Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 216

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chúc các sĩ tử ngày mai thi tốt nhé :)

---

- Mau đuổi theo bọn chúng. Con đàn bà t//i tiện còn muốn bỏ chạy sao?

Đồ Phong giật mình vội vã hét lớn.

Đám huynh đệ của hắn vốn đang chuẩn bị chiến đấu không ngờ nhóm người bên kia lại vắt chân lên cổ chạy cũng giật mình truy đuổi.

Không hề có một tên nào chú ý tới chiếc lều nhỏ của Hoa phu nhân bên trong vẫn còn một đứa trẻ đang vắt chân lên nhau nằm.

Mặc cho bọn họ chạy tới đâu cũng đừng mong thoát được thần niệm của hắn.

Khi hai nhóm người biến mất trong màn đêm, không ai hay biết có một thân ảnh nhỏ nhắn lơ lửng xuất hiện trên bầu trời đang vỗ nhẹ tám chiếc cánh ngay phía sau.

Hai nhóm người đuổi nhau chừng mười dặm thì bọn Đồ Phong theo kịp Hoa phu nhân. Bọn chúng tu vi cao hơn, bị thương nhẹ hơn nếu không theo kịp được thì đúng là phế vật.

- Hoa phu nhân, các ngươi quả thực làm bọn ta vất vả a.

Đồ Phong chắn đường đám người của Hoa phu nhân tức giận nói.

Lúc này khoảng cách cũng đủ xa rồi, Hoa phu nhân cũng chẳng còn gì tiếc nuối. Ánh mắt nàng không dám ngoảnh về phía sau, nhìn chằm chằm Đồ Phong.

- Đồ Phong, ta có chết ngươi cũng không được sống tử tế.

- Hừ, nữ nhân càng cứng rắn ta càng thích. Như vậy không biết cảm giác r3n rỉ trên giường sẽ như thế nào đây. Chắc rất k1ch thích.

Đồ Phong cười gằn, khiêu khích.

Hoa phu nhân không để ý đến hắn. Nàng nhìn đám người đứng cạnh mình cảm động nói:

- Mọi người, Bất thế mạo hiểm đoàn chúng ta thành lập hơn mười năm nay. Không ít người vào, ra nhưng có thể còn đứng đây đến bây giờ đều là những người ta tin tưởng nhất. Hoa Phương ta cảm ơn mọi người đã không rời bỏ ta. Hôm nay có chết ở đây chúng ta cũng không cho bọn chúng sống yên, các vị có đồng ý không?

- Vâng lời đại nhân. Không cho chúng được yên.

- Vâng lời đại nhân. Không cho chúng được yên.

- Vâng lời đại nhân. Không cho chúng được yên.

Mười hai người ánh mắt đỏ rực, khát máu. Bọn họ đã không còn hi vọng sống gì nữa rồi. Ít nhất trước khi chết cũng phải kéo được mấy tên chôn cùng.

Hoa phu nhân âm thầm từ trong cổ tay lấy ra một viên đan dược.

Bạo Huyết đan.

Viên đan dược nhỏ như móng tay nắm chặt trong lòng bàn tay. Khẽ mỉm cười lần cuối, Hoa phu nhân bất ngờ đem nó nuốt vào bụng.

Đồ Phong giật mình, sực tỉnh.

- Mau xông lên, giết bọn chúng.

Hắn kinh hãi gầm lên. Bạo Huyết đan trong thời gian ngắn có thể tăng lên tới một tầng tu vi, hắn sẽ không phải đối thủ của Hoa phu nhân kia, thậm chí cả đám người bọn hắn sẽ đều phải chết.

Nhưng mà những kẻ hắn xưng huynh gọi đệ đều do dự. Không ai muốn chết cả. Tuy thực lực bọn chúng cao hơn nhưng mà lại ít người hơn đám Hoa phu nhân. Bọn họ đã liều mạng, nhất định sẽ có vài người chết chung. Không ai mong mình là người đó.

- Lũ ngu đần. Nàng ta dùng bạo huyết đan, tranh thủ lúc nó chưa phát huy tác dụng mau đem nàng ta đánh bại nếu không chúng ta toàn bộ chết ở đây.

Đồ Phong không nhịn được nổi điên. Hắn cũng là người chủ động lao tới tấn công Hoa phu nhân trước tiên.

Những người khác nghe Đồ Phong nói vậy cũng gác lại sợ hãi xông tới.

Trường thương trong tay Đồ Phong lóe lên, xé tan không khí nhắm thẳng Hoa phu nhân ầm ầm phi đến.

Hoa phu nhân tu vi chỉ còn Kết đan trung kì, nuốt Bạo Huyết đan sẽ tăng lên đến Ngự Không trung kì tuy nhiên vẫn cần có thời gian để nó phát huy hiệu lực.

Mười một thành viên Bất thế mạo hiểm đoàn cũng biết điều đó, vì vậy không ai để cho Đồ Phong áp sát được nàng.

Trương Phi nam tử là người đầu tiên đứng chắn trước mặt Hoa phu nhân. Cây côn hắn luôn đeo trên lưng đã cầm chắc trên tay vung xuống đón đỡ trường thương.

- Ầm …

Trương Phi bị Đồ Phong đánh bay về phía sau, miệng phun ra một ngụm máu lớn.

Nhưng mà sau Trương Phi vẫn còn mười người khác. Ánh đao, kiếm vung lên ngăn cản trường thương bằng mọi cách.

Tu vi Ngự Không sơ kì của Đồ Phong không phát huy được hoàn toàn bởi nội thương của hắn. Mười món vũ khí chụm lại, phát huy ra uy lực không nhỏ, đem thế công hắn triệt tiêu, thậm chí còn lui về phía sau.

- Lũ khốn kiếp, chết cho ta. Tuyệt Diệt Thương.

Trường thương của Đồ Phong mãnh liệt xoay tròn, kình khí mạnh mẽ tuôn ra. Cả người hắn nhảy lên cao, tay phải cầm thương lao thẳng vào giữa đám người Bất thế mạo hiểm đoàn.

Mười người nhìn nhau gật đầu, khi cây thương của Đồ Phong bổ tới bọn họ ngay lập tức đem vũ khí của mình chụm lại với nhau, toàn diện chống đỡ. Như vậy uy lực sẽ dàn đều cho cả mười người.

Tuyệt Diệt thương cùng mười thanh vũ khí va chạm. Ngay lập tức có mấy thanh kiếm gãy đôi, còn lại cũng bị đánh bật ra khỏi tay người cầm. Bọn họ cảm thấy bàn tay tê rần đau đớn.

Không hổ là Ngự Không cảnh, chênh lệch cảnh giới khó mà dùng nhân số bù đắp được.

Đồ Phong cũng bị lực phản chấn khiến cho cánh tay phải đau đớn rã rời, tuy nhiên như vậy cũng vừa kịp lúc bảy người phe hắn xông đến trước mặt đám người Bất thế mạo hiểm đoàn.

- Kình Thiên trụ.

- Liệt nhật kiếm.

- Tà phong trảm .

Vũ kĩ như mưa liên tục giáng xuống mười người lúc này còn chưa nắm vững lại vũ khí nơi tay. Bọn họ không hề sợ hãi, ai còn cầm được vũ khí thì mặc kệ đối phương, cứ đem vũ khí của mình đ//â//m thẳng tới thân thể địch thủ ý định đồng qui vu tận.

Chết có gì sợ? Sống có gì vui ?

Quả nhiên điều đó khiến mấy tên bọn Đồ Phong kinh hãi, vội thu thế công né tránh.

- Một lũ phế vật.

Đồ Phong gầm lên. Trường thương lần nữa huy động.

- Huyết Luân vũ.

Cây thương của hắn phát ra một tiếng ong rung động đầu óc người khác. Một quầng sáng nhỏ đỏ như máu bao phủ cây thương. Hai mắt của Đồ Phong cũng đỏ rực theo. Hắn nhảy lên, trường thương vung về phía sau. Khi tới độ cao chừng hai mươi mét thì Đồ Phong hướng cây thương về phía trước. Khí tức hắn dường như tăng lên không ít.

Đám thành viên Bất thế mạo hiểm đoàn cảm thấy ớn lạnh, không khác gì đứng trước một biển máu. Bọn họ cắn răng, sẵn sàng đem thân mình nghênh tiếp.

- Lưu Tinh kiếm pháp.

Hoa phu nhân vẫn yên lặng lúc này không thể đứng yên được nữa. Nàng biết đây là sát chiêu của Đồ Phong, nếu không ngăn cản thì chắc chắn sẽ có người phải chết.

Ánh kiếm lấp lóe trong màn đêm, quĩ tích của nó biến ảo liên tục hướng trường thương của Đồ Phong va chạm.

Kình khí hai bên đụng nhau phát ra một tiếng “Keng” vang vọng. Thân ảnh Hoa phu nhân và Đồ Phong lơ lửng giữa không gian chưa phân ra thắng bại.

- Hoa Phương, ngươi nhất định muốn chống lại ta sao? Nếu ngươi thu kiếm, vâng lời ta thì chắc chắn ta sẽ tha cho ngươi một mạng.

Đồ Phong khó khắn mở miệng dụ dỗ.

- Đồ Phong tên khốn kiếp. Chó mới muốn phục vụ ngươi, à không, chó còn không thèm mà chỉ có súc vật mà thôi. Chết đi.

Hoa phu nhân tức giận mắng to. Bạo Huyết đan trong cơ thể nàng vẫn đang không ngừng phát huy dược lực.

Nàng đem toàn bộ nguyên khí hiện có dồn hết vào thanh kiếm. Tuy mới chỉ khôi phục tới Kết Đan hậu kì nhưng uy thế lại không thua kém gì Ngự Không cảnh.

Đồ Phong có chút bất ngờ, không kịp trở tay bị đánh rơi xuống băng tuyết, miệng phun ra mấy tia máu

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 216

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 216
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ