Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Võ Đế Vô Cực/Võ Đạo Chi Lộ – Chương 73

Võ Đế Vô Cực/Võ Đạo Chi Lộ

Tác giả: Lục Thế Điển
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuy đã có trận bàn dịch chuyển của Hằng Thiên nhưng vì an toàn nên Hằng Thiên đã đặt điểm đến ở ngoài thành khá xa. Dương Tử sau khi không tìm thấy được thần hồn của Nhẫn Dạ cũng đã lập tức dùng truyền tống trận di chuyển đến điểm đánh dấu. Rồi hắn cũng bay hết tốc lực đến Dương Vân Thành, lúc này đã là chợp sáng. Ở trong thành sau trong phủ thành chủ, hai người Dương Thuần và Vân Yến đã sắp bị lũ cai ngục bắt đi. Mọi người trong thành hôm này đều dừng mọi công việc để đến phủ thành chủ. Để cùng tham gia ăn tiệc chúc mừng hai vị thành chủ bắt được hai kẻ phản tộc. Hằng Thiên lúc này cũng sốt ruột mà truyền âm cho Dương Tử:

- Nhóc con, ngươi đâu rồi? Sao giờ này vẫn chưa đến hả?

Nhưng chẳng thấy ai chả lời, Hằng Thiên lại tự nhẩm:

- Chết tiệt! Biết vậy ta đặt điểm đến gần đây một chút mới phải.

Dương Tử lúc này vẫn đang bay hết tốc lực về hướng thành trì mà tự nói với bản thân:

- Làm ơn! Làm ơn! Cha mẹ đừng có bị sao đấy!

Mặt trờ cũng ló rạng, ánh nắng bắt đầu chiếu lên nhưng cũng chỉ được một lúc là cả bầu trời bị mây đen che phủ. Báo hiệu một điềm không lành sắp đến, lúc này phủ thành chủ đã kèn chống rộn rã. Người dân cũng bắt đầu đi đến phủ thành chủ, ai nấy cũng đều nghĩ họ là hai kẻ phản tộc. Mà tha hồ cười nhạo nhục mạ họ, thậm chí càm ném đồ vào người họ. Từ nhà lao ở phủ thành chủ, họ đã bị đưa ra ngoài và bị nhốt vào lồ ng sắt. Rồi được đẩy đi từ cổng thành đến phủ thành chủ, người dân vẫn tha hồ mà ném rau củ về phía họ. Ai cũng cười rất vui, nhưng họ đâu biết chỉ vị tình yêu mà hai con người đấy lại phải chịu tình cảnh như này cơ chứ. Hằng Thiên vẫn đang cố truyền âm cho Dương Tử nhưng mọi nỗ lực đều không thành. Yên Nhi bấy giờ cũng đã bật khóc nên mà nói:

- Sao huynh vẫn chưa tới vậy! Huhu.

Đột nhiên cửa phòng của hai người có người gõ, kẻ đó nói vọng vào trong:

- Mời hai vị xuống lầu ạ! Có người nhờ ta mời hai vị xuống muốn gặp mặt!

Hằng Thiên liền tạo ra con rối thay thế Yên Nhi mà nói nhỏ với nàng:

- Nếu ta mà không trở lại con cần phải báo cho Dương Tử nghe chưa. Nếu không thì cha mẹ nó sẽ gặp nguy hiểm mất.

Yên Nhi cũng im lặng gật đâu, sau đó Hằng Thiên cũng mở cửa đi ra với con rối Yên Nhi bám sau lưng. Khi đi xuống tầng thì hắn thấy hai kẻ ngồi sẵn ở đấy, một tên lên tiếng mà nói:

- Không ngờ ngày vui của thành ta mà lại có cường giả như các hạ đến thăm. Mạo muội dám hỏi các hạ từ đâu đến đây, và có ý định gì khi đến đây vậy?

Hằng Thiên cũng dửng dưng đáp lại, vì hắn thấy chúng chỉ có là Thiên Đạo Kì. Hắn nói:

- Ta cùng đồ đệ có đi ngang qua thành, mà con bé nói có hơi đói nên ta cũng con bé dừng chân ở thành này từ ba hôm trước. Ta đến đây cũng chỉ muốn dừng chân các vị cũng không cần lo đâu.

Người còn lại trong hai người đó liền đứng dậy tiến đến chạm vào vai của Hằng Thiên mà nói:

- Ra là vậy, tuy đã nghe là các hạ nói vậy, nhưng thành chủ đại nhân đã nói rồi. Không thể để kẻ mạnh hơn ngài ấy tự do trong hôm nay. Nên là các hạ chịu khó ở chật chội một chút nha.

Hắn nói xong Hằng Thiên cũng thấy mắt mờ dần, hắn hất cái bàn lên mà quát:

- Ta đã không có ác ý vậy mà các ngươi hạ độc ta!

Rồi hắn vận lực định đánh trả, nhưng đột nhiên ngã xuống mà ngất đi. Kết cục là bị bọn chúng bắt đến nhà giam dưới phủ thành chủ mà nhốt lại. Cùng lúc đó ở phủ thành chủ Dương Thuần và Vân Yến cũng đã bị đưa lên đài để chuẩn bị bị chém. Những tên trong hai gia tộc đấy đều cười và chế nhạo họ rằng:

- Tình yêu của chúng mày rất đẹp nhưng đã chống lại hai lão tổ thì cũng chuẩn bị tình thần chịu chết đi!

- Phải đấy hai gia tộc đã có lời thề rằng không thể để con cháu trong hai gia tộc kết hôn hay yêu nhau. Vậy mà chúng vẫn dám tiến đến với nhau mà lại còn có con rồi chạy chốn nữa chứ.

- Hahaha đúng là hai kẻ điên!

- Ngươi nói như vậy có khi nào lại đang chửi kẻ điên hay không? Hahaha

Người dân tuy không biết ngọn ngành câu chuyện nhưng cũng thi nhau chế nhạo hai người họ. Dương Thuần quá căm phẫn hắn chịu hết nổi mà gào lên:

- Ta và nàng ấy yêu nhau thì có gì là sai cơ chứ? Chỉ vì cái lời thề chết tiệt kia mà lại cấm chúng ta yêu nhau ư. Tại sao ta lại phải lấy một kẻ ta không yêu thậm chí còn không biết đến chứ.

Lão tổ của Dương gia liền đánh một chưởng vào mặt Dương Thuần mà quát lớn:

- Nghiệt súc! Ai cho ngươi cái quyền lên tiếng ở đây cơ chứ?

Hai thành chủ đồng thanh nói:

- Nay hai bọn ta cảm tạ tất cả mọi người đã đến đây, hôm nay chúng ta sẽ trừng phạt hai kẻ phản tộc này. Chém!

Hai đao phủ đã chuẩn bị vung đao xuống, thì lập tức bị đánh bay ra đập vào điện ngồi của Dương gia. Từ trên trời lao xuống, Dương Tử đáp một cái rầm xuống mái nhà mà quát lớn:

- Để lão tử xem hôm nay có kẻ nào động đến cha mẹ ta. Dù chỉ là một cộng lông sợi tóc, ta để hắn chết không toàn thây!

Hắn nói xong tay cũng cầm tên canh cổng nên bóp nát đầu hắn. Khiến người dân đều sợ hãi hoảng loạn chạy đi, Dương Tử lúc này mặt không biến sắc tiếp tục nói:

- Nếu mà đã có kẻ dám làm như vậy với họ thì cũng chết đi được rồi đấy!

Nói xong hắn lại gào lên:

- Bách Động Minh Thân! Khai!

Từ sau lưng hắn số 1,2,3,4 từ từ đi ra cầm lấy vũ khí, số một liền nói thêm:

- Vậy mà lại làm ra hành động bỉ ối như vậy sao!

Lúc này mấy tên cảnh về cũng lao lên tên càm đầu hét lớn:

- Dám làm loạn ở phủ thành chủ ư? Người muốn chết?

Những phân thân của hắn lúc này lao lên, chỉ chưa đây hai hơi thở. Lũ cảnh vệ đều biến thành thịt vụn, Dương Tử liền cầm Tru Đế lên chỉ về lũ Dương gia và Vân gia mà hỏi:

- Vậy thì kẻ nào muốn chết trước đây?

Hai lão tổ của Dương gia và Vân gia cũng ném ly trà trên tay xuống đất mà quát lớn:

- Nghiệt đồ! Dám nói năng như vậy trước mặt của trưởng bối sao?

Dương Tử cũng cười mà nói:

- Hahahaha trưởng bối ư? Ta sớm đã chẳng muốn nhận cái họ hàng với các ngươi rồi. Có là máu, xương hay da thịt ta đây đều đã tẩy đi nặn lại cả chục lần. Vậy thì còn là người nhà của các ngươi không hả?

Chỉ trong nháy mắt hắn cùng bốn phân thân đi xuống cứu cha mẹ hắn ra. Khi hắn nhìn thấy cha mẹ mình bị hành hạ như vậy hắn căm phẫn mà bay lên lại mái nhà. Hắn nhẹ nhàng cho họ uống đan trị thương mà nói nhỏ:

- Con để hai người phải chờ lâu rồi, hai người cứ nghỉ ngơi đi để mọi chuyện cho con lo.

Chỉ chưa đầy nửa hơi thở thì hắn đã trở lại trên mái nhà mà nói:

- Nếu các người làm họ ra như vậy thì cả hai cái gia tộc này cũng chẳng cần tồn tại đâu!

Dứt câu Số 1 và số 2 đã liền động thân hạ xuồng gian nhà mà bắt đầu chém giết lũ cặn bã kia. Mấy kẻ có chút thực lục cũng đứng ra đánh trả nhưng đều chết thảm. Hai tên lão tổ kia cũng cùng lúc bay lên đánh về phía Dương Tử mà nói:

- Nghiệt đồ mau chịu chết!

Dương Tử cũng nhảy tiến tới chỗ hai tên đấy mà đáp trả bằng một đòn tấn công. Nó khiến cả hai bên phải lùi lại vì dư chấn, mưa cũng đã bắt đầu đổ xuống.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Võ Đế Vô Cực/Võ Đạo Chi Lộ
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...