Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Tôn – Chương 215

Vũ Tôn

Tác giả: Trung CTH
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười hai người vũ khí trên tay, cảnh giác tột độ nhìn về đêm tối.

Hoa đại nhân cố tình đứng chắn phía xa ánh mắt hết sức lo lắng, muốn giấu Vũ Tôn trong lều.

Trong màn đêm lạnh lẽo, một đám chừng bảy tám người thân ảnh dần xuất hiện.

- Hoa phu nhân, mấy ngày không gặp vẫn khỏe chứ?

Một tên đi đầu tiên bước tới đối diện Hoa đại nhân chừng mười bước chân mỉm cười hỏi.

- Đồ Phong. Là các ngươi?

Hoa phu nhân khẽ biến sắc. Đám người phía sau nàng cũng giật mình, ánh mắt đằng đằng sát khí.

- Không ngờ sao? Ta cũng không ngờ sớm gặp lại Hoa phu nhân xinh đẹp sớm như vậy. Xem ra chúng ta có duyên rồi.

Tên được gọi là Đồ Phong cười ha ha, ánh mắt d@m đãng liếc qua Hoa phu nhân.

- Tên súc sinh khốn kiếp, loại người không bằng cầm thú như ngươi không hiểu tại sao vẫn sống được đến giờ này.

Một người trong nhóm của Hoa phu nhân nổi giận gầm lên.

- Ha ha, Trương Lương huynh có cần nặng lời như vậy không? Chúng ta gặp lại nhau đáng ra phải nâng ly chúc mừng mới đúng chứ.

Đồ Phong không hề bị chọc giận, ngược lại còn châm biếm nhìn nam tử gọi là Trương Lương kia.

- Uống con mẹ ngươi. Lão tử không buồn nhìn tới loại súc sinh như ngươi. Nhưng nếu ngươi chặt đầu dâng máu ra đây ta sẽ suy nghĩ lại.

- Ấy, Trương Lương đại ca quá lời, ta chỉ có một cái đầu, nếu chặt đi đâu còn hầu hạ chăn đệm cho Hoa phu nhân được đúng không nào? Nhưng huynh yên tâm, sẽ có phần của huynh thôi. Khi ta “chăm sóc” Hoa phu nhân huynh sẽ được tận mắt trải nghiệm cảm giác nàng ta r3n rỉ. Đợi tới lúc ta chán rồi thì sẽ nhường cho huynh. Thế nào?

- Ấy Phong ca, chúng ta còn chưa hưởng thụ sao đã nhường cho hắn rồi?

- Đúng thế a, Phong ca còn có ta cũng muốn hành hạ Hoa phu nhân một đêm thật sung sướng mà.

- Phải đấy, còn ta nữa. Hoa phu nhân ta cũng muốn.

Lập tức đám người phía sau lưng Đồ Phong nhao nhao lên phản đối.

- À đúng rồi, xin lỗi Trương Lương ca. Để đám huynh đệ của ta tận hưởng chán Hoa phu nhân sau đó sẽ đến lượt ngươi được chứ?

Đồ Phong giả vờ nhớ ra, vỗ đầu nhìn Trương Lương áy náy.

- Đồ Phong câm miệng. Tên khốn kiếp.

Hoa phu nhân nghe Đồ Phong nói những lời tục tĩu như vậy không nhịn được nổi giận.

- XXX con mẹ ngươi đi. Phụ mẫu ngươi hẳn là súc sinh mới sinh ra kẻ ngay cả súc sinh không bằng như ngươi.

Vị đại hán râu rậm ban nãy đưa bình rượu cho Vũ Tôn đưa tay vớ được một cục đá ném thẳng vào người Đồ Phong.

- Vúttttt…

Viên đá bị Đồ Phong dễ dàng tránh đi.

- Trương Phi, những lời ngươi vừa nói sẽ khiến ngươi là người phải chết đầu tiên. Ta sẽ lột da xẻ thịt ngươi vứt cho chó ăn.

Đồ Phong lần này bị lời nói của Trương Phi khiến cho điên lên. Sát khí tuôn ra không chút kìm chế.

Vũ Tôn bên trong lều vắt chéo hai chân âm thầm theo dõi mọi chuyện. Thực lực của tám người bọn Đồ Phong nhanh chóng được hắn xác định.

Một Ngự Không sơ kì, ba Kết đan hậu kì, bốn Kết đan trung kì.

Đồ Phong chính là Ngự không kì.

Về tổng thể so với đám người Hoa phu nhân cao hơn một đoạn dài. Mặc dù bọn chúng cũng có kẻ bị thương nhưng không đáng kể.

Xem ra hai nhóm người này có tư thù từ trước. Nếu có chiến đấu xảy ra, thắng thua hoàn toàn nhận biết dễ dàng.

- Rút cục các ngươi muốn gì?

Hoa phu nhân cố nén nộ hỏa muốn giải quyết hòa bình mọi chuyện. Nàng thân bị thương, tu vi không phát huy ra được đầy đủ cho nên sẽ là cực kì bất lợi nếu đánh nhau.

- Hoa phu nhân biết rõ ta muốn gì còn phải hỏi sao? Ở Băng nguyên hơn hai tháng nay, bọn ta tuy không vui thú gì nhưng cũng không phải kẻ chết đói. Có chăng chỉ thiếu nữ sắc giải quyết vấn đề mà thôi. Không biết Hoa phu nhân có thể giúp chúng ta toại nguyện?

Đồ Phong li3m li3m môi, chằm chằm nhìn ngực của Hoa phu nhân không rời mắt.

- Ngươi…

Hoa phu nhân nội thương chưa dứt, lúc nãy đã cố nén giận nhưng giờ phút này lại bị lời nói của Đồ Phong khiến cho không thể nhẫn được nữa ôm ngực phun ra một ngụm máu.

- Đại nhân, đại nhân…

Mười một người đi theo Hoa phu nhân vội vã tiến lên lo lắng.

- Ta không sao. Mọi người không cần sợ hãi.

Hoa phu nhân đưa tay ra.

- Hoa phu nhân không hổ danh Tử Linh La Sát, khiến Đồ Phong ta khâm phục không thôi. Nhưng xin phu nhân bảo trọng thân thể, huynh đệ chúng ta phát ti3t trông cậy cả vào phu nhân.

Đồ Phong tiếp tục chọc giận. Hắn tuy thực lực ngang bằng Hoa phu nhân nhưng cả hai đều mang ám thương, tuy rằng hắn so với Hoa phu nhân thì nhẹ hơn nhiều lắm nhưng mà nếu thực sự động thủ, để Hoa phu nhân kia liều mạng thì hắn tuyệt không dễ chịu. Cho nên nhân lúc còn có thể khiến nàng ta bị thương nặng thêm chút nữa mà lấn tới thì chính là biện pháp tốt nhất.

- Đồ Phong, chẳng nhẽ ngươi quên chính chúng ta đã cứu các ngươi một mạng sao? Hôm đó nếu bọn ta không xuất hiện giúp các ngươi tiêu diệt con Băng Tuyết Ma Thiềm thì liệu ngươi còn có thể sống tới bây giờ? Ngay cả nội đan của nó cũng đã giao cho các ngươi, chẳng nhẽ các ngươi còn chưa thỏa mãn? Ngươi không biết ơn bọn ta thì thôi, sao lại còn cố tình muốn bức bọn ta tới đường cùng.

Hoa phu nhân cũng hiểu được suy nghĩ của Đồ Phong, hít sâu một hơi khí lạnh cho tỉnh táo rồi nhìn hắn hỏi.

- Hừ, nếu các ngươi không lao vào thì Băng Tuyết Ma Thiềm có thể tha cho các ngươi sao? Bọn ta mà chết nó chắc chắn sẽ đuổi theo các ngươi tới cùng. Cho nên đừng đem việc đó ra nhắc lại với ta. Nội đan của nó ta cần các ngươi giao sao? Ta gây sát thương lên nó nhiều nhất, dĩ nhiên nó phải thuộc về ta rồi. Đúng không các huynh đệ?

Đồ Phong lập tức phản bác.

- Đúng vậy. Chúng ta mà cần bọn chúng giúp sao?

- Bọn chúng là cái thá gì đòi giúp chúng ta?

- Có Phong ca, chúng ta lại phải sợ con Băng Tuyết Ma Thiềm sao? Nực cười.

Đám tay sai của Đồ Phong nhao nhao phản đối. Cho dù là có thật thì bọn chúng cũng phải nói là không rồi.

- Đấy, Hoa phu nhân thấy chưa? Huynh đệ của ta toàn những người trượng nghĩa, hào hiệp. Hoa phu nhân không nên đổi trắng thay đen như vậy.

Đồ Phong quay lại nhìn huynh đệ mình gật đầu tán thưởng đáp.

- Hừ, Đồ Phong ngươi nói thẳng ra ngươi muốn gì?

Hoa phu nhân nói luôn vào vấn đề. Thái độ của đám người Đồ Phong như thế thì muốn nhẹ nhàng là chuyện không thể rồi.

- Ta cũng trêu đùa đủ rồi. Ta muốn gì ư, đơn giản thôi. Điều đầu tiên, các ngươi giao hết tài vật ra giao cho bọn ta, thứ hai Hoa phu nhân phải phục vụ huynh đệ chúng ta một tuần để phát ti3t. Nếu bọn ta hài lòng có thể để các ngươi rời đi, trừ tên Trương Phi kia chắc chắn phải chết.

Đồ Phong âm trầm dứt khoát nói.

- Hừ, ngươi xem chúng ta là kẻ ngu dốt sao? Không nói tới các ngươi có bỏ qua hay không, chúng ta cũng không phải hạng sợ chết. Đã tham gia mạo hiểm đoàn thì lúc nào cũng có thể cận kề cái chết rồi. Mấy lời của ngươi cút đi mà hù trẻ con. Hoa đại nhân, chúng ta không sợ chết. Cùng lắm kéo theo bọn chúng chết cùng.

Trương Lương tay nắm chặt thanh đao hét lên.

Những người khác nghe Trương Lương nói vậy cũng ngạo nghễ đứng thẳng, vũ khí nắm chắc không có chút gì run sợ.

- Hoa phu nhân, ngươi tính sao? Tính mạng mọi người đang phụ thuộc vào ngươi đấy.

Đồ Phong bỏ qua người khác, hất hàm nhìn Hoa phu nhân hỏi.

- Mọi người thực sự không sợ chết, không hối hận chứ?

Hoa phu nhân nhìn mười một người sau lưng nàng nở nụ cười rạng rỡ, tuy rằng khuôn mặt vô cùng tiều tụy.

- Không sợ, cùng lắm kéo theo bọn chúng chôn cùng.

- Không sợ. Đoàn trưởng, chúng ta mang bọn chúng giết hết đi.

- Nếu sợ chết ta đã không tham gia Mạo hiểm đoàn từ lâu rồi .

- Tốt lắm, chúng ta dù chết vẫn sẽ phải kéo theo bọn chúng chôn cùng. Đồ Phong ngươi nghe thấy rồi chứ, nếu bọn ta có mệnh hệ gì thì các ngươi cũng sống không qua nổi ngày mai.

- Hừ, gian ngoan mất linh. Cho các ngươi cơ hội nhưng không biết quí trọng vậy thì chết đi. Mọi người, giết sạch bọn chúng để lại một mình Hoa tiện nhân. Cố gắng không để nàng bị thương nếu không trên giường sẽ mất hứng. Giết.

Đồ Phong phất tay. Một cây thương từ sau lưng hắn xuất hiện. Hắn giơ tay nắm chặt cán thương, khí tức Ngự Không sơ kì tuy nhiên rất phù phiếm bùng nổ.

Đám người phía sau hắn cũng ngay lập tức nắm vũ khí xông lên theo sau.

- Mọi người chạy mau.

Đột nhiên Hoa phu nhân quát lên, hướng về đằng sau bỏ chạy. Mười một người kia có chút giật mình vì tưởng sắp phải tử chiến nhưng không ngờ Đoàn trưởng của bọn chúng lại ra lệnh như vậy

Nhưng thời gian đã không còn, bọn họ đ è xuống thắc mắc xoay người chạy theo Hoa phu nhân.

Khi lướt qua chiếc lều của Hoa phu nhân, đột nhiên bọn họ hiểu được Hoa phu nhân tại sao lại làm như vậy. Cả đám người không ai bảo ai lập tức tăng tốc độ tối đa.

- Đứa bé à, khi bọn chúng rời khỏi hãy mau trốn đi. Hi vọng trời sẽ thương con.

Hoa phu nhân trong lòng đau đớn nhủ thầm.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: Đế Hoàng Quyết
Chương 16: Bảo Vật Xuất Thế ???
Chương 17: Xích Huyết Kiếm – Xích Huyết Võ Hoàng
Chương 18: Phá Thiên Nhất Kiếm đấu Nhất Chỉ Diệt Sinh Linh .
Chương 19: Hồi Ức c*̉a Xích Huyết Võ Hoàng.
Chương 20: Không bằng cầm thú.
Chương 21: Về Nhà
Chương 22: Về nhà (2)
Chương 23: Nam Thiên Học Viện
Chương 24: Tế Luyện Phân Thân
Chương 25: Vô Đề
Chương 26: Đốn Ngộ
Chương 27: Ta sẽ tới Nam Thiên Học Viện
Chương 28: Tinh Không Hoàng và Huyền Thiên Hồn Hậu
Chương 29: Từ Hôn ???
Chương 30: Từ Hôn (2)
Chương 31: Vũ gia từ hôn.
Chương 32
Chương 33: Ước hẹn ba năm.
Chương 34: Hai tên đạo tặc
Chương 35
Chương 36: Hành hung
Chương 37: Vô Cực Thiên Minh khốn khổ.
Chương 38: Hồn đấu sĩ bết bát.
Chương 39: Hồn Thánh Hồn Thiên Đế
Chương 40: Trợ giúp Hồn Thiên Đế.
Chương 41: Xung Đột ( 1 )
Chương 42: Xung đột ( 2 )
Chương 43: Tiến vào học viện.
Chương 44: Bảo Nhi
Chương 45: Trắc Thí Hoàn Thành
Chương 46: Thử Thách Khó Khăn
Chương 47: Không Linh Thể Chất
Chương 48: Bản lãnh của "Cún"
Chương 49: Chiến đấu bắt đầu.
Chương 50
Chương 51: Lý Lôi
Chương 52: Báo tím một sừng
Chương 53: Vong ơn phụ nghĩa.
Chương 54: Truy đuổi (1)
Chương 55: Truy đuổi (2)
Chương 56: Phản giết.
Chương 57: Hậu thiên hậu kì
Chương 58: Chiến
Chương 59: Chiến (2)
Chương 60: Hành hạ Nam Phương Long
Chương 61: Sống không bằng chết
Chương 62: Tình Đồng Đội
Chương 63: Thời thế đảo ngược.
Chương 64: Chiêu dụ tân sinh
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ Tôn
Chương 215

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 215
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ