Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân Yến – Chương 77

Xuân Yến

Tác giả: An Ni Bảo Bối
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vào lần gặp gỡ cuối cùng, ông dặn, trước khi đi hẳn khỏi Lâm Viễn, em

hãy tìm về Xuân Mai. Thăm viếng cố hương không còn tồn tại, coi như thay tôi hoàn thành nhiệm vụ mà tôi đã hứa với em.

Cô tra lộ

trình. Trước tiên đi máy bay, sau lại ngồi tàu hỏa, xe khách, rồi xe

buýt nhỏ địa phương. Quay cuồng trên đường. Diện mạo càng lúc càng xơ

xác, dần dần mất hết sức sống. Dọc đường trông thấy dãy núi bị chẻ làm

đôi vì động đất, vết thương trắng hếu trần trụi trông thật kinh hồn. Đất xiêu núi lở, địa tầng phải chỉnh trang sắp xếp lại. Một sức mạnh hoàn

toàn áp đảo loài người. Cô không tìm thấy nơi chốn nào tên là Xuân Mai.

Xe buýt nhỏ chở cô luồn lách lòng vòng khắp những con đường hẹp dài qua

đồng qua núi, cuối cùng vẫn loanh quanh. Bốn bề là những thửa ruộng mùa

đông trải xa tít tắp, đen xám một màu. Cỏ cây se sắt.

Sau rốt,

xe dừng ở một cánh đồng ngút mắt, đằng xa là dãy núi nứt gãy và bị

thương. Người trong vùng nói, đây là địa hình thay đổi sau trận động

đất, không còn tìm được dấu tích của thôn xưa. Ngay cả những viên gạch

nhỏ nhoi cũng bị chôn vùi hết rồi. Cô tiến bước trong gió rít, mỗi bước

mỗi xa. Cuối cùng ở giữa nơi đồng dã, cô trông thấy một hồ nước xanh

biêng biếc im lìm lạ thường.

Hình bầu dục hoàn hảo. Những hơi

hướm và dấu tích cho thấy nơi này từng ấp ủ con người và thế tục đều đã

bị quét sạch bong. Ngỗng xám dừng nghỉ trên mặt hồ, cất tiếng kêu dài

rời rạc. Thấy có người lại gần, bầy chim lớn rào rào vỗ cánh bay đi như

một cơn cuồng phong, lao vút lên vòm không xa ngái.

Bất chợt,

cô nhận ra chỗ trũng trầm lặng trong tâm hồn mình. Cô chưa bao giờ trông thấy cố hương Xuân Mai. Nhưng giờ thì cô biết, nó chưa hề đi xa. Nó là

xương thịt trong cơ thể cô. Nó sẽ không biến mất. Sự tồn tại của cô là

bằng chứng hiện diện của Xuân Mai trên thế giới này, và đang nối dài,

tiếp tục.

Cô tuốt chiếc nhẫn kim cương của Trinh Lượng khỏi

ngón tay vẫn đeo bấy nay, thả xuống nước. Đứng đó, chụp một tấm ảnh cái

hồ xa cách nhân gian hình thành nhờ động đất. Xong xuôi quay mình cất

bước.

Từ đó, cô không trở lại đây thêm một lần nào.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân Yến
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...