Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng – Chương 18

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Tác giả: Thu Vũ Dạ Hàn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Phong trong lòng thầm cười lạnh một tiếng, đi, chúng ta về rồi nói sau, đánh lừa ngươi chút cho vui. Trên mặt vẫn mỉm cười ôn hòa như cũ, tựa hồ không có gì xảy ra, hướng Thái hậu, Hoàng thượng Hoàng hậu và những người khác thi lễ nhanh rồi đi theo Tư Mã Nhuệ.

Khi đi lướt qua cạnh Mộ Dung Thiên, nàng bỗng lẳng lặng nhỏ giọng ngoài Mộ Dung Thiên ra không ai có thể nghe được thản nhiên nói: “Mộ Dung Thiên, nếu việc không thành, e là ngươi phải gọi Mộ Dung Tuyết một tiếng nương nương rồi.”

“Mộ Dung Phong nhanh lên!” – Tư Mã Nhuệ đã đi đến lối ra của hoa viên, chẳng thèm ngoái lại lạnh lùng quát.

Mộ Dung Phong bước nhanh tới bên cạnh Tư Mã Nhuệ, quay lưng về phía mọi người, đưa mắt nhìn Tư Mã Nhuệ, nói bằng giọng cũng lạnh băng như thế: “Tứ thái tử, tinh thần ngươi tốt thật đấy, nói to như thế đẻ làm gì, muốn dọa chết người à, tim ta cũng bị ngươi dọa đến vỡ ra mất rồi.”

“Mộ Dung Phong!” – Tư Mã Nhuệ quả thật bị nữ nhân này làm cho tức chết thôi, dù nàng có thật là Bạch Mẫn cũng vậy, người nhìn bên ngoài hiền lành thế, nhưng thực tế rất là ngang bướng – “Ngươi ngậm miệng lại cho ta!”

Mộ Dung Phong bĩu môi một cái – “Được rồi, Tư Mã Nhuệ, là ngươi nói đấy nhớ, ta câm miệng liền đây.” – nói xong đôi môi mím lại, không hề hé răng, bước về phía trước, không thèm quan tâm để ý gì đến Tư Mã Nhuệ.

Tư Mã Nhuệ sững lại, xú nha đầu này thật đúng là “đáng ghét”!

“Yên Ngọc, mau mau đuổi theo chủ tử của ngươi, nếu Tư Mã Nhuệ làm điều gì quá đáng, ngươi mau báo cho ta biết” – Thái hậu lập tức phân phó Yên Ngọc đuổi theo, trong lòng vô cùng lo lắng cho Mộ Dung Phong, cũng may, Tư Mã Nhuệ này tuy rằng ngỗ nghịch, nhưng cũng chưa bao giờ động thủ đánh nữ nhân, có lẽ sẽ không động thủ với Mộ Dung Phong, nhưng cũng vẫn phải đề phòng, vẫn phải cho Yên Ngọc theo dõi sự tình.

“Dạ, Thái hậu nương nương, nô tỳ xin đi ngay. Nhất định sẽ không để cho chủ tử có việc gì” – Yên ngọc vội vội vàng vàng đuổi theo đoàn người phía trước, Vương Bảo cũng lặng lẽ theo sau, thiết nghĩ, lần này chắc sẽ náo nhiệt lắm đây, chỉ mong không xảy ra chuyện gì đáng tiếc!

Trở về phủ Tứ thái tử, vừa qua cửa, Mộ Dung Phong đã khoái trá ngồi xuống ghế đá, ngắm nhìn hoa cỏ cây cối trong viện, thể hiện bộ dáng vui vẻ tiêu dao, hoàn toàn không quan tâm biểu tình tức giận của Tư Mã Nhuệ, thậm chí còn coi như hoàn toàn không thấy trước mặt có người đứng.

“Mộ Dung Phong! Ai cho ngươi ngồi, đứng lên mau!” – Tư Mã Nhuệ tức giận lắm đây, xú nha đầu này coi hắn như người vô hình, tự nhiên ngồi xuống thoải mái ngắm nhìn xung quanh, cứ như không biết là hắn đang tức giận vậy, nàng nghĩ nàng là ai cơ chứ? Nghĩ mình là tứ thái tử phi muốn làm gì thì làm sao? Kể cả thế hắn cũng xử lý được.

Mộ Dung Phong mí mắt không động đậy chút gì, cứ ngắm nhìn chậu hoa cúc với những đóa hoa nhỏ nhắn xinh đẹp, coi như không nghe thấy gì hết, trên mặt còn mang theo nụ cười thích thú.

“Mộ Dung Phong! Ngươi điếc rồi sao? Ta nói, ngươi đứng lên!” – Tư Mã Nhuệ tức giận cực độ, thiếu chút nữa là túm lấy Mộ Dung Phong mà lôi dậy, đồng thời khoát tay, hướng về phía đám nô tỳ xung quanh lớn tiếng quát: “Các ngươi cút hết đi cho ta!”

Đám nô tỳ lập tức tản ra rất xa, Yên Ngọc, Vương Bảo và Xuân Liễu mặc dù rất lo lắng cho Mộ Dung Phong nhưng cũng không dám ở lại, đành yên lặng trốn vào một góc, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên trong, nếu thực sự không ổn, có lẽ phải đi kiếm viện binh.

Mộ Dung Phong nghe mọi người tản đi hết, đứng dậy khỏi ghế đá, tiếp túc ngắm hoa của nàng, vẫn không thèm để ý tới Tư Mã Nhuệ.

“Mộ Dung Phong, ngươi giải thích cho ta một chút, rốt cuộc chuyện Bạch Mẫn là thế nào?” – Tư Mã Nhuệ ngồi xuống ghế đá, nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Phong – “Nếu nói láo, cẩn thận ta lập tức hưu ngươi, trả ngươi về Mộ Dung vương phủ!”

Mộ Dung Phong vẫn như cũ không nói lời nào.

“Mộ Dung Phong…!” – Tư Mã Nhuệ thật sự, tức giận đến cực độ, đứng dậy, đứng trước mặt Mộ Dung Phong quát lớn – “Lập tức nói cho ta rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”

“Ngươi hùng hổ cái gì?” – Mộ Dung Phong sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói – “Tư Mã Nhuệ, ngươi định biến mình thành loại tiểu nhân lật lọng sao? Là ngươi bảo ta câm miệng trước, ta ngậm miệng rồi, ngươi lại hỏi ta cái gì mà Bạch Mẫn, ta đâu biết Bạch Mẫn gì chứ, cố tình bắt lỗi phải không? Đừng có lấy hưu ra mà làm ta sợ, ta còn mong ngươi hưu ta quá đi chứ, ngươi có tin tự ta cũng có thể hưu ngươi! Tổ mẫu cho ta cái kim bài đối với hoàng tử hoàng tôn các ngươi như thượng phương bảo kiếm đối với dân chúng bình thường, đều có đại quyền sinh sát như nhau, giết ngươi thì không chắc, nhưng trị tội ngươi thì cũng có mấy phần khả năng đấy.”

Tư Mã Nhuệ sửng sốt.

“Bạch Mẫn là ai? Do đâu mà biết?” – Lần này đổi lại là Mộ Dung Phong hỏi, biểu tình thật không thể khiến cho người ta hoài nghi.

Tư Mã Nhuệ thật vô cùng sửng sốt, Mộ Dung Phong này rốt cuộc là thật hay giả đây? – “Bạch Mẫn là một vị công tử” – Hắn dừng một chút rồi trả lời theo bản năng – “Gặp ở Túy Hương Lâu, hắn gặp ta để tìm Mộ Dung Tuyết”

“Vậy ngươi nên đi tìm Mộ Dung Tuyết” – Mộ Dung Phong không quan tâm lại quay đầu đi, tiếp tục ngắm bồn hoa cúc, kỳ thực là vì trên môi muốn che giấu nụ cười sắp bật ra đến nơi, quay lưng về hướng Tư Mã Nhuệ mà nói – “Ngươi không đồng ý sao? Bạch Mẫn là một vị công tử mà, ngươi không đến mức hoài nghi Mộ Dung Phong ta là nam nhân chứ? Mộ Dung Thanh Lương gan lớn bằng trời cũng không thể nào đưa một nam nhân đến. Túy Yên Lâu là nơi nào? Nghe tên đã biết là phường son phấn, nơi như thế con gái nhà gia giáo như ta có thể đến sao?”

Tư Mã Nhuệ rõ ràng cảm thấy lời Mộ Dung Phong nói là cố ý, nhưng không chỉ ra được chỗ nào không đúng.

“Còn nữa” – Mộ Dung Phong bỗng nhiên nói tiếp – “Hắn gặp ngươi để tìm Mộ Dung Tuyết làm gì, nếu muốn gặp Mộ Dung Tuyết thì phải đến Mộ Dung vương phủ chứ, sao phải tới tìm ngươi?”

Tư Mã Nhuệ sững người, tức giân đặt m//ô//n//g ngồi xuống, không thèm để ý đến Mộ Dung Phong.

“Chẳng lẽ…” – Khuôn mặt Mộ Dung Phong bỗng nhiên xuất hiện gần sát trước mặt Tư Mã Nhuệ, rồi lại lùi ra xa – “Hắn và ta trông rất giống nhau sao? Ta cũng muốn gặp đấy nha. Nếu ngươi tìm được người, nhất định phải dẫn ta đến làm quen với vị Bạch Mẫn công tử này đấy nhé. Phải để cho vị Bạch công tử này dạy dỗ, nếu không gặp được, thật là đáng tiếc.”

Phản ứng duy nhất của Tư Mã Nhuệ chỉ có thể là cười khổ: “Mộ Dung Phong, ngươi nói thật hay đùa vậy?”

“Tất nhiên là thật rồi” – Mộ Dung Phong giương mắt nhìn, có vẻ thành thật trả lời, đáy mắt còn cố giấu ý cười, đồ ngốc, chính nàng bày ra trò này đấy, nhưng nàng sẽ nhất quyết không thừa nhận với hắn, xem hắn làm thế nào bây giờ, ta cứ không thừa nhận ta là Bạch Mẫn đấy, xem ngươi làm gì được ta nào. Muốn chơi, chúng ta phải chơi cho thật thống khoái!

“Xuân Liễu!” – Mộ Dung Phong hô một tiếng, Xuân Liễu lớn tiếng đáp lại rồi lập tức đi tới, Mộ Dung Phong nhìn nàng mỉm cười nói – “Đi bảo nhà bếp làm chút điểm tâm, ta đói bụng quá, vừa về đi gặp Tổ mẫu luôn, đã kịp ăn uống gì đâu” – Lại quay đầu nhìn Tư Mã Nhuệ – “Tứ thái tử, ngươi có muốn ăn cơm không? Hay lại đi nơi khác ăn, nghe nói ngươi cũng không có thói quen ở lâu trong phủ, nếu có việc cần làm, ta cũng không giữ đâu.” – Nói xong, cười nhẹ, không nhanh không chậm rời đi, để lại Tư Mã Nhuệ một mình bực bội hờn dỗi.

Tư Mã Nhuệ trong lòng tức giận lắm lắm, mà lại không bộc phát ra được, cũng cảm thấy Bạch Mẫn có vẻ kỳ quái, nhưng biểu tình của Mộ Dung Phong lại không giống như đang nói dối, thật sự là kỳ quái, nếu như là lừa dối, thật sự có thể sao? Suy đi nghĩ lại, hai người họ quả thật dung mạo vô cùng giống nhau, cứ như huynh muội sinh đôi vậy. Nhưng mà Mộ Dung Phong thật là gan lớn thế sao? Nàng không phải là người cực kỳ yếu đuối chất phác sao?

Vậy Bạch Mẫn có phải là một nhân vật có thực không?!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...