Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuất Giá Giải Nguy – Chương 212

Xuất Giá Giải Nguy

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời đêm tối mịt, đi ngang qua cung thất hai bên đường là từng chiếc đèn lồng thắp sáng, lần lượt được cung nhân đốt lên, ánh đèn mờ xua tan đi bóng đêm nặng nề bao phủ cả hoàng cung.

Hoàng đế ngồi bên ngự án ở Tuyên Thất, hai mắt nhìn chằm chằm ánh nến ở trước mặt rất lâu, bóng người như sững lại.

Cho tới giờ khắc này, hắn vẫn không thể tin được những điều mới xảy ra: Hắn đã c.h.ế.t sau khi bị tên Quán Hầu b.ắ.n tên, không ngờ lại khởi tử hoàn sinh, trở thành chính mình của bây giờ.

“Mình” của lúc này đây cũng vẫn là chính hắn, chỉ có điều hình như lại là “mình” vừa giống cũng vừa không.

Ngoài việc đều là Hoàng đế khai quốc của Đại Yên, “mình” của hôm nay không chỉ vươn lên làm Hoàng đế Đại Yên, nhất thống thiên hạ sớm hơn trước, hơn nữa, mọi chuyện xảy ra trong thế giới “mình” này cũng khác hẳn những thứ hắn đã từng trải qua.

Ngay trong giây phút đoạt lấy thân xác này như sét đánh, trong đầu hắn hiện ra rất nhiều ấn tượng đứt quãng liên quan đến kiếp này:

Năm nay là Thái Hòa năm thứ hai, những người từng theo hắn giành lấy thiên hạ vẫn bên mình, trở thành hạ thần phục vụ hắn, tổ mẫu Từ phu nhân của hắn vẫn khỏe mạnh, mấy ngày qua bà đi tới Đại Minh tự, chuẩn bị sẽ có thể hồi cung, mà Tô thị, nữ nhân đã được hắn lập thành Hoàng hậu trong thế giới vốn có, nàng ta đã từng hạ độc hãm hại tổ mẫu hắn.

Hỗn loạn, hỗn loạn hết rồi. Tất cả mọi thứ ở trong thế giới này, bao gồm cả cơ thể đang ngồi trong Tuyên Thất giờ đây đều vừa quen vừa lạ.

Hắn ngồi một mình trong đó suốt hồi lâu, mãi đến khi mặt trời dần ngả bóng về Tây, Tuyên Thất dần dần được hoàng hôn bao phủ, khi bóng đêm nuốt chửng hết hoàn toàn, đêm càng lúc càng khuya, nhưng vẫn bị cảm giác kinh hãi như sóng to gió lớn bao chặt lấy, mãi đến tận khi ở bên ngoài Tuyên Thất dần vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần, có một giọng nói của nữ tử trò chuyện cùng cung nhân, nhẹ nhàng mà trong vắt, giọng nói đó cực kì dễ nghe, chỉ một thoáng hắn đã phân biệt được, đó là Hoàng hậu mà hắn từng nhìn thấy lúc sáng, một nữ tử khác đến từ Kiều gia.

Trong thế giới trước kia của hắn, nữ tử Kiều gia chỉ để lại cho hắn một ấn tượng duy nhất, đó là dù c.h.ế.t rồi t.h.i t.h.ể lạnh lẽo đó vẫn rất đẹp mà thôi, nhưng ở nơi này, nàng lại là Hoàng hậu của “chính mình”, không chỉ có thế, mình lại yêu thương duy nhất một nữ tử này thôi.

Theo tiếng bước chân của nữ tử đó càng lúc càng gần, kí ức trong cơ thể mà hắn vừa đoạt được liên quan đến nàng ta ào ào tập kích như thủy triều.

Ban ngày, “mình” và nàng vừa uyên ương cùng ngủ trong chăn gấm, hình ảnh kiều diễm đó hiện lên rõ mồn một trong đầu hắn.

Nếu nói tất cả những thứ này vốn là kí ức của “chính mình”, vậy thì trong giây phút hắn đoạt thân xác đó, lúc nàng sợ sấm sét mà vô thức lao vào lồng n.g.ự.c hắn, cảm giác thân thiết ấy đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Hắn không hiểu, chỉ là ôm một nữ tử mà thôi tại sao lại có cảm giác khác thường như thế được. Nhưng chẳng biết vì sao, giờ khắc đó, theo tiếng bước chân của nàng ấy lại gần, hắn bỗng thấy căng thẳng.

Đã lâu rồi hắn chưa từng trải qua cảm giác lo lắng. Đột nhiên nhịp tim tăng lên không kìm được, điều này khiến hắn cảm thấy rất không khỏe.

Nàng là người có quan hệ thân thiết nhất với “mình”, nếu có người nhận ra hắn có gì khác lạ, thế thì chắc chắn người đó phải là nàng, nhất định đó cũng là nguyên nhân khiến hắn hồi hộp khi đối mặt với nàng, trong lòng Hoàng đế nhủ.

TBC

Hoàng đế âm thầm hít một hơi, cố gắng thả lỏng cơ thể như cứng đờ của hắn.

Hình như con mèo bị ma quỷ ám rồi, quấn quýt trước mặt Tiểu Kiều suốt buổi tối, lúc đưa nó về Gia Đức cung nó lại chạy trốn về, cung nhân không thể nào cản được, càng không bắt được nó. Cuối cùng lần này nó lại xông tới bám Tiểu Kiều không tha, cọ cọ bên chân rồi ngửa đầu lên nhìn nàng, meo meo không dứt.

Mèo con vẫn luôn rất thờ ơ, nuôi nó đã nhiều năm như vậy, chuyện giống như đêm nay là lần đầu tiên mà Tiểu Kiều gặp phải. Để lại nó thì sợ Ngụy Thiệu bị dị ứng, đưa nó đi thì không biết tại sao khi đối diện với đôi mắt to tròn mong ngóng nhìn mình, nghe nó r//ê//n rỉ bên chân như lên tiếng cầu xin, lòng nàng lại mềm nhũn cả ra, ôm lấy nó đưa đến một căn phòng khác trong điện, bảo cung nhân tới giữ. Sau khi thả nó xuống, nàng ngồi xổm vuốt ve dụ dỗ nó: “Thái Hoàng thái hậu vẫn chưa về, mày thấy cung Gia Đức hiu quạnh quá nên không muốn về đúng không, đêm nay ngủ ở đây nhé, nhưng mà không được chạy loạn quấy phá nữa, ta tức giận rồi, biết không?”

Ngụy Thiệu buồn bực đến muốn điên, hận không thể lao tới đập đầu luôn mới phải. Nhưng mà hành hạ một ngày đêm như thế, rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ ràng, có lẽ tạm thời mình khó mà thoát khỏi thảm cảnh bị vây khốn trong con mèo này đây.

Không có ai biết được chuyện xảy ra với hắn, Tiểu Kiều cũng không biết. Hắn muốn lăn lộn nữa nhưng nhỡ lại bị bắt nhốt không thể tiếp cận được với nàng thì càng thảm.

Con ma c.h.ế.t sớm đời trước đã đoạt được người hắn, cái khác thì không sao, điều hắn sợ nhất là Tiểu Kiều của hắn bị tên kia chiếm tiện nghi.

Mặc dù cũng là cơ thể của chính mình, tính ra thì tên Hoàng đế đoạt xác hắn cũng không phải người ngoài, nhưng Hoàng hậu mỹ nhân của hắn chỉ thuộc về mình hắn, dù là mình kiếp trước cũng không được.

Ngụy Thiệu biết tạm thời mình chỉ có thể tiếp nhận hiện thực đó.

Việc cấp bách đầu tiên mà hắn phải làm là giành được lòng thương cảm của Hoàng hậu mỹ nhân, nghĩ biện pháp để được ở lại tẩm cung này, như vậy mới có thể nắm được cơ hội đề phòng con ma đen đủi Hoàng đế kia có mưu đồ bất chính gì đó với Hoàng hậu.

“Meo.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuất Giá Giải Nguy
Chương 212

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 212
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...