Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng – Chương 17

Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng

Tác giả: Thu Vũ Dạ Hàn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên kia Mộ Dung Phong đang quỳ xuống thi lễ với Hoàng thượng và Hoàng hậu, thái độ ôn hòa cung kính – “Mộ Dung Phong thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng hậu” – Giọng nói dịu dàng tự nhiên, nghe như một làn gió ôn hòa thoảng qua, thể hiện sự thoải mái, vừa không có vẻ hèn mọn lại không có vẻ cuồng vọng, tất cả hành động đều tự nhiên thoải mái.

Hoàng thượng giật mình, nghe giọng nói này, nhất định phải là một tiểu cô nương thanh tú: “Ngươi ngẩng đầu lên.”

Hoàng hậu sửng sốt, thầm nghĩ, Hoàng thượng thế này là làm sao đây, sao lại hỏi như vậy, tinh thần còn có vẻ hoảng hốt, chẳng lẽ mị lực của Mộ Dung Tuyết còn chưa chín mùi mà Hoàng thượng đã không thể cưỡng lại.

Nhìn về phía Mộ Dung Phong, trong lòng có chút lo lắng, nàng thích tiểu cô nương dịu dàng bình thản này, so với Mộ Dung Tuyết, Mộ Dung Phong càng khiến nàng yêu thương, gả cho đứa con không nên thân của mình vẫn không có gì đáng phàn nàn, dù trước đây nàng có cự hôn, nhưng cũng không khiến cho Hoàng hậu ghét giận, đổi lại chính mình sợ cũng không thể đáp ứng.

Mộ Dung Phong nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, không vội vàng hấp tấp, trong lòng tự nhủ: Hoàng thượng này thật quá thất lễ đi. Nhưng khuôn mặt vẫn bình thản như nước, trầm ổn im lặng, lẳng lặng nhìn Hoàng thượng trước mặt.

Người đàn ông trước mặt ước chừng trên dưới năm mươi tuổi, thái dương mới có chút tóc bạc, trên mặt không có nhiều nếp nhăn, chỉ có chút tang thương giấu ở đáy mắt, ánh mắt thoạt nhìn lạnh lùng, không dễ cho người ta cảm giác thân thiện, nhưng lại mang theo vẻ sâu sắc đánh giá người trước mặt, một cỗ khí vương giả chuyển động quanh thân mình, khiến người ta sinh lòng kính trọng.

Mấy ngày nay, Mộ Dung Phong đã lật xem lại lịch sử của vương triều Đại Hưng, vị Hoàng đế này là triều đại thứ tư, tại vị đã được hai mươi lăm năm. Mộ Dung Phong nghĩ: Có thể cai trị được vương triều Đại Hưng thành được bộ dáng thế này, cũng có thể coi là minh quân, tạm thời bỏ qua sự vô lý của hắn đi.

Mà Hoàng thượng lúc này cũng đang âm thầm đánh giá Mộ Dung Phong, đứng trước mặt hắn mà không có ý e ngại gì, không giống như Mộ Dung Tuyết, khi thấy mình trên mặt mang niềm kính sợ, đáy mắt ẩn giấu thẹn thùng, Mộ Dung Phong hoàn toàn không như thế, tự nhiên thoải mái đứng nhìn lại Hoàng thượng. Ánh mắt mát lạnh, biểu tình ôn hòa, đáy mắt cũng ẩn giấu ý thăm dò tìm hiểu, nhưng cũng không đến mức làm cho Hoàng thượng cảm thấy quá đường đột, mi thanh mục tú, thanh lệ thắng tiên, dung nhan cũng không hề thua kém Mộ Dung Tuyết, có phần tự nhiên hơn nhờ phục sức giản dị thanh tân, lại còn gian mày bờ môi rất là ưu nhã, lịch sự tao nhã dịu dàng, nhìn thật thân quen. Mặc một bộ váy màu tím nhạt, màu sắc nhẹ nhàng như hoa sen trong hồ, đầu cành đinh hương, hành động cũng đoan trang dịu dàng, tóc đen xõa trên vai, buộc túm lại bằng một dài lụa mềm, chỉ có một con chuồn chuồn ngọc khe khẽ rung rinh mỗi khi nói cười cử động. Không có Mộ Dung Tuyết tinh xảo hoa lệ, đã có Mộ Dung Phong trầm tĩnh tự nhiên. Hai người thật sự là mỗi người một vẻ, không nên quá so xét chi li, đúng là bách hợp cùng với mẫu đơn, người trước thánh khiết người sau ung dung. (Juu: cái đoạn này làm ta sợ quá ~.~)

“Ngươi là phi tử của Nhuệ nhi?” – Hoàng thượng ngữ khí hiền hòa hơn rất nhiều, nhìn một nữ tử xinh đẹp như vậy, hắn thật không thể làm mặt lạnh được, Mộ Dung Phong này thật không giống với Mộ Dung Tuyết, nhưng không hiểu sao lúc ấy Mộ Dung Thanh Lương lại quyết định giữ hay bỏ, đổi lại là hắn chắc là chẳng bỏ được ai. (Juu: ông zà zê >”<)

Mộ Dung Phong mỉm cười, không hề e sợ, gật đầu.

Đang định mở miệng nói thì Tư Mã Nhuệ chạy về phía này, hắn chắc vẫn đang kiếm tìm hình bóng Mộ Dung Phong trong ấn tượng, cả người mang theo khí tức nguy hiểm, đi lướt qua Mộ Dung Tuyết lúc này mí mắt không nâng lên được một chút, sợ tới mức run rẩy nắm tay tam tỷ của mình không rời.

Bên kia Ngô M//ô//n//g nói nhỏ với thê tử của mình Mộ Dung Du: “Sao ta thấy tam muội so với trước kia không giống nhau, ý ta là cử chỉ sao có vẻ tự tin hơn, chứ không nói tới dáng vẻ bề ngoài…mặc dù ta cũng thấy bộ dáng tam muội đẹp hơn trước kia, chẳng lẽ lại như đại tỷ nói, khỏi bệnh rồi tính tình cũng đổi khác sao?”

Mộ Dung Du mỉm cười: “Thiếp cũng còn thấy khó hiểu nữa là. Trước kia làm sao to gan được như này, thấy Hoàng thượng còn không sợ tới mức sắc mặt thay đổi sao, có lẽ đại tỷ nói là sự thật, ban đầu nghe đại tỷ nói tiểu muội là nhờ tam muội cứu ra, thiếp còn không tin, nhưng xem thế này, không chừng là thật, thiếp rất muốn hỏi nàng đã làm thế nào mà thuyết phục được Tứ thái tử bướng bỉnh ấy. Thiếp còn tưởng không ai khuất phục được hắn chứ. Nhưng bây giờ không biết nàng sẽ đối phó ra sao với Tư Mã Nhuệ đây, thiếp thấy hắn phát điên lên rồi, có chuyện gì mà tức giận ghê gớm vậy nhỉ?!”

“Mộ Dung Phong!” – Tư Mã Nhuệ bước từng bước tới trước mặt Mộ Dung Phong, tóm lấy cánh tay nàng, hắn đang không biết tìm Mộ Dung Phong ở đâu thì Vương Bảo liếc mắt một cái, nói người mặc áo tím kia chính là Mộ Dung Phong, hắn nhìn tới một cái xem Mộ Dung Phong mật lớn đến đâu – “Người vừa trở về không biết điều ở lại trong phủ còn chạy ra vườn làm loạn cái gì? Một chút quy củ cũng không hiểu! Có phải muốn chết hay không?”

Mộ Dung Phong ngẩng đầu, mỉm cười nửa thật nửa giả nói: “Tứ thái tử, ngài nhẹ nhàng một chút có được không, hay người tính trực tiếp xử phạt thể xác đây? Tốt xấu gì cũng phải cho ta một cơ hội giải thích chứ.”

“Nhuệ nhi, chớ có vô lễ” – Thái Hậu bực mình nói – “Cái gì mà chạy ra vườn làm loạn, Phong nhi trở về liền đến thăm ta, ta cùng nàng đi hoa viên ngắm hoa, ngươi ở đâu tự dưng hầm hầm chạy đến, có mau buông Phong nhi ra không?”

Tư Mã Nhuệ sững sờ ngây ra, nhìn khuôn mặt tươi sáng trước mắt, nói từng chữ, từng chữ một: “Bạch! Mẫn! Sao lại là ngươi? Ngươi rốt cuộc là nam hay nữ vậy?” (Juu: ngố =]])

Mộ Dung Phong điềm điềm tĩnh tĩnh cười: “Tứ thái tử, ngài lại đùa rồi, cái gì Bạch Mẫn chứ? Phong nhi tất nhiên là nữ rồi, Tổ mẫu nhỉ.”

Tư Mã Nhuệ thân hình cứng đờ, bao nhiêu hình ảnh thay nhau hiện lên trước mặt hắn không thể chắp nối. Nhìn chằm chằm Mộ Dung Phong, làm sao có thể?! Làm sao có thể như vậy?! Bạch Mẫn và Mộ Dung Phong cuối cùng là có chuyện gì xảy ra? Nhất thời, hắn cảm thấy trong đầu lộn xộn thành một đám, hơn nữa, Mộ Dung Phong này hoàn toàn khác với Mộ Dung Phong trong ấn tượng của hắn, cứ như gỗ mục đột nhiên nở hoa vậy, cảm xúc trong lòng thật hỗn loạn, dường như có điểm thất vọng, có điểm mờ mịt. Hắn tuyệt đối sẽ không thích Mộ Dung Phong, nữ nhân nhàm chán như thế, cái đồ mỹ nhân đầu gỗ, không có gì thú vị cả (Juu: cái con nhỏ Mộ Dung Tuyết mới là đầu gỗ ấy >”<), nhưng mà nữ nhân trước mặt này rốt cuộc là ai đây? Bạch Mẫn hay là Mộ Dung Phong? Trong khoảng thời gian ngắn, điều duy nhất Tư Mã Nhuệ có thể làm là cầm tay Mộ Dung Phong đứng ngây một chỗ, hắn cảm thấy mình thật giống thằng ngốc.

“Nhuệ nhi, buông Phong nhi ra!” – Thái hậu đi tới kéo Tư Mã Nhuệ một cái, có phần khó hiểu trước phản ứng của tôn nhi, dường như nhìn thấy chuyện gì khủng khiếp lắm nên mới có vẻ ngơ ngác thế, nhưng Mộ Dung Phong chỉ thản nhiên cười, cũng không phản ứng gì – “Phong nhi rõ ràng là nữ, con làm sao vậy, ban ngày ban mặt lại nói mơ à!”

Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Phong chằm chằm, vẫn còn mơ hồ, buông lỏng tay ra, Mộ Dung Phong khẽ cười cười, hướng Thái hậu thi lễ rồi nhẹ nhàng nói – “Tạ ơn Tổ mẫu” – Ánh mắt nhẹ nhàng thoáng thấy Tư Mã Nhuệ chợt cười, nụ cười mang theo mấy phần tà ác, không có bất kỳ ai nhận ra, mọi người đều chỉ chú ý đến Mộ Dung Phong cũng không để ý đến Tư Mã Nhuệ đã bình tĩnh trở lại, thoạt nhìn chỉ thấy hắn có vẻ ngây ngốc.

“Ngươi rốt cuộc là Mộ Dung Phong hay là Bạch Mẫn?” – Tư Mã Nhuệ nhìn chằm chằm Mộ Dung Phong, đầu óc tỉnh táo hơn nhiều, hoàn toàn không nhìn ánh mắt của những người khác, cũng không để ý tới Tổ mẫu ngăn cản, bây giờ hắn phải làm cho rõ ràng, Bạch Mẫn và Mộ Dung Phong rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

“Ta đương nhiên là Mộ Dung Phong rồi” – Mộ Dung Phong điềm tĩnh nói, ánh mắt trong trẻo mà cười thầm trong bụng – “Bạch Mẫn là ai vậy? Tứ thái tử, ngài sao vậy? Có phải nhận nhầm người rồi không?”

“Ta không phải người mù, làm sao nhận nhầm người được” – Tư Mã Nhuệ tức giận, thở ra một hơi, nhìn Mộ Dung Phong oán hận nói – “Đi, Mộ Dung Phong, cùng ta về tính sổ tiếp” – Nói xong bèn xoay người bước đi, bước được hai bước lại quay đầu nhìn Mộ Dung Phong, lớn tiếng nói – “Mộ Dung Phong! Theo ta trở về!”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...