Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Y Võ Thiên Hạ – Chương 72

Y Võ Thiên Hạ

Tác giả: Đạp Phá Vô Song
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Duy hơi bất ngờ, anh không nghĩ tới tập đoàn Tứ Hải là do cha anh vì anh mà sáng lập nên.

Từ góc độ này có thể thấy ông ta cũng không phải không quan tâm đứa con trai rẻ tiền của mình.

"Tôi thật sự tò mò, tại sao suốt nhiều năm rồi, ông ta chưa từng nhận tôi mà vì tôi lại làm nhiều điều như thế?"

Tần Duy hỏi.

"Thật xin lỗi, về vấn đề này tôi không thể cho cậu một câu trả lời được, bởi vì có rất nhiều chuyện ngay cả bản thân tôi cũng không rõ.

"Tóm lại, nguyên soái ra lệnh cho tôi phụ tá cho cậu, bất luận cậu muốn phát triển theo hướng nào, nhiệm vụ của tôi và Thương Lang là ở một bên trợ giúp cậu!"

Trần Tứ Hải nói.

Tần Duy trầm ngâm một lúc, sau đó hỏi: "Tôi có thể tiếp quản thương hội Tứ Hải, nhưng sẽ không can thiệp cụ thể vào các công việc, như vậy có được không?" Trần Tứ Hải cười nói: "Tất nhiên là được, mấy việc rườm rà của công ty cậu cứ giao cho tôi xử lý, cậu chỉ cần nắm cổ phần là được."

"Ở thương hội Tứ Hải, cậu là người nắm giữ cổ phần nhiều nhất, cũng là người có quyền quyết định tuyệt đối.

Nghe vậy, Tần Duy gật đầu.

"Vậy tôi có thể sử dụng vốn của thương hội Tứ Hải để tiến hành đầu tư cho người khác được không?" Tần Duy hỏi.

Đối với việc kinh doanh thương mại, anh cũng không am hiểu lắm.

Đột nhiên phát hiện bản thân có một công ty to như vậy, không biết nên làm gì bây giờ.

Nhưng cũng may là không cần anh phải đích thân nhúng tay vào cai quản.

"Công ty đều là của cậu, cậu muốn làm gì cũng được"

Trần Tứ Hải nói.

Tần Duy gật đầu: "Được, sau này khi tôi quyết định làm gì, tôi sẽ liên lạc với anh"

Trần Tứ Hải gật đầu: "Vâng, tôi sẽ phục tùng tất cả mệnh lệnh từ cậu"

Trần Tứ hải đứng lên, nét mặt tỏ vẻ cung kính.

Thấy vậy Tần Duy có một chút mất tự nhiên, xem ra, thái độ kính cẩn của Trần Tứ Hải hẳn là vì người cha vĩ đại của anh.

Từ đáy lòng, Tần Duy không hề muốn những gì mà anh có được là vì có sự giúp đỡ của ông ta.

"Tôi cũng hiểu kha khá chuyện rồi, nếu không còn chuyện gì nữa, tôi rời đi trước"

Tần Duy đứng lên, chuẩn bị rời đi.

"Tôi tiễn cậu"

Trần Tứ Hải liền vội vàng nói.

"Không cần phiền như vậy đâu."

Tần Duy từ chối.

Nói xong, anh rời khỏi văn phòng.

Đi dọc hành lang bên ngoài.

Nói thật, trong lòng Tần Duy không khỏi có chút kích động.

Trước đây, anh là một người nghèo khổ không một xu dính túi, bỗng nhiên lại sở hữu một công ty lớn.

Cứ như là mơ vậy.

Mặc dù là anh đang dựa vào ánh hào quang của cha, nhưng cho dù nói thế nào, điều đó cũng đã mang đến sự thay đổi rất lớn trong tâm lý của anh.

Giống như một tay cờ bạc mua vé số và trở nên giàu có chỉ sau một đêm.

Nhưng vừa đi chưa được bao lâu, anh chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía mình.

Người này không ai khác chính là người em họ Tần Phú Quý.

Tân Phú Quý ngẩng đầu một cách cao ngạo.

Dù sao cũng mới thăng chức, nét mặt có chút lâng lâng.

Đang đi hắn chợt nhìn thấy Tần Duy.

Hắn không khỏi kinh ngạc còn tưởng bản thân nhìn lầm rồi.

"Ô, đây không phải là anh họ của tôi sao? Anh đang làm gì ở đây vậy?"

Tần Phú Quý nhìn Tần Duy, sắc mặt có chút không tự nhiên.

Dù sao ở bữa tiệc thăng chức trưa nay cũng vì không vui mà giải tán.

"Tôi tới gặp bạn

Nhìn thấy Tần Phú Quý, sắc mặt Tần Duy cũng trở nên khó coi, cả nhà tên khốn này đều là một lũ nịnh bợ.

Không ít lần châm chọc cả nhà bọn họ.

"Bạn? Mới có, anh mà cũng có bạn sao?"

"Đùa cái gì thế, đây là khu văn phòng cấp cao của công ty. Anh mà có bạn bè làm việc ở đây sao? Anh đùa em à?"

"Tần Duy, đều là người quen cả, anh cũng không cần phải giả bộ trước mặt em làm gì."

Tần Duy có chút sửng sốt, hỏi: "Tôi giả bộ cái gì?"

"Ha, anh giả bộ cái gì anh còn không biết sao? Không phải anh đến thương hội Tứ Hải tìm việc sao? Có chuyện gì vậy, anh có hứng thú với công việc dọn dẹp à? Tần Duy, dù sao chúng ta cũng là họ hàng, chỉ cần anh cầu xin em, em hứa sẽ cho anh công việc này"

Tần Phú Quý cười mỉa mai.

Sắc mặt Tần Duy tỏ ra kỳ lạ, tên Tân Phú Quý này mẹ kiếp suy diễn giỏi thật.

"Cậu nghĩ nhiều rồi" Tần Duy mỉm cười.

"Haha, anh vẫn còn giả bộ đúng không, anh đừng tưởng bọn em tin anh giàu có rồi?"

"Đúng vậy, hôm nay có một đoàn xe Rolls-Royce đến đón anh, nhưng đừng tưởng rằng chúng em không biết tình hình, những người đón anh chẳng phải là do đại tiểu thư nhà họ Dương phái đến diễn cùng anh sao"

"Đều là người thân thích cả, lai lịch của anh ai mà không biết chứ."

Tần Phú Quý cười nhạt.

Nghe lời này, sắc mặt Tần Duy càng trở nên kỳ dị.

Anh không ngờ đến chuyện này Tần Phú Quý cũng có thể suy diễn được.

"Trong đầu của cậu toàn bã đậu sao? Tôi nghĩ với đầu óc của cậu mà không làm đạo diễn thì thật quá phí.

Tần Duy cười lạnh lùng.

Vẻ mặt Tần Phú Quý mất kiên nhẫn: "Tần Duy, anh vẫn còn giả vờ giả vịt gì chứ? Anh có dám nói anh không phải đến xin chân quét dọn không?"

Tần Duy lộ ra một nụ cười giễu cợt: "Tôi nói tôi tới đây làm ông chủ, cậu có tin không?"

"Anh nói cái gì?"

Tân Phú Quý kinh ngạc.

"Tôi nói là tôi đến thương hội Tứ Hải để làm ông chủ của cậu!"

Tần Duy nói to.

Tần Phú Quý giờ mới nghe rõ ràng.

Sau đó hắn cười lớn: "Haha, Tần Duy, em thấy anh càng ngày càng giống kẻ tâm thần rồi đấy!

"Em khuyên anh tốt nhất là nên đi viện chữa trị đi, nếu không bệnh tình càng nghiêm trọng, không cứu chữa nổi đâu"

11

"Cậu không tin?"

Tần Duy nhìn chằm chằm vào Tần Phú Quý.

"Anh coi em là kẻ ngốc sao? Anh cảm thấy em sẽ tin anh sao?"

Tần Phú Quý châm biếm.

"Vậy cậu có tin, chỉ cần một cú điện thoại của tôi, câu sẽ bị sa thải không?" Tần Duy lộ ra nụ cười lạnh lùng.

"Anh nói cái gì? Sa thải em?"

Tần Phú Quý lại một lần nữa cười lớn: "Tần Duy, Không cần phải xác nhận nữa, anh đúng là kẻ tâm thần rồi. Hơn nữa lại còn mắc bệnh thần kinh nghiêm trọng!" "Mẹ nó! Đã mắc bệnh ảo tưởng sao không so với Bill Gates luôn đi?"

Tần Phú Quý nghe những lời của Tần Duy thấy thật hoang đường.

Tần Duy cười mỉa.

Anh rút điện thoại ra gọi một cuộc.

Rất nhanh, đầu bên kia đã bắt máy.

Trong văn phòng tổng giám đốc, Trần Tứ Hải có chút nghi hoặc.

Thiếu gia không phải vừa rời đi sao? Sao lại gọi điện cho mình vậy.

"Thiếu gia, có chuyện gì vậy?"

Trần Tứ Hải hỏi.

"Trong công ty có phải có một người là giám đốc Tần Phú Quý phải không? Người này nhân phẩm không đoàng hoàng, đuổi việc cậu ta đi."

Tần Duy nói.

"Được, tôi lập tức sắp xếp"

Trần Tứ Hải không truy hỏi nguyên nhân, sau khi tắt máy liền gọi tới trưởng phòng bộ phận nhân sự.

Thấy Tần Duy cúp điện thoại, Tân Phú Quý cười ra nước mắt.

"Tần Duy, anh thực sự điên rồi!"

"Vốn dĩ anh cầu xin em một tiếng, em còn giữ cho anh chân dọn dẹp"

"Nhưng anh thực sự làm em thất vọng!"

"Mau cút đi cho em, đừng để em gọi bảo vệ đuổi anh đi!"

Tần Phú Quý vừa rứt lời, điện thoại bỗng đổ chuống, là trưởng phòng nhân sự gọi tới.

Theo bản năng anh ta nghe máy.

"Tần Phú Quý! Cậu bị sa thải!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Y Võ Thiên Hạ
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...