Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 73

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tân Phú Quý, anh bị sa thải!"

Giọng nói của trưởng phòng nhân sự như sét đánh vào lòng anh ta.

Tần Phú Quý biến sắc: "Trưởng phòng, vì sao, tôi không phải mới được thăng chức sao? Sao lại đuổi tôi?"

Tân Phú Quý không dám tin, hôm nay anh ta vừa được thăng chức, còn chưa ngồi nóng ghế.

Liền bị đuổi?

Điều này thật nực cười.

"Có phải anh đắc tội người nào, Trần tổng vừa gọi điện cho tôi, bảo cho anh nghỉ việc!"

"Được rồi, chuyện này đã được quyết định, lãnh lương xong thì đi nhanh lên!"

Nói xong liền cúp điện thoại.

Sắc mặt Tần Phú Quý tái mét, như bị sét đánh, trong nháy mắt cả người mất đi linh hồn.

Rất nhanh, anh ta giật mình phản ứng.

Trưởng phòng hỏi anh ta đắc tội người nào?

Chẳng lẽ?

Anh ta nhìn về phía Tần Duy.

"Là... là anh làm!" Anh ta nhớ lại cuộc điện thoại vừa rồi của Tần Duy.

"Cậu đoán xem!"

Tần Duy chế giễu, nói xong liền đi vào thang máy.

Chờ một chút!

Tân Phú Quý đuổi tới nhưng cửa thang máy đã đóng lại!

Để lại Tân Phú Quý với vẻ mặt chán nản, buồn bã.

Anh ta không hiểu, Tân Duy không phải là một tên phế vật sao?

Anh ta dựa vào đâu mà chỉ với một cuộc điện thoại đã khiến Trần tổng đích thân đuổi việc anh?

Tên phế vật này sao có tư cách như thế được?

Buổi trưa hôm nay vừa tổ chức tiệc thăng chức, bây giờ thì bị sa thải.

Nếu như bị cha và họ hàng thân thích biết!

Anh ta biết giấu mặt vào đâu!

Tần Duy rời khỏi tập đoàn Tứ Hải, nếu lúc trước Tần Phú Quý không vô liêm sỉ như vậy thì anh ta cũng không tính sa thải hắn.

Dù sao hai người cũng là họ hàng.

Không ngờ tên khốn này lại luôn tìm tới chỗ "chết", Tần Duy đành phải chiều theo ý anh ta.

Sau khi ra bên ngoài tập đoàn Tứ Hải, Tần Duy bất ngờ nhận được điện thoại của Dương Nhã Tinh gọi tới.

Dương Nhã Tinh gọi điện thoại bảo anh qua.

Tần Duy bắt một chiếc taxi, quay về Hoa Viên Hà Bạn.

Anh thấy Dương Nhã Tinh đang đứng ở cửa.

"Nhã Tinh, em tỉnh rồi à, tối hôm qua em uống nhiều rượu như vậy bây giờ còn đau đầu không?"

Tần Duy cười đi tới.

Lưu Nhã Tinh cười nói: "Ngài Tần, cảm ơn anh chuyện tối qua, nếu như không nhờ anh, em chỉ sợ...

Nhớ lại chuyện tối qua, trong lòng cô vẫn còn thấy sợ hãi.

Nếu không nhờ Tần Duy kịp thời chạy tới, có lẽ bọn côn đồ đã tấn công cô.

Lúc đó, cô lại uống say, không có khả năng kháng cự.

Tần Duy cười, tỏ ra không cần khách sáo.

Sau đó liền nói: "Diệp Khả, tối qua em đâu có gọi anh như vậy?"

"A?"

Sắc mặt Dương Nhã Tinh đỏ ửng, ngượng ngùng nói: "Cái đó... cái đó.."

"Thực ra tiếng chú nghe cũng hay"

Tần Duy xoa gáy, cười tươi nói.

Hình tượng của anh cũng không phải là kiểu "tiểu thịt tươi".

Bởi vì làm nội trợ ở nhà suốt mấy năm, cộng thêm việc cuộc sống lúc nào cũng chán nản.

Khuôn mặt anh thoáng chút dày dặn sương gió.

Tất nhiên, điều này không có nghĩa là anh ấy trông già hơn, mà ngược lại toát lên vẻ quyến rũ và khí chất đặc trưng của những người đàn ông trưởng thành.

Thế nên, đây cũng là lý do tại sao Dương Nhã Tinh gọi anh là chú.

Sắc mặt của Dương Nhã Tinh sáng lên khi nghe thấy lời của Tân Duy: "Vậy sau này em có thể gọi anh là chú được không?"

"Có thể, dĩ nhiên là có thể rồi!"

Tần Duy gật đầu cười.

"Chú!"

Dương Nhã Tinh cười lớn nói.

"À¡!"

Tần Duy đáp lại một tiếng.

Nói xong, hai người nhìn nhau rồi phá lên cười.

"Đúng rồi, sau này em đừng uống rượu một mình nữa, không an toàn đâu, cũng lớn như vậy rồi mà cũng chẳng biết giữ an toàn gì cả."

Tần Duy nghiêm túc nói.

Dương Nhã Tinh cúi đầu nói: "Biết rồi, sau này em không dám nữa"

Nhìn dáng vẻ tủi thân và vẻ mặt ngây thơ của Dương Nhã Tinh khiến trái tim của Tần Duy tan chảy.

Thái độ nhận lỗi như vậy khiến người ta không thể nào dữ dằn được.

Đột nhiên, Dương Nhã Tinh ngẩng đầu, nhìn Tần Duy, ánh mắt lấp lánh: "Chú, lời tối qua chú nói đều là thật sao?"

"Lời gì chứ?"

Tần Duy sững sờ, hỏi.

"Chú nói sẽ bảo vệ em, không để em gả cho Hồ Thiên Tỷ"

Ánh mắt Dương Nhã Tinh nhìn Tần Duy tràn đầy sự mong chờ.

Tần Duy cười, thì ra nha đầu này vẫn còn nhớ.

"Vậy em có tin tôi không?" Tần Duy nhìn cô

"Chú nói gì em cũng tin"

Dương Nhã Tinh nói.

"Ngây thơ như vậy không sợ tôi đem em đi bán sao?

Tần Duy cạn lời.

Thực ra, Tần Duy luôn cảm thấy bản thân anh rất tầm thường, căn bản không đáng để Dương Nhã Tinh thích anh như vậy.

"Bán em, em cũng can tâm tình nguyện"

Dương Nhã Tinh cười nói.

Tần Duy "bó tay".

"Chú, ba ngày sau, người nhà họ Hồ quay trở lại nhà em cầu thân, em nên làm thế nào mới tốt đây?"

Khuôn mặt Dương Nhã Tinh trở nên ưu sầu.

Tần Duy cau mày: "Nhanh vậy sao?"

"Ừm, Tình hình bây giờ của nhà họ Dương chúng em rất căng thẳng, cần một lượng vốn lớn rót vào nếu không sẽ tán gia bại sản"

"Ông nội với cha em cho rằng giờ chỉ có nhà họ Hồ mới cứu được nhà em thôi thế nên vội vã muốn gả em đi, chỉ có như vậy nhà họ Hồ mới đầu tư cho nhà họ Dương"

Dương Nhã Tinh kể lại mọi chuyện một cách nhanh chóng.

Tần Duy cau mày suy nghĩ.

Anh không ngờ rằng nhà họ Dương lại hành động nhanh như vậy.

"Nhã Tinh, em có thể dẫn anh tới gặp ông nội em được không?"

Tần Duy đột nhiên nói.

"Gặp ông nội em, chú muốn đi thuyết phục ông sao? Chú à, điều này là không thể, chú không thuyết phục được ông nội em đâu.

Dương Nhã Tinh lắc đầu.

"Anh cũng không phải là đi thuyết phục ông ấy, chỉ là muốn gặp bàn chút chuyện."

Tần Duy nói.

Dương Nhã Tinh cuối cùng cũng gật đầu: "Vậy cũng được, giờ em đưa chú đi"

"Ùm."

Tần Duy gật đầu.

Rất nhanh, hai người đã tới nhà họ Dương.

Vừa vào, Dương Nhã Tinh đã nhìn thấy cha Dương Thành Minh và mẹ Trần Thanh Liên.

Nhìn thấy Tần Duy và Dương Nhã Tinh đi với nhau.

Sắc mặt hai người lập tức trở nên u ám.

"Tần Duy, sao lại là cậu, cậu đến nhà họ Dương làm gì!!"

"Không phải lần trước tôi đã cảnh cáo cậu rồi sao? Cậu tránh xa Nhã Tinh ra một chút."

"Đem lời tôi nói như gió thổi qua tai đúng không, thực sự cậu cho rằng nhà họ Dương chúng tôi không dám làm gì cậu sao?"

Dương Thành Minh nói vô cùng khó nghe.

Nghe lời này, sắc mặt Tần Duy trở nên u ám.

Dương Nhã Tinh không hài lòng nói: "Cha, cha đang nói gì vậy? Ngài Tần đã chữa khỏi bệnh cho ông nội, tại sao anh ấy lại không thể đến chứ?"

"Dương Nhã Tinh, con im miệng ngay cho cha, con coi lời ta nói hôm qua đều là không khí sao?"

"Chỉ vài ngày nữa con đã đính hôn với nhà họ Hồ rồi, giờ con còn đi cùng với tên Tần Duy này!

"Con có ý gì vậy hả? Muốn làm ta tức chết sao!"

Dương Thành Minh tức giận, mắng Dương Nhã Tinh.

Trần Thanh Liên cũng lạnh lùng nói với Tần Duy: "Tần Duy, cậu đúng là một con cóc ghẻ cố chấp, cho dù tôi đã cho cậu 30 tỷ, cậu cũng không chịu rời bỏ con gái của tôi, cậu có ý đồ gì hả?"

"Chẳng lẽ cậu nghĩ rằng cậu với con gái tôi sẽ đơm hoa kết trái sao, tôi nói cho cậu biết, cậu đừng có mà nằm mơ!"

"Con gái tôi sắp đính hôn với con trai nhà họ Hồ rồi! Nó sẽ được gả vào gia đình hào môn, sẽ trở thành thiếu phu nhân nhà hào môn đó!" "Còn kẻ vô dụng như cậu, đã định là giỏ trúc múc nước nước cũng bằng không "

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...