Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vạn Độc Quỹ Môn – Chương 119

Vạn Độc Quỹ Môn

Tác giả: Trần Thanh Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vèo.

Vừa lúc ấy cậu trai ngoài cửa cũng đã lao vào, miệng la lớn :

- Sư phụ, vị tiểu khách này không tuân theo bố cáo của bản cốc.

Phi Bằng trừng mắt nhìn lão nhân mới đến bảo :

- Thưa đây có phải là Hồ Điệp Thần Y?

Ông lão gật nhẹ :

- Chính phải.

Phi Bằng mừng rỡ :

- Kính chào Thần Y Hồ Điệp.

Gã vòng tay, cúi đầu rồi không chờ ông hỏi đã nói ngay :

- Bẩm thần y, do được đại phu Chung Đức hướng dẫn, tiểu sinh tới đây thỉnh cầu thần y trị tâm bệnh cho tiện muội hiện cư trú trong chùa Lôi Âm.

Hồ Điệp Thần Y nhíu đôi mày bạc :

- Hừm, cái lão Chung Đức lẩm cẩm và rắc rối. Ta đã ngưng nhận bệnh nhân từ lâu, sao lão còn bảo tiểu khách tới đây?

Tỏ vẻ ngạc nhiên, Phi Bằng hỏi :

- Cứu chữa bệnh nhân là thiên chức của người thầy thuốc, quả thật tiểu sinh rất kinh ngạc khi thấy thần y từ chối hành nghề.

Thần Y Hồ Điệp gật gù :

- Tiểu khách ngạc nhiên cũng phải, song chỉ vì cậu chưa rõ nguyên do của việc này đấy thôi.

Ngắm nhìn Phi Bằng suốt từ đầu tới chân, rồi Hồ Điệp Thần Y trỏ một ngón tay chỉ vào trong :

- Tiểu khách vào đây, ta sẽ cho biết nguyên cớ.

Ông lại nhìn gã đệ tử còn đứng đó rồi phẩy tay :

- Khúc Tiểu Đồng, pha trà đãi khách.

Theo bước thần y vào trong, Phi Bằng được mời ngồi bên tảng thạch bàn mát lạnh.

Thần Y Hồ Điệp trầm giọng :

- Cách đây khoảng nửa năm, trong vùng này phát bệnh trầm trọng. Chỉ có một chứng đậu mùa mà lương y chữa không nổi, bệnh nhân chết rất nhiều, tạo thành trận dịch khủng khiếp. Lúc đó chỉ có ta chẩn đúng mạch từng người mới cứu sống nhiều nhân mạng. bệnh nhân mỗi ngày kéo tới Hồ Điệp cốc đông như trẩy hội. Một hôm ta đang trị bệnh cho đông đảo bệnh nhân, thì tướng cướp núi Dương Mộ sai lâu la triệu ta lên núi trị bệnh thổ tả thời khí cho vợ hắn. Ta không thể bỏ các bệnh nhân nên cứu chữa vợ tên cướp núi không kịp, vợ hắn rơi vào tay tử thần. Dương Mộ nổi giận buộc tội ta đã gây nên cái chết cho vợ hắn. Từ đó hắn cấm ta hành nghề thầy thuốc... Nếu ta trị bệnh cho một người nào là hắn sẽ tru sát cả gia đình ta ngay. Vì lẽ đó ta phải bố cáo không hành nghề lương y nữa.

Phi Bằng bực tức nói :

- Tên tướng cướp núi này láo. Thần y đang chữa bệnh cho mọi người, hắn không đưa vợ hắn tới còn quy tội cho thần y và cũng chính hắn gây nên bao cái chết cho người đời vì không được thần y cứu chữa.

Tiểu đồng vừa bưng lên khay trà lão mai bốc khói, Thần Y Hồ Điệp cùng phi bằng dùng trà rồi ông thở dài :

- Tiểu khách nói đúng, nhưng lý của kẻ mạnh luôn đúng hơn...

- Cái mạng già này ta không tiếc, nhưng còn tính mạng vợ con... nếu ta không tuân theo cái lệnh quái gở của Dương Mộ thì gia quyến ta khó lòng thoát chết. Thời gian qua ta đau đớn nhìn nhiều bệnh nhân vong mạng mà chẳng dám hành nghề, bởi võ công của ta không giỏi hơn nghề thuốc. Ta không thể chống chọi được với tên cướp núi tàn bạo kia.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vạn Độc Quỹ Môn
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...