Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Em Mà Sống – Chương 41

Vì Em Mà Sống

Tác giả: Tử Tiện
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều hôm đó, Đại Lực đem tất cả thông tin về mối quan hệ lén lút của gã cùng ả nhân tình tường tận cho tôi. Khi nghe tới đoạn bọn họ còn dắt díu nhau vào khách sạn, lòng tôi chua xót. Vũ đã biết phải không? Cho nên khoảng thời gian gần đây, Vũ mới buồn phiền như thế? Vũ nhất định rất đau lòng. Vũ từng kể về thời thanh mai trúc mã của nàng và gã, lúc ấy có thể thấy nàng lưu luyến mối tình kia biết bao. Thế nhưng lời thề non hẹn biển ngày xưa đã phai dấu, còn sót lại chỉ là vũng bùn nhầy nhụa hôi tanh. Vũ, em đau lòng phải không? Đau lắm phải không?

"Có vẻ nó muốn ly hôn!" Đại Lực đảo mắt, bổ sung.

"Ly hôn? Lại ly hôn? Hắn coi hôn nhân là cái gì? Là bàn đạp của sự nghiệp chắc?" Tôi nghiến răng cười. Vũ, em thật ngốc khi đã yêu một thằng khốn nạn như vậy.

Vũ, em không biết thế gian này rất không công bằng ư? Thật tâm với hắn, đổi lại chỉ là nỗi đau và sự phản bội. Gả cho hắn chưa bao lâu, hắn đã đem lời hứa với em quẳng vào sọt rác. Trải qua cú sốc này, liệu em có còn tin sự tồn tại của một tình yêu thuần khiết không vụ lợi hay không? Em có tin không? Em đã từng tin phải không?

"Hi, anh thấy kỳ thực nó cũng có thích Vũ." Đại Lực nghe ra sự bất mãn của tôi.

"Phải. Chỉ có điều hắn yêu bản thân hơn. Lần đầu kết hôn, khi đó hắn và Vũ là người yêu. Vì tương lai của mình, hắn chọn cưới người khác làm vợ, đây là vô tình. Khi sự nghiệp ổn định, hắn ly hôn, còn đục rút cha vợ một khoản tiền lớn, đây là vô nghĩa. Loại người vô tình vô nghĩa này trong mắt chỉ có chính mình. Vũ không giống người vợ thứ nhất hay 'mụ nhân tình' của hắn, họ có chỗ lợi dụng, nhưng Vũ thì không. Tôi nghĩ hắn kết hôn với Vũ là vì trong lòng yêu Vũ, Vũ cho hắn cái cảm giác của một bến đỗ bình yên. Chẳng qua, hắn lòng tham không đáy, dục vọng tiền tài quá sâu nên không thể cho Vũ được hạnh phúc." Tôi giải bày một mạch suy nghĩ trong lòng, ngẩng đầu lại thấy Đại Lực trầm ngâm, có lẽ tâm tư còn đắm chìm trong những lời tôi nói.

Qua hồi lâu, Đại Lực cũng ngẩng đầu lên:

"Hi, anh phát hiện mày đã lớn rồi. Nhận thức của mày so với trước đây thay đổi nhiều lắm."

"......" Tôi thay đổi? Thật không? Tốt hơn hay xấu đi? Nghĩ quá nhiều là chuyện tốt hay chuyện xấu đây?

"Nghe nói 'mụ già' kia không có con, anh không chắc nếu ly hôn quyền nuôi nấng đứa trẻ sẽ về tay ai!" Đại Lực nhìn tôi một cái.

"......" Tôi trầm mặc. Điều hắn nói cũng là điều tôi lo lắng. Tôi biết Vũ rất thương Tử Quân. Mỗi lần nhắc tới nó, nàng đều mỉm cười. Nếu mất đi quyền nuôi nấng, Vũ nhất định rất thương tâm.

"Đại Lực, tôi nghĩ Vũ sẽ không chấp nhận ly hôn. Nàng muốn cho đứa bé một gia đình, một gia đình có cha lẫn mẹ. Tôi không rành pháp luật, không biết có mánh lới nào khiến người không muốn ly hôn phải ly hôn không?" Tôi ngẩng đầu dò hỏi.

"Cũng có thể. Hơn nữa thằng đó là một luật sư. Anh thấy nếu kết cục phải ly hôn, Vũ sẽ chịu thiệt thòi." Đại Lực thở dài.

"Vậy sao? Không rành luật đúng là thế bị động, muốn giúp Vũ cũng không có biện pháp." Tôi cười khổ, trong lòng chợt lóe một ý tưởng.

"......"

"Thôi, không bàn vụ này nữa. Cũng không chắc nhất định sẽ ly hôn, đúng không? Vả lại biết đâu hắn nửa đường tỉnh ngộ, lãng tử quay đầu? Mặc kệ thế nào, chỉ hi vọng Vũ không phải chịu thương tổn." Tôi cười với Đại Lực mà lòng bất an. Một thằng chồng vì tư lợi, không có trách nhiệm thật sự sẽ nửa đường tỉnh ngộ, lãng tử quay đầu sao? Tôi chỉ đang lừa mình dối người, vì tôi biết bất luận thế nào, Vũ cũng sẽ bị tổn thương.

Tôi cảm thấy mình thật ngớ ngẩn, Vũ không chịu nói chuyện với tôi, tại sao tôi không lên tiếng trước? Nàng tránh né ánh mắt của tôi, tại sao tôi không biết khống chế sự né tránh ấy? Khi nàng cúi đầu bỏ đi, tại sao tôi không giữ chặt nàng, để nàng không còn đường trốn chạy? Tôi nhớ Vũ, tôi muốn nghe giọng nói của nàng, tôi muốn thấy nụ cười của nàng, nụ cười đã thất lạc từ lâu.

*

Tán gẫu xong với Đại Lực, tôi quay lại trường học. Mọi người không phản ứng gì với sự biến mất của tôi, bởi tôi vốn là đứa chuyên môn cúp tiết. Theo lời A Văn nói, tôi là hạng rồng thần thấy đầu không thấy đuôi.

Vào lớp ngồi một lát liền xuất hành tới văn phòng. Tôi muốn nói chuyện với Vũ, nói chuyện gì cũng không thành vấn đề. Vậy mà đến khi sắp tới cửa văn phòng, tôi lại chùn chân không dám tiến. Cách cửa còn cách đó ba bốn bước, chân dừng lại, đứng nửa ngày trời, cuối cùng không có dũng khí bước vào. Tôi giận mình yếu đuối, ngay cả can đảm tiến một bước cũng không. Tôi bị làm sao thế này?

Chạy tới sân thể dục, nơi đây vẫn còn đứng lớp. Tôi không quan tâm ánh mắt kinh ngạc của người xung quanh, sải chân chạy lòng vòng quanh sân như một con thú hoang. Chạy tới khi kiệt sức nằm lăn dưới đất, khó thở, cơn buồn nôn xộc lên. Vừa chạy xong nằm ngay xuống rất hại cho sức khỏe, nhưng tôi quá mệt đến nỗi không muốn nhúc nhích thêm.

Sân thể dục dần dần thưa người, sắc trời cũng tối sầm đi. Trước đó mình mẩy mồ hôi mồ kê, bây giờ hơi nóng thoát ra, mồ hôi trở nên lạnh ngắt. Một trận gió thổi qua khiến tôi rùng mình. Tôi lồm cồm bò dậy, suýt chút nữa ngã sấp xuống. Đầu quay mòng mòng, chắc tại nằm lâu đây mà? Không biết Vũ tan tầm chưa? Nàng đã về rồi sao? Nếu chưa về, tôi nhất định, nhất định phải nói với nàng vài câu, bằng không tôi sẽ phát điên mất!

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Dũng khí
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Em Mà Sống
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...