Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Xuyên Thư] Ăn Mật – Chương 17

[Xuyên Thư] Ăn Mật

Tác giả: Công Tử Vu Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trận mưa này vốn dĩ chỉ là mưa rào có sấm chớp, ai biết mưa rơi lại rơi, trời càng lúc càng âm trầm, thế mà vẫn luôn mưa cho đến quá nửa đêm cũng chưa dừng lại.

Cuối tháng tư, mưa thế nhưng có chút lạnh, là thời tiết thích hợp hảo.

Chu Hải Quyền trong lòng nóng nảy, dẫn tới đã qua thời gian anh đi ngủ thường ngày cũng chưa ngủ.

Anh là người ăn uống làm việc nghỉ ngơi đều vô cùng có quy luật, cho nên đột nhiên không ngủ được, người liền có chút bực bội.

Kỳ thật anh rất ngạc nhiên, nam nhân cũng có thể cùng hòn đá nhỏ giống nhau*, cảm giác như là thấy được một mảnh đại lục mới, thật sự mới lạ.

Bất quá cái này đương nhiên không phải nguyên nhân chủ yếu anh bực bội, nguyên nhân chủ yếu anh bực bội là vào lúc cơm chiều hôm nay, Chu Hải Vinh lại nhắc tới chuyện muốn kết hôn.

Lúc vừa nghe được anh nhìn thử Tiếu Dao, lại thấy Tiếu Dao rũ đầu tự cố ăn cơm của mình, giống như căn bản không có một chút quan hệ nào với cậu.

Nhưng không cần nghĩ cũng biết, đầu đuôi chuyện này làm sao thiếu được sự mê hoặc của Tiếu Dao.

Anh đối với người một lòng một dạ phải gả vào hào môn đều có lòng phòng bị, thêm nữa là không thích.

Hôn nhân đại sự, theo lý nên thận trọng, hai người quen biết còn chưa đến hai tháng, nói kết hôn, thật sự còn sớm.

Vạn nhất kết hôn lại không hợp, lại ly, thật sự thương gân động cốt.

Hai người đều còn chưa hiểu biết lẫn nhau, Chu Hải Vinh liền muốn kết hôn, trong chuyện này sắc dụ hoặc hiển nhiên vượt qua cảm tình, em trai của mình, hắn vẫn là hiểu biết.

Tiếu Dao này? Đàn ông vừa quen biết, liền vội vã phải gả chongười đó, trong đó có bao nhiêu phần chân ái, cũng thật sự đủ cân nhắc.

Nếu Chu Hải Vinh hai bàn tay trắng, cậu sẽ còn đi theo hắn sao?

Nghĩ đến đây, anh liền nhớ đến ngày đầu tiên Tiếu Dao vào Chu gia đại trạch, hồng mắt nói: “Cùng.”

Anh lúc ấy kỳ thật nhìn ra được giả dối sau nước mắt của Tiếu Dao, hơn nữa nói thật ra, trong hai người rõ ràng tình cảm của em trai anh càng nhiều hơn một chút, có đôi khi anh cảm thấy Tiếu Dao như là người ngoài cuộc, đang phối hợp Chu Hải Vinh diễn kịch.

Người hát tuồng, đại khái đều rất khó nhìn thấu chân tình của bọn họ đi?

Tiếu Dao nằm ở trên giường, nghe thấy giọt mưa gõ lá cây Tử và cửa sổ ở bên ngoài, vẫn luôn vang lạch cạch lạch cạch.

Cậu thực sự thích ngày mưa, cảm thấy ngày mưa ngủ thoải mái.

Bất quá hôm nay tâm tư của cậu không ở chỗ trời mưa, mà là vẫn luôn rối rắm, có cần sự sờ ngực mình hai lần hay không.

Theo lý thuyết cậu là một thẳng nam, mấy chuyện đó chỉ có thể làm với phụ nữ, thật sự là cảm thấy rất thẹn.

Chỉ là hôm nay ở trên xe bị Chu Hải Quyền trong lúc vô tình ấn một chút, là thật sự thoải mái.

Đàn ông mà, không phải thích đều thích cảm giác sao.

Huống chi hiện giờ cũng chỉ có chính mình, sờ sờ hính như cũng không có gì ghê gớm.

Chỉ là trong lòng lại có một cảm giác không ổn, cậu sẽ không phải tự sờ soạng, liền biến thành gay đi? Chẳng lẽ thân phận thụ cũng sẽ ảnh hưởng đến xu hướng giới tính của chính cậu?

Tiếu Dao nghiêm túc nghĩ nghĩ, cảm thấy chính mình hình như không đủ thẳng.

Nhưng hình như cũng không cong.

Lúc cậu vừa xuyên qua, vẫn là học sinh mới vừa tham gia thi đại học xong, bọn họ trường học nghiêm tra yêu sớm, cái loại gia đình xuất thân này của cậu, trừ bỏ một lòng một dạ học tập cho tốt, cũng không có tâm tư khác.

Bất quá cẩn thận ngẫm lại tưởng tượng, cậu chơi thân hình như đều là nữ sinh, ngày thường cùng cậu học tập, chính là hàng xóm Tiểu Anh.

Tiểu Anh thường xuyên nói giỡn nói, hai người bọn họ là chị em tốt.

Cậu không xem Tiểu Anh là nữ, Tiểu Anh cũng nói không xem cậu là nam, gia trưởng hai nhà hiểu tận gốc rễ lẫn nhau, cũng chưa bao giờ lo lắng hai người bọn họ sẽ yêu sớm.

Cậu còn chưa gặp qua nơi phồn hoa, liền trực tiếp xuyên qua thành tiểu thụ, tương lai còn phải làm hào môn nam tức.

Không được không được không được, cậu muốn thật là thật thành gay, kia không phải rất có khả năng yêu Chu Hải Vinh?

Đúng vậy, cậu cảm thấy cậu nếu yêu nam nhân, khẳng định yêu chính là Chu Hải Vinh, mà không phải Chu Hải Quyền.

Bởi vì Chu Hải Vinh là nam chủ công《 Hào Môn Nam Tức 》 a, làm nam chủ, người ta tương lai khẳng định là đàn ông tốt hoàn mỹ vô khuyết, có tiền có sắc hàng to xài tốt chuyên nhất thâm tình, quả thực là gay như một người được chọn.

Chu Hải Quyền? Làm ơn, không ở trong phạm vi suy xét.

Chính là Chu Hải Vinh đã có chính quy thụ a, sớm muộn gì cũng vứt bỏ cậu, cậu chẳng lẽ phải thật sự trở thành pháo hôi đau lòng nhảy sông?

NO NO NO!

Sau khi suy nghĩ rõ ràng, Tiếu Dao thực nghiêm túc mà buộc nút thắt áo ngủ.

Cậu không thể làm gay, bởi vì làm gay liền có khả năng yêu Chu Hải Vinh, nam chủ ở thế giới này khẳng định là người gặp người thích.

Nhưng cậu làm góc nhìn của thượng đế, đã hiểu rõ kết cục của mình cùng Chu Hải Vinh.

Cho dù cậu có làm gay, cũng phải chống đỡ đến lúc tự do!

Bên ngoài mưa giống như lớn hơn nữa một chút, tiếng mưa rơi càng vang.

Tiếu Dao lòng dạ nóng nảy mà lật người, nhìn vầng sáng m//ô//n//g lung ngoài cửa sổ.

Trời mưa, trênsôngchẳng nhìn thấy gì.

Khả năng bởi vì ngủ muộn, ngày hôm sau lên liền xuống chậm một chút, xuống lầu thấy trên bàn cơm bày tô thủy tinh lớn đựng anh đào rất tươi.

“Trịnh đại tỷ đưa qua đây,” dì Vương cười nói, “Bà ấy nói thấy cậu thích ăn, mấy ngày nay lại không thấy cậu đến, liền tự mình đưa lại đây, dì đã trả tiền cho bà ấy rồi.”

“Bao nhiêu tiền, cháu gửi cho dì.” Tiếu Dao nói.

“Mấy thứ này có đáng bao tiền,” dì Vương cười nói, “Cậu không phải thích ăn cái này nhất sao, nhanh ăn thử đi, bà ấy nói sáng sớm mới hái, rất tươi.”

Chu Hải Quyền cũng dậy muộn, lúc Chu Hải Vinh đi vào trong phòng tìm anh, anh mới vừa rửa mặt xong.

Chu Hải Vinh là có việc tìm anh, đụng phải chút chuyện khó, hắn một người mới, quyết định không được, tới nghe một chút ý kiến của anh cả mình.

Hai người hàn huyên một hồi, cùng nhau xuống lầu ăn cơm sáng, liền thấy Tiếu Dao đứng ở đó ăn anh đào.

Chu Hải Vinh cười nói: “Bụng rỗng ăn cái này được chứ?”

Tiếu Dao mặc một chiếc áo phong rất ta, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác kẻ ô vuông, chỉ buộc mấy cái nút thắt phía dưới lại: “Mới vừa hái, siêu cấp vô địch mới mẻ, hơn nữa so lần trước càng ngọt, anh nếm thử.”

Chu Hải Vinh đi qua, lại không tự mình lấy, mà là ghé vào trên bàn mở ra miệng.

Tiếu Dao liền đút một quả anh đào cho hắn, hỏi: “Thế nào?”

《 Hào Môn Nam Tức 》 công là trung khuyển công, lời ngon tiếng ngọt nhất sẽ nói: “Không ngọt bằng em.”

Em so với trái cây còn ngọt hơn?!

Chu Hải Quyền cảm thấy em trai này của mình chỉ số thông minh đều giảm xuống, lời âu yếm giả như vậy cũng nói được, hơn nữa cũng quá buồn nôn, nhìn Tiếu Dao, tựa hồ cũng rất hưởng thụ.

…… Cũng là không hiểu hai người bọn họ.

Chu Hải Vinh quay đầu nói: “Anh cả anh nếm thử, thật không tệ.”

Chu Hải Quyền lắc đầu, ngồi xuống ăn cơm sáng.

Tháng tư cùng tháng 5, đúng là mùa anh đào chín.

Có chút nhiều nước sốt anh đào, hương vị ngọt, ăn lên miệng đầy đường, thỏa mãn chính là đầu lưỡi.

Có chút anh đào nhìn như mỹ vị, ăn vào không có hương vị gì, thỏa mãn chính là tâm lý.

Chu Hải Quyền là về sau mới hiểu được đạo lý này..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25: .2
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30: .1
Chương 30: .2
Chương 31
Chương 31: .1
Chương 31: .2
Chương 32
Chương 32: .1
Chương 32: .2
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 34: .2
Chương 35
Chương 35: .1
Chương 35: .2
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48: .2
Chương 48: .3
Chương 49
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 50: .2
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56: .1
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62: .1
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Xuyên Thư] Ăn Mật
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...