Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Em Mà Sống – Chương 42

Vì Em Mà Sống

Tác giả: Tử Tiện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chậm một phút nữa, do dự thêm chút nữa, Vũ sẽ rời đi. Càng nghĩ càng cuống, tôi lại phóng lên văn phòng, không chần chừ nghĩ ngợi, đạp cửa xông vô. Thật mừng cuối cùng tôi đã có can đảm bước vào căn phòng này, thật mừng khi ngẩng đầu tôi đã được nhìn thấy Vũ. Đã bao lần quay quắt bốn phía không tìm được hình bóng của nàng, lòng rầu rĩ không sao tả nổi. Nhưng giờ khắc này đã gặp được nàng, cảm xúc tựa như tôi đã tìm ra nàng sau hàng trăm thế kỷ.

Văn phòng không còn ai khác, những thầy cô kia chắc đã ra về. Tại sao Vũ vẫn còn ở đây? Trong trường còn nhiều việc phải xử lý sao? Hay là... hay là không muốn về nhà?

"Chị......" Tôi gọi khe khẽ.

"......" Tôi thình lình xông vào khiến nàng hoảng hồn. Nàng nhìn tôi chăm chú từ nãy đến giờ. Nghe tiếng tôi gọi, nàng lại cúi đầu không đáp.

"Chị ơi......" Tôi lại kêu khẽ một tiếng, chỉ là lúc này đây thanh âm mang theo sự mệt mỏi, đau đớn và tuyệt vọng. Nước mắt ứa ra, tôi bước tới giữ chặt tay nàng: "Chị làm sao vậy? Tại sao không nói chuyện với em? Em đã làm sai cái gì phải không? Là em không tốt, đều là em không tốt. Đừng giận nữa mà, được không?" Nàng càng muốn tránh thoát sự trói buộc của tôi, tôi càng cố siết chặt. Tôi không muốn buông tay, càng không thể buông tay. Tôi biết nếu bây giờ buông tay, nàng nhất định sẽ xoay người chạy mất.

"Hi, buông ra, em làm chị đau." Nàng cau mày. Tôi sợ hãi. Cơn xúc động của tôi đã làm hại đến nàng.

"......" Tôi máy móc buông tay ra. Thấy cổ tay nàng đỏ tấy, tôi lập tức hối hận mình không nên quá manh động: "Đưa em xem xem, có đau không? Xin lỗi, tại em tưởng chị muốn chạy." Lại kéo tay nàng qua, muốn đem cổ tay áo xắn lên cao.

Không ngờ nàng lại hất tay, rụt lại, kéo tay áo xuống, sau đó lãnh đạm nói: "Không cần đâu." Trong đôi mắt lại thêm phần sợ hãi. Nàng sợ hãi cái gì? Là sợ hãi tôi ư? Nhưng sự bất lực toát ra trong mắt nàng tố cáo tôi sự việc không phải như thế. Vậy rốt cuộc là cái gì?

"Chị đang sợ? Sợ cái gì?" Tôi muốn biết đáp án, đã đoán không ra thì cứ việc hỏi. Nàng chắc chắn sẽ không trả lời. Nhưng không mở miệng hỏi thì làm sao biết nàng rốt cuộc có trả lời hay không?!

"Muộn rồi, chị muốn về nhà." Quả nhiên Vũ không đáp trả, cũng không nhìn tôi, lại đem mắt nhìn về phương xa.

"Rốt cuộc là không đúng chỗ nào? Chị! Chị nói đi! Là em làm sai chỗ nào? Suốt quãng thời gian này, em luôn tự hỏi mình đã nói sai hay làm sai chuyện gì khiến chị thất vọng?" Tôi khóc nấc, nói xong lại giữ tay nàng, nàng cũng không còn dẫy ra. Có lẽ hôm nay chạy thái quá, đứng một hồi mặt mày xây xẩm. Tôi vội vàng dùng tay trái bấu lên tường để giữ thăng bằng.

"Hi, em làm sao vậy?" Giọng của nàng khôi phục hơi ấm ngày xưa. Tay nàng áp lên trán tôi. Đúng là nó rồi, đúng là hơi ấm đó, hơi ấm khiến tôi có ước muốn kéo nàng vào lòng.

"Làm cách nào bây giờ? Sao nóng thế này?" Tiếng Vũ vừa lo vừa sốt ruột. Rõ ràng nàng vẫn quan tâm tôi, để ý tôi. Hà cớ gì lại lạnh nhạt với tôi như thế?

Bỗng dưng sức mạnh hoàn toàn mất hết, tôi quỳ sụp xuống trước mặt nàng, trong đầu thấp thoáng hình ảnh Lý Bình quỳ dưới chân tôi. Không biết tại sao lúc ấy tôi lại nghĩ đến nhỏ. Có lẽ chính lúc này tôi mới có thể cảm nhận được tâm trạng của Lý Bình.

Đau khổ, tuyệt vọng, mất ý chí, những cảm giác đó đè ép tôi, khiến tôi tình nguyện bán trả lòng tự trọng của mình để đổi lấy một cơ hội mong manh. Phải, giống như đoạn văn tôi đã từng viết: "Đám mây trên trời, nàng bồng bềnh, phiêu đãng, không cố định, thích ứng mọi tình cảnh. Tuy nàng biết cuối cùng có một ngày mình sẽ biến thành hơi nước tiêu thất ở phàm trần, nhưng nàng không vì thế mà dừng bước. Bởi vì nàng biết mình có một cơ hội, cho dù là cơ hội một phần vạn, được hóa thành mưa rơi xuống nhân gian tưới mát trăm họ, hòa mình vào lòng đại dương bao la......Tôi là một trong những đám mây đó, tôi quý trọng cơ hội một phần vạn trước mắt..."

"Em đang làm gì vậy? Mau đứng lên." Vũ muốn kéo tôi đứng lên, nhưng không thể kéo nổi.

Tôi vẫn quỳ trước mặt nàng, giữ tay nàng không buông, khóc nói:

"Mùi vị cô đơn, mỗi người ít hoặc nhiều đều sẽ nếm qua. Cho nên em sẽ nói mình không phải đặc biệt. Nhưng bây giờ em sợ cô đơn hơn bất kỳ ai hết. Không vì cái gì khác, đơn giản là từ khi quen chị, em đã biết thứ gọi là: không cô đơn. Nhưng sau khi cho em hơi ấm, để em biết thứ gọi là không cô đơn, chị lại mang hơi ấm thu về sạch sẽ, như thể nó chưa từng tồn tại. Chị à, chị tàn nhẫn lắm, chị thật sự quá tàn nhẫn. Chị khiến em phải đối mặt với màn đêm lạnh lẽo chưa bao giờ hơn."

"Hi, mau đứng lên đi." Tiếng Vũ cũng trở nên khào khào. Nàng từng nói tôi hay làm người khác đau lòng, còn bây giờ, không phải nàng cũng đang làm tôi đau lòng sao?

Quỳ bất động, ngồi bệt xuống đất, không muốn đứng dậy, thều thào nói tiếp:

"Nhớ lần biểu diễn kỷ niệm ngày thành lập trường, em đã nói, Thẩm Hi tôi chỉ hi vọng người ấy có thể luôn luôn vui vẻ, không có ưu phiền. Trên thực tế chị lại không vui vẻ, nét mặt thì âu sầu. Chị làm sao vậy? Chúng ta làm sao thế này?"

Có lẽ chúng tôi đã quen một mình đối mặt. Quen một mình đêm khuya rảo chân qua ngã tư không người. Quen một mình khóc lóc trong căn phòng trống trải. Có lẽ Vũ đã sớm hình thói quen đó nên không muốn đem nội tâm phức tạp nói cho tôi nghe. Nàng chê tôi phiền phải không? Chê tôi được một tấc lại lấn một thước phải không?

"Hi, em bệnh rồi. Mau đứng lên, chị đưa em đến bệnh viện nha?" Vũ ngồi xuống, tay lại áp lên trán tôi, nhẹ nhàng nói.

"Không cần. Chị về trước đi, trời tối rồi. Em ở trong này ngồi một chốc là ổn thôi." Tôi khoát khoát tay, ý bảo nàng đi trước. Chùi chùi nước mắt. Sao lúc nào ở trước mặt Vũ tôi cũng giọt ngắn giọt dài thế này.

"Mau đứng lên, chị dẫn em đi." Giọng Vũ biến đổi, dường như nàng đang nổi giận. Nàng cố gắng kéo tôi lên từ dưới đất, sau đó choàng tay tôi qua vai, nhắm về phía cổng trường.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Dũng khí
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Em Mà Sống
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...