Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Xuyên Thư] Ăn Mật – Chương 16

[Xuyên Thư] Ăn Mật

Tác giả: Công Tử Vu Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tiếu Dao sửng sốt một chút, dù côn dựa vào trên vai, chạy nhanh cúi người gật đầu chào hỏi, gọi một tiếng “Đại ca”.

“Lên xe đi.” Chu Hải Quyền nói.

Tiếu Dao thụ sủng nhược kinh, đang muốn đi vòng sang bên kia, Chu Hải Quyền đã đẩy cửa xe bên này ra, tự mình ngồi nhích vào trong.

Tiếu Dao nhanh tay thu dù, dù vừa thu lại, mưa liền toàn xối đến trên người cậu, sơ mi trắng không chút che đậy, ướt một mãng liền đặc biệt rõ ràng, nhưng cậu sợ ô che mưa dính nước làm ướt xe Chu Hải Quyền, còn đứng ở bên ngoài dùng sức quăng vài cái, sau đó mới lên xe.

“Cảm ơn.” Cậu thật cẩn thận mà buông dù, nói cảm ơn với Chu Hải Quyền.

“Trong nhà có tài xế, có thể cho tài xế đi tiếp cậu.” Chu Hải Quyền nói.

“Hải Vinh nói kêu Tiểu Đường đến đón em,” Tiếu Dao cười cười nói, “Là em ở bên ngoài chơi, không gọi Tiểu Đường tới.”

Có thể là bên ngoài có mưa, thời điểm mới vừa vào trong xe, cảm giác trong xe có chút lạnh, hoàn toàn bất đồng với cảm giác oi bức ẩm ướt bên ngoài.

Chu Hải Quyền cũng không biết từ chỗ nào cầm một cái khăn lông trắng xếp ngăn nắp đưa cho cậu, Tiếu Dao nhận lấy lau một chút nước mưa trên đầu cùng trên mặt, khăn lông có mùi hương nhàn nhạt, đại khái nơi duy nhất trên xe phát ra mùi hương.

Người thấy Tiếu Dao trước, kỳ thật là tài xế Trần Hưng.

Lúc nhìn thấy, anh ta liền nói cho Chu Hải Quyền, hỏi: “Muốn dừng xe hay không?”

Chu Hải Quyền liền thấy Tiếu Dao đứng phía dưới cột mốc đường, sơ mi trắng, quần jean lam nhạt, giày thể thao màu trắng, cả người thanh xuân dào dạt, rất giống một học sinh cấp ba hoặc là sinh viên.

Trên thực tế tuổi xác thật cũng không cách bao nhiêu, cũng chỉ hai mươi mấy tuổi.

Bất quá anh nhàn nhạt mà nói một câu: “Đừng động.”

Trần Hưng sửng sốt một chút, xe liền lái qua người Tiếu Dao.

Bởi vì Tiếu Dao, Chu Hải Quyền gần đây có chút phiền lòng.

Theo lý thuyết, anh hẳn là rất chướng mắt Tiếu Dao, làm chủ Chu gia, lý trí cũng nói cho anh, không nên cho Tiếu Dao bất kỳ sắc mặt tốt nào, làm cho hai người bọn họ biết khó mà lui, đối với Chu gia bọn họ mới là tốt nhất.

Chỉ là không biết có phải vì đã quen thuộc hay không, anh đối với Tiếu Dao hình như cũng không có cảm giác chán ghét mãnh liệt như vậy, người này tuy rằng không có ưu điểm gì, chính là giống như cũng không có khuyết điểm bao lớn.

Anh thế nhưng bởi vì Tiếu Dao nói một câu “Ta dựa” cùng “Ngưu bức”, liền đem Chu Hải Vinh kêu lên đi giáo dục một trận, chính anh cũng cảm thấy mình xoi mói.

Đại khái chính là xuất phát từ tâm lí mấy lời đó không thể nói với người ngoài, anh nói với Trần Hưng: “Đảo trở về đi.”

Trần Hưng cũng không nói gì, thành thành thật thật mà quay xe trở về.

Chu Hải Quyền người này tính cách hơi có chút thâm trầm, tâm tư không thích nói ra, Trần Hưng ở cùng anh lâu rồi, nắm giữ một bộ phương thức cùng anh ở chung, chính là không hỏi nhiều.

Tiếu Dao diện mạo thanh thuần lại vô tội, bị mưa ướt cả người càng phát ra tin tức mãnh liệt.

Chính là loại hơi thở “Tôi cần nam nhân yêu thương”, đặc biệt trước ngực, sơ mi trắng bị mưa xối có chút thấu, kề sát ở trên ngực, có thể là nước mưa lạnh, thế nhưng hiện rõ mồn một.

Anh nhanh chóng dời mắt đi, có chút hối hận cho Tiếu Dao lên xe.

Tiếu Dao quyến rũ không tự nhận thức được, cầm khăn lông lau mặt chà sát tóc, sau đó lại lau cổ, lau tay, vui vẻ vô cùng.

Chờ đến lau xong rồi, đang chuẩn bị đem khăn lông trả lại Chu Hải Quyền, Trần Hưng bỗng nhiên đột nhiên dẫm phanh lại, sau đó tay lái cấp tốc đánh sang bên trái một vòng, đại khái là phanh dẫm không quá có tác dụng, đồng thời chuyển hướng xe còn đi tiếp một chút, Tiếu Dao trực tiếp bị ném đến nghiêng người, trực tiếp phác gục ở trong lòng ngực Chu Hải Quyền.

Thì ra là chó con nhà ai nhảy ra bên cạnh, Trần Hưng thầm thở phào, cũng may không đụng vào cạnh tường.

Anh ta nhanh chóng quay đầu lại hỏi: “Chu tổng, anh không……”

Lời nói mới nói được một nửa, anh ta liền nhanh chóng quay lại.

Đúng là tạo nghiệt, anh ta vừa nhìn thấy cái gì thế này, nhìn thấy Chu tổng nhà bọn họ ôm vợ của em trai trong lòng!

Trên người Tiếu Dao có chút ẩm ướt, sau khi lên xe thân thể ấm, hơi ẩm trở nên ấm áp, ập đến trước mặt Chu Hải Quyền.

Chu Hải Quyền nghĩ đến đây là người yêu của em trai mình, tức khắc cả người cứng đờ, cũng may Tiếu Dao phản ứng cũng rất nhanh, cơ hồ lập tức từ trên người anh ngồi dậy, nói: “Ngượng ngùng……”

Chu Hải Quyền hắng giọng, hỏi Trần Hưng: “Sao lại thế này?”

Trần Hưng nói: “Cái kia…… Có một chú chó đột nhiên nhảy ra ……”

Chú chó kia không chỉ mạng lớn, còn kiêu ngạo, đứng ở nơi xa trong mưa, cái đuôi tăng lên, gâu gâu gâu mà kêu vài tiếng.

Tiếu Dao không hề có cảm giác xấu hổ, ngược lại ghé vào cửa sổ nhìn con chó kia nói: “Là một chú chó lạc đường phải không?”

Bộ dạng bị mưa ướt ngược lại có chút đáng thương.

Trần Hưng một lần nữa khởi động xe, đều đã đi xa, Tiếu Dao cònđang nhìn về phía sau, chú chó kia hình như là một chú chó Thổ con, màu lông rất giống với con giống đặc biệt trong nhà hay đi theo chân bọn họ.

Chu Hải Quyền lại thật lâu không thể nhúc nhích.

Bởi vì vừa rồi lúc Tiếu Dao ngã qua đây, anh bản năng duỗi tay chắn một chút, bàn tay không nghiêng không lệch, vừa lúc dán tới trên ngực Tiếu Dao, đại khái trời lạnh, lòng bàn tay……

Anh cảm thấy tay mình đều đã tê rần.

Chỉ là vì cái gì Tiếu Dao kia biểu hiện lại giống như người không có việc gì, cậu không cảm thấy xấu hổ sao? Hay là nói là thói quen? Hay là chính mình suy nghĩ nhiều?

Chu Hải Quyền cảm thấy không thể trách chính mình nghĩ nhiều, nếu đổi một người nam nhân khác, thì chắc chắn anh anh thể bình tâm nổi.

Chính là Tiếu Dao không giống nhau, quan hệ của cậu cùng Chu Hải Vinh, khiến cho thân phận của cậu trở nên mẫn cảm mà bất đồng, không hề là một nam nhân đơn thuần, trên quan hệ nhân luân cũng không thể nhìn nhận một cách bình thường.

Nghĩ đến đây, trên mặt Tiếu Dao loại biểu tình vô tội không hề tự biết này, khiến cho người có chút nóng nảy.

Tiếu Dao cảm thấy chính mình thực oan uổng.

Lúc này cậu không làm bộ chuyện gì cũng không có, không giả vờ vô tội, chẳng lẽ còn muốn cậu run run mà “Ai nha” kêu một tiếng, nói đại ca anh sờ đến chỗ không nên sờ, em rất mẫn cảm em cảm nhận được một cổ điện lưu truyền ra toàn thân sao!!

Cậu một bên cáu giận thân thể chính mình hiện giờ quá mẫn cảm một bên làm bộ như không có việc gì, ai hiểu được vất vả của cậu!!!

Làm người khó, làm tiểu thụ càng khó, làm một mẫn cảm thẳng nam thụ, khó càng thêm khó!!!!

Tiếu Dao chỉ có thể lo chính mình nói: “Trước kia nhà của chúng ta cũng nuôi qua một con chó, rất giống con chó nhỏ này……Mưa lớn như vậy, chú chó này còn ở bên ngoài dầm mưa, có phải là cho lạc đường hay không…… Như vậy cũng quá nguy hiểm, vạn nhất bị xe đụng phải làm sao bây giờ…… Không bị xe đ//â//m, vạn nhất đụng tới những người trộm chó làm sao bây giờ…… Lại nói chú chó nhà chúng ta sao lại không thể hiểu được mất tích, rất nhiều người đều nói là bị trộm chó trộm đi……

Cậu lải nhải một đường, Chu Hải Quyền liền một câu cũng không đáp lại.

Chờ đến xe dừng lại ở Chu gia đại trạch, cậu cầm ô che mưa của mình đi xuống xe, vừa xuống xe một cổ hơi nước ướt lạnh nghênh diện đánh tới, lại làm nhân thần thanh khí sảng, má ơi, cũng may đường ngắn, còn ngồi thêm một chút cậu sắp phải nghèo từ..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25: .2
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30: .1
Chương 30: .2
Chương 31
Chương 31: .1
Chương 31: .2
Chương 32
Chương 32: .1
Chương 32: .2
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 34: .2
Chương 35
Chương 35: .1
Chương 35: .2
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48: .2
Chương 48: .3
Chương 49
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 50: .2
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56: .1
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62: .1
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Xuyên Thư] Ăn Mật
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...