Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Xuyên Thư] Ăn Mật – Chương 108

[Xuyên Thư] Ăn Mật

Tác giả: Công Tử Vu Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Truyện được đăng sớm nhất trên wattpad SKNTx2Qing. Mong mọi người ghé thăm ạ.

*

*

- ---------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nhân sinh tốt đẹp nhất bất quá cũng chỉ mối tình đầu, chua ngọt đau xót đều có, mỗi một loại cảm thụ đều khó có thể hình dung.

Tiếu Dao liền ở đầu kia điện thoại bật cười: "Tôi cũng không chú ý thời gian, bên kia đã qua 0 giờ rồi? Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ."

Kỳ thật hai người đã vài ngày không liên hệ, đại khái quá bận, hình như không liên hệ cũng còn tốt, chính là vừa nghe đến thanh âm của đối phương, tâm Chu Hải Quyền lập tức liền sống lại, trong lòng tràn đầy cảm giác rõ ràng, lại không biết từ đâu mà nói, cũng may Tiếu Dao chủ động hỏi anh: "Anh hiện tại đang làm gì?"

"Nằm trong phòng khách." Chu Hải Quyền nói.

"Không đi ra ngoài qua năm sao?"

"Không có, uống nhiều quá." Chu Hải Quyền nói.

Tiếu Dao liền hỏi nói: "Tôi nghe thanh âm của anh hình như có hơi quá say. Anh để dì Vương làm chút canh giải rượu cho anh đi."

Cậu cũng chỉ biết nói cái này, uống nhiều rượu quá liền uống chút canh.

"Dì Vương không ở đây, dì ấy về quê, trong nhà hiện tại chỉ có mình tôi."

"Nga......" Tiếu Dao trầm mặc một hồi, nói, "Vậy anh sớm một chút nghỉ ngơi đi, về sau uống ít chút."

"Em đang làm gì?" Chu Hải Quyền mở loa, đặt di động ở trên sô pha, nằm hỏi.

"Diễn xuất vừa mới kết thúc, tôi cùng đồng sự đang chuẩn bị đi ăn cơm chiều."

Chu Hải Quyền liền ở trong điện thoại nghe được bài hát tiếng Trung: "Ở phố người Hoa sao?"

"Ân, nơi này rất náo nhiệt, cùng quốc nội không có gì khác nhau, đều là đèn lồng màu đỏ, còn có câu đối xuân." thanh âm Tiếu Dao hiển nhiên có chút hưng phấn, "Anh nghe được sao, quán ăn này đang mở《 Chúc Mừng Chúc Mừng 》 đó."

Bài rất cũ, cậu còn ngâm theo hai tiếng. Chu Hải Quyền liền cười, ở trong bóng tối nằm nói: "Vẫn là em nơi đó náo nhiệt, em đừng uống rượu."

"Không uống, chúng tôi tính toán đi ăn lẩu, ha ha ha ha ha." Tiếu Dao cười nói, "Nơi này cư nhiên còn có một quán lẩu Tứ Xuyên đó, cũng không biết so với quốc nội giống nhau hay không giống nhau, chúng tôi tới cửa......."

Ngay sau đó anh liền mơ hồ nghe thấy được tiếng lục lạc, có người dùng tiếng Trung nói "Tết Âm Lịch hảo, hoan nghênh quan lâm", lại tiếp theo điện thoại liền tắt. Chu Hải Quyền ngồi dậy, nhìn màn hình di động một hồi lâu.

Tiếu Dao nhìn nhìn di động, nói với đồng nghiệp: "Ai nha, di động hết pin."

Cậu còn chưa kịp nói tiếng tạm biệt với Chu Hải Quyền nữa.

"Ai nha, thời điểm 0 giờ gọi điện thoại cho cậu." Đồng sự cười hỏi.

"0 giờ sao?" Tiếu Dao hỏi. Cậu thật đúng là không chú ý.

"Cậu xem," đồng sự liền cho cậu nhìn nhìn di động của người kia, phía trên biểu hiện mới vừa qua 0 điểm; "Vừa rồi lúc cậu nghe tôi đã đặc biệt nhìn thời gian, ngay khoảng 0 giờ, khẳng định không sai được vài giây."

Tiếu Dao liền cười cười, đồng sự nói: "Mọi người đều nói, phàm là ngày lễ lúc 0 giờ nhắn tin hay gọi điện thoại, đều là cho người quan trọng nhất trong lòng kia, đối phương là muốn cướp vị trí thứ nhất, muốn cùng cậu cùng nhau vượt năm đó."

Tiếu Dao thật đúng là không nghĩ tới mấy thứ này, chủ yếu thời điểm cậu nhận điện thoại không chú ý xem thời gian, sau khi tắt mới biết được Chu Hải Quyền là giữa đêm gọi cho mình.

Trong lòng liền có chút khác thường, càng thêm cảm thấy chính mình vừa rồi di động hết pin, cúp quá đột nhiên, lại có vài phần áy náy, sợ Chu Hải Quyền không biết, gọi lại cho anh lần nữa lại gọi không thông, liền nói với đồng nghiệp: "Tôi có thể mượn di động trả lời điện thoại hay không, mới vừa còn chưa nói xong, đã tắt máy rồi."

"Cậu nhớ rõ số của đối phương không?"

Đúng rồi, cậu không nhớ rõ số của Chu Hải Quyền, chỉ biết mấy con số cuối củng của Chu Hải Quyền cuối cùng đều là 8, rất đặc biệt.

Cậu liền đi tìm ông chủ mượn đồ sạc, sạc pin điện thoại, thời điểm chuẩn bị ăn lẩu di động một lần nữa khởi động, cậu cũng không gọi, chờ đại khái vọt 10%, cậu mới rút di động, đi ra ngoài gọi.

Cũng không biết vì cái gì, thế nhưng có chút chột dạ. Đồng sự vẫn luôn híp mắt cười với cậu.

Điện thoại gọi đi không đổ chuông đến một giây liền được chuyển, Chu Hải Quyền nói: "Vừa rồi sao lại gọi không thông?"

"Điện thoại tôi hết pin, mới vừa sạc một chút." Tiếu Dao rũ đầu, đá phiến đá dưới chân, "Nói với anh một tiếng, tôi phải ăn cơm rồi."

"Ân."

"Tôi tắt đây." Tiếu Dao nói.

"Ân."

Tiếu Dao liền nói: "Anh nếu có khó chịu, thì tự mình tìm xem, tôi nhớ rõ dì Vương có thuốc giải rượu, hoặc là tự anh nấu chút nước cơm."

"Dạ dày rất khó chịu." ngữ khí Chu Hải Quyền đột nhiên có hơi trẻ con, giống như lại rất ủy khuất, trang bị ngữ khí trầm thấp dương cương, thế nhưng cũng ngoài ý muốn hài hòa, "Không muốn động."

...... Tiếu Dao nhấp nhấp miệng, nói: "Vậy...... Vậy anh uống nhiều nước chút."

"Ân." Chu Hải Quyền nói, "Tiếu Dao......"

"Ân?"

Chu Hải Quyền liền không nói, chính là loại trầm mặc này, thế nhưng khiến Tiếu Dao có chút lo lắng, kêu lên: "Chu Hải Quyền?"

"Thật nhớ em, sao tôi lại yêu em đến vậy chứ." Chu Hải Quyền bỗng nhiên nói. Giống buồn rầu, lại như hưng phấn.

Tiếu Dao tim đập lợi hại, lạnh lùng mà nhấp miệng, cậu sớm nên biết Chu Hải Quyền sẽ không thành thật tắt điện thoại như vậy, khẳng định muốn nói gì đó. Miệng cậu mấp máy, vài lần muốn nói lại thôi, nghe thấy ở đầu kia điện thoại tiếng hô hấp hơi có chút thô nặng của Chu Hải Quyền, liền đem điện thoại ngắt đi.

Cậu đem điện thoại bỏ vào trong túi, một mình rũ đầu đứng một hồi, cậu trả lời điện thoại vốn là muốn có một cuộc đối thoại đến nơi đến chốn, nói một tiếng tạm biệt, kết quả lại là có đầu không đuôi mà treo.

Cư nhiên tắt mất rồi. Chu Hải Quyền ửng đỏ mặt nghĩ. Buồn nôn sao? Quá mức sao? Anh cảm thấy còn ổn a, chính là tới một bước tự nhiên mà buột miệng thốt ra như vậy, nói đều là ý tưởng bản năng chân thành tha thiết nhất trong nội tâm!

Tự động xem nhẹ khinh thường cùng khó hiểu trước kia khi nhìn thấy người khác như vậy.

- -----------------------------------------

TÔI ĐÃ ĐỊNH QUỴT CHƯƠNG MÀ LƯƠNG TÂM TRỖI DẬY

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25: .2
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30: .1
Chương 30: .2
Chương 31
Chương 31: .1
Chương 31: .2
Chương 32
Chương 32: .1
Chương 32: .2
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 34: .2
Chương 35
Chương 35: .1
Chương 35: .2
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48: .2
Chương 48: .3
Chương 49
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 50: .2
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56: .1
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62: .1
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Xuyên Thư] Ăn Mật
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...