Vượt Qua Ranh Giới (Cao H) – Chương 18: Anh chưa cương mà đã lớn như vậy
Vượt Qua Ranh Giới (Cao H)
Đêm dần sâu, khi trong phòng hoàn toàn yên tĩnh lại, dường như ngay cả tiếng hít thở của nhau cũng nghe thấy rõ.
Tưởng Phóng nằm trên sofa, chỗ đó với anh hơi chật, hai chân dài thò hẳn ra ngoài quá nửa, nhưng anh không để ý lắm. Trên tay anh nghịch bật lửa, tách một tiếng, ngọn lửa bật lên rồi lại xoay một vòng trong tay và khép lại.
"Em không ngủ mà nhìn tôi làm gì?"
Vừa dứt lời, chăn trên giường sột soạt, nhúc nhích mấy cái rồi lại im bặt.
Trong chăn vẫn còn mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người Tưởng Phóng, lúc này không thể phớt lờ mà xâm nhập vào lãnh địa của cô, bao trùm lấy cô.
Cô khẽ ngửi, bất ngờ nhận ra mình không hề ghét mùi này.
Tần Hoàn có tật lạ chỗ ngủ, cô vốn không ngủ ngon, ý thức ngược lại còn tỉnh táo hơn theo từng động tĩnh trong phòng, như thể chỉ nghe tiếng là đoán được Tưởng Phóng đang làm gì.
Bình thường ở chung dưới một mái nhà, ai nấy đều hoạt động trong khu vực của mình, không ai làm phiền ai.
Nhưng bây giờ, vượt qua ranh giới mà ở chung một phòng, giữa cô và Tưởng Phóng lại có một kiểu hòa hợp khó hiểu.
Không rõ vì sao, ở cạnh Tưởng Phóng, Tần Hoàn luôn có thể rất thoải mái và yên tâm.
Giống như lần đầu gặp mặt, hai người được người thân bạn bè mai mối đi xem mắt.
Một người để mặt mộc, một người thậm chí còn chưa thay đồ, quần vẫn dính bụi đường.
Tần Hoàn và Tưởng Phóng đều không để tâm buổi xem mắt này, đều định qua loa cho xong. Gặp nhau chỉ giới thiệu đơn giản, ăn xong cũng chẳng tìm chủ đề gì để nói.
Trong im lặng, hai người lại không hẹn mà cùng bận việc trong tay, biến nhà hàng thành văn phòng tạm thời.
Từ sau khi đi làm, Tần Hoàn rất ít kết bạn mới.
Cô đã không còn muốn tốn thời gian và sức lực để tìm hiểu, làm quen một người xa lạ, huống chi là xem mắt.
Tần Hoàn trả lời tin nhắn xong mới phát hiện cô và người đàn ông đối diện đã ngồi cùng gần hai tiếng, nói chẳng được mấy câu mà cũng không thấy chán.
Điều này rất hiếm.
Mà kiểu hòa hợp kỳ lạ đó khiến Tần Hoàn đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Tưởng Phóng gập laptop lại, giơ tay gọi phục vụ tới tính tiền.
Không ngờ người phụ nữ đối diện chần chừ mở lời: "Tưởng tiên sinh, xin hỏi gần đây anh có dự định kết hôn không?"
Trước đó không để ý, lúc này nghe cô nói chuyện mới phát hiện ngữ điệu nhẹ và mềm, như có thể vắt ra nước.
Tưởng Phóng khẽ nhíu mày, không hiểu cô nói vậy là ý gì.
Tần Hoàn nhìn anh, ánh mắt trong veo, bồi thêm một câu: "Kết hôn với tôi."
Thay vì xem mắt mãi không dứt, chi bằng kết hôn luôn, một lần cho xong.
Tần Hoàn đúng là có phần viển vông, dù sao cũng chỉ là người mới gặp một lần, anh không xem cô là kẻ điên đã là tốt rồi.
Nhưng Tần Hoàn không ngờ ở chuyện này, hai người lại ăn ý đến vậy.
Từ lần gặp đầu tiên đến kết hôn, họ chỉ mất chưa tới một tháng.
Xem ra ở một phương diện nào đó, Tưởng Phóng cũng giống cô, đều là kẻ điên.
Tần Hoàn chìm vào giấc mơ ngọt ngào còn nhanh hơn cả dự đoán.
Cô ngủ nông, sáng sớm còn chưa tỉnh hẳn đã nghe tiếng sột soạt bên giường.
Tưởng Phóng đứng trước tủ quần áo quay lưng về phía cô, vai rộng eo hẹp; phải nói là đường cơ bắp của anh quả thật rất đẹp, đẹp đến mức khiến người ta thấy đã mắt.
Tần Hoàn không kìm được nhìn thêm vài lần, đến khi anh quay người lại, tầm mắt cô trượt xuống dưới, là hai chân dài thẳng tắp rắn chắc.
Còn có một cục phồng to trong chiếc quần lót nam.
Ý thức được đó là gì, Tần Hoàn vội bịt miệng, cảm giác máu toàn thân dồn hết lên đỉnh đầu, mặt đỏ lan tới tận cổ.
"Tưởng Phóng, anh!" Tần Hoàn không nhịn được nữa, bật dậy vén chăn lên, nhưng ấp úng nửa ngày không nói nên lời, "Anh không biết xấu hổ!"
"Sao lại không biết xấu hổ?" Tưởng Phóng không ngờ cô dậy sớm như vậy, động tác trên tay khựng lại.
"Lúc tôi ngủ mà anh lại có phản ứng sinh lý!" Tần Hoàn lại kéo chăn quấn chặt lấy mình, "Anh... Anh định làm gì tôi?"
Khóe môi Tưởng Phóng hơi nhếch lên, ngay trước mặt cô thong thả kéo quần lên mặc vào, "Tần Hoàn, em có muốn nhìn kỹ lại không, tôi chưa cương mà đã lớn như vậy."













