Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xung Động – Chương 101

Xung Động

Tác giả: Hiểu Xuân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hà phu nhân Hà Lệ là một đóa hoa kỳ diệu trong giới thượng lưu, mỗi năm mỗi thêm thành thục, uy thế, khả năng lãnh đạo và lung lạc người khác của bà ấy càng lúc càng cao, trong giới làm ăn, đám trẻ tuổi không ai vượt mặt được bà ấy, hôm nay bà ấy hoàn toàn có thể tùy ý sai khiến các vị tai to mặt lớn nườm nượp mang quà tặng đến tiệc sinh nhật mình.

Ta và Trịnh Diệu Dương bước tới trước mặt vị nữ chủ nhân lịch lãm, nhiệt tình, hiếm thấy cả hai đều tỏ ra rất quy củ, khẽ liếc nhìn nhau thật nhanh, đều chung ý nghĩ không nên khiến Hà phu nhân “chú ý” thêm nữa.

“Hai chàng thanh niên phong độ, tài hoa hôm nay cùng đến đây, thật là vinh hạnh a.” Hà Lệ kinh ngạc quay về phía chúng ta, “Hai người cũng thật khó mời, trước giờ tôi gửi tới ba lần thiệp mời, hai lần các cậu ở châu Âu, một lần lại nghe nói đang đi Singapore, lần này biết chắc các cậu đang ở Hồng Kông tôi mới gửi thiệp đó.” Bà ấy nói có chút khoa trương.

“Hà phu nhân ưu ái quá, bà đã mời, chúng tôi nhất định phải tới chứ.” Trịnh Diệu Dương khẽ cúi người, hôn bàn tay Hà phu nhân, diễn chuẩn vai quý ông.

“Tiệc rượu của tôi mà thiếu hai chàng độc thân hoàng kim của cảng, thật mất vui không ít.” Hà phu nhân tươi cười quan sát chúng ta, “Nào, để tôi giới thiệu hai cậu với một người, cháu gái tôi – Lương Mẫn Nghi.”

Nghe Hà phu nhân gọi, một cô gái quay lưng lại, thanh thoát lịch lãm, cũng không phải xinh đẹp xuất sắc nhưng rất khiến người khác nảy sinh thiện cảm. Ánh mắt cô ấy rất chăm chú, có chút ý tứ nghiền ngẫm, cô ấy đụng ánh mắt ta đầu tiên, khẽ gật gật đầu rồi lễ độ quay sang Trịnh Diệu Dương.

“Mẫn Nghi, đây là Trịnh Diệu Dương và Trần Thạc của Trụ Phong, chắc cháu nghe đến rồi chứ.” Hà phu nhân lên tiếng giới thiệu rất đúng lúc.

“Trịnh tiên sinh, Trần tiên sinh, vẫn thường nghe giới doanh nhân nhắc tới hai anh.” Nụ cười của cô ấy cũng rất tao nhã, “Không phải mỗi dì tôi yêu mến các anh đâu, tôi cũng rất ngưỡng mộ a, thật không ngờ chúng ta có duyên gặp gỡ sớm như vậy.” Mấy lời khách sáo đãi bôi này, từ miệng cô gái này nói ra coi bộ cũng khá thân tình.

Ta lơ đãng cười cười, chắc cô ta cũng nhận ra, liền đưa mắt nhìn ta.

“Có thể mời cô nhảy một điệu chứ?” Trịnh Diệu Dương có lẽ tính giải vây cho ta.

“Rất vinh hạnh.” Lương Mẫn Nghi chìa tay, cùng cậu ấy đi vào sàn nhảy.

Thấy hai người bọn họ thong thả khiêu vũ trong đám đông, quả nhiên là một cặp cực kỳ chói mắt, Trịnh Diệu Dương một thân phong độ muốn giấu cũng giấu không được, còn Lương tiểu thư kia yểu điệu như hoa, còn có chút thanh thoát nhẹ nhàng, trong một thoáng ta thực không thể rời mắt nổi.

Không biết từ lúc nào Mary đã xuất hiện bên cạnh, nháy nháy mắt với ta, cười đến kỳ quái: “Ha, Diệu Dương đào hoa thật, cô ấy có phong cách mỹ nhân đây. A Thạc nha, có ghen tị không a?”

Ta bật cười, thật không biết trả lời sao cho đúng. Cô nàng còn nghiêng nghiêng đầu, dường như có chút hoang mang: “Không lẽ trí tưởng tượng của em phong phú quá rồi? Chậc, chỉ tại hai người các anh đứng chung một chỗ coi thiệt là ưa mắt, cảm giác hài hòa sâu sắc giống như là… chậc chậc… giống như người ngoài không ai được phép xen vào ấy.”

“Cuối cùng là tính nói gì?”

“Giữa anh với Diệu Dương… thật khiến người ta khó hiểu nha~”

“Là em khiến anh khó hiểu chứ, còn dư thời gian đi nghiên cứu quan hệ của bọn anh, sao một tuần chỉ thấy em ở Trụ Phong có ba ngày.”

“Thật biết đụng chạm nỗi đau của người ta…” Cô ấy làm bộ bận rộn, “Ha ha, có một chàng siêu cấp đẹp trai đứng bên cạnh đây, còn mấy người chịu qua đây mời em nhảy nữa chứ? Muốn kiếm bạn trai, nhất định không thể đứng gần anh với Diệu Dương được.”

“Vậy đi đây, không làm kỳ đà của em nữa~” Vừa cười cười tránh qua chỗ khác ta vừa giơ tay gọi bồi bàn, lấy một ly Champagne trong khay rồi đi lẫn vào đám đông. Đêm nay, mỗi lần ánh mắt chạm đến Trịnh Diệu Dương và bạn nhảy của cậu ấy, trong lòng đột nhiên có cảm giác rất quái dị, không hiểu vì cô gái kia quá đặc biệt… hay ta quá mẫn cảm.

“Trần Thạc?!” Bỗng nhiên có tiếng gọi từ sau lưng, ta quay lại, đã thấy một gương mặt vừa xa lạ vừa có chút quen thuộc. Thời gian chỉ khiến bề ngoài của anh ta thêm thuần thục, vẫn những bộ trang phục vừa vặn tinh xảo, cổ áo mở nút không đeo cà vạt, thoạt nhìn có phần ngông nghênh, có lẽ anh ta vẫn như trước kia, ưa trò chơi đuổi bắt.

“Anh là…” Ta làm bộ suy nghĩ một chút.

“Cậu không quên tôi thật đấy chứ?” Giọng điệu rất thẳng thừng, lớn mật, hoàn toàn khác với ấn tượng anh ta để lại cho ta trước kia, dù sao thời gian có thể thay đổi rất nhiều thứ.

“Cũng may, tôi không phải người quá dễ quên.” Chủ động chìa tay ra bù đắp sự chậm trễ vừa xong, “Phùng tiên sinh, đã lâu không gặp.”

“Trần Thạc, từ hồi nào cậu bắt đầu quy củ thế này?”

“Trước kia tôi ưa làm bừa lắm sao?” Ta nhìn anh ta.

“Không sai chút nào.” Anh ta đột nhiên nắm cổ tay ta, kéo lại, ta không hề đề phòng cử chỉ này, thoáng cái đã bị lôi đến sát cạnh anh ta, Phùng Bằng Phi theo đà choàng tay ôm ghì lấy ta, như thể gặp lại bạn bè thân thiết lâu năm, ta có chút khó chịu nhíu mày, nhưng cũng không e ngại gì, trước mắt công chúng, anh chàng lai Nhật này hẳn cũng không dám chơi trò gì quá đà.

“Tôi vẫn nhớ Phùng tiên sinh trước đây không hề nhiệt tình tới mức này.” Ta bình tĩnh lùi lại đến khoảng cách an toàn.

“Có lẽ vì gặp cậu, quá kích động thôi.” Ánh mắt thâm trầm của anh ta xoáy vào ta, nhìn không ra một tia kích động, “Tôi không muốn lại phải làm quen lần nữa đâu, cứ gọi tôi là Bằng Phi, tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể là bạn chứ.”

“Đương nhiên rồi.” Ta chỉ nhẹ nhàng chuyển chủ đề, “Ba năm trước có nghe nói anh đã trở lại Tokyo, không ngờ hôm nay lại gặp anh ở Hồng Kông.”

“Phải, tôi ở Anh một năm, còn lại đều làm việc ở trụ sở chính của Ngân Thuẫn tại Tokyo.” Ánh mắt anh ta thoáng lộ vẻ kỳ lạ, dò xét ta: “Cậu chẳng thay đổi chút nào.”

“Tôi thì có thể thay đổi gì?”

“Chí ít cũng không nên khí thế át người như vậy chứ.”

“Anh khen ngợi cũng trắng trợn thật.” Ta cũng tiện miệng nói giỡn, nhưng vẫn có chút bức bối, “Lúc khác rảnh rỗi cứ liên lạc với tôi, giờ thứ lỗi tôi có chút việc rồi.”

“Thật không ngờ, cậu vẫn còn ở Trụ Phong.” Ta quay lưng đi rồi vẫn nghe Phùng Bằng Phi nói.

Cũng không có ý dừng bước quay lại: “Trên đời có rất nhiều chuyện không ngờ.”

Đến khi đứng dựa bên bậu cửa nhìn đồng hồ, đã có chút buồn chán, tiệc rượu lần này không mấy thú vị, lại e ngại thất lễ, rốt cuộc đành phải ở ì một chỗ. Chờ Trịnh Diệu Dương đi chào hỏi hơn nửa vòng, trở lại đứng cạnh ta, ta có chút lơ đễnh hỏi: “Sao, được bao nhiêu?”

“Chủ tịch tập đoàn Hoa thị muốn hẹn gặp chúng ta.”

“Tốt lắm, đúng là không sợ hết việc làm.”

“Ngày mai quyết xong vụ mời đối tác đi, có thể tôi phải đích thân sang Malay.” Cậu ấy đột nhiên cười cười, “Lương Mẫn Nghi tiểu thư vừa rồi, có một bài phỏng vấn muốn chúng ta tham gia, anh chịu hy sinh bồi người đẹp không?”

“Để cô ta phỏng vấn cậu đi, vụ này tôi mặc kệ.” Ta lập tức từ chối, mấy trò “phỏng vấn” này không biết phải làm bao nhiêu lần rồi, lần nào cũng tốn cả nửa ngày, Trịnh Diệu Dương tự đồng ý mười lần thì tới chín lần thoái thác, rốt cuộc toàn đổ lên đầu đại diện chủ tịch là ta, đến lúc báo đăng mới thấy hình chụp còn chi chít hơn chữ nghĩa, còn bị cậu ấy châm chọc cả tháng trời, mấy trò này thật không sao ưa được.

“Lần này là tạp chí Tài Chính Kinh Tế của Hà phu nhân a.”

“Trịnh Diệu Dương, mẹ nó cứ chuyện tốt mới giành của tôi là sao hả?” Ta lắc đầu bật cười.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xung Động
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ