Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vấn Đề Khó Xử Của Gia Sư – Chương 3: Gia Sư Nhỏ Nhưng Có Vấn Đề To

Vấn Đề Khó Xử Của Gia Sư

Tác giả: Mẫn Nhi
Lượt đọc: 686
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Những ngày tiếp theo, Hạ Linh bước vào biệt thự nhà họ Trình với một tâm thế hoàn toàn khác. Không còn là sự ngây thơ đơn thuần của một cô sinh viên đi làm thêm, mà là sự cảnh giác cao độ của một kẻ đang bước đi trên băng mỏng. Cô nhận ra rằng, Trình Minh Triết không hề muốn học. Anh ta chỉ muốn xem cô sẽ trụ lại được bao lâu dưới sự áp chế của anh.

Buổi học hôm nay bắt đầu muộn hơn thường lệ. Thành phố đang oằn mình dưới một cơn mưa giông đầu mùa, những hạt nước nặng trịch quất liên hồi vào cửa kính sát trần, tạo nên những âm thanh trầm đục, cô lập căn phòng đọc sách với thế giới bên ngoài.

Linh đang ngồi soạn lại tập tài liệu về các quy tắc bàn tiệc thượng lưu. Ánh đèn vàng từ chiếc đèn chụp bằng đồng tỏa ra một quầng sáng ấm áp, nhưng cũng vô tình làm nổi bật làn da trắng sứ và những sợi tóc con lòa xòa trên trán cô.

"Cạch."

Tiếng cửa mở. Minh Triết bước vào, nhưng không giống mọi ngày, anh không mặc sơ mi đóng thùng chỉn chu. Anh chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen, mái tóc ướt đẫm còn nhỏ nước xuống bờ vai rộng, vài giọt nước tinh nghịch len lỏi vào rãnh ngực vạm vỡ đang để lộ.

Linh hốt hoảng đứng bật dậy, tầm mắt vô tình dán chặt vào sự phóng khoáng đầy nam tính ấy. Cô vội vàng cúi mặt, lắp bắp: "Anh... anh Trình, anh chưa thay đồ sao?"

"Ở nhà tôi, tôi thích mặc gì là quyền của tôi." Triết thản nhiên trả lời, giọng nói dường như còn trầm hơn cả tiếng sấm rền ngoài kia.

Anh tiến lại gần bàn học, mùi xà phòng tắm thanh mát quyện với mùi da thịt đặc trưng nồng nặc vây lấy cô. Anh không ngồi vào chiếc ghế đối diện như mọi khi mà kéo ghế ngồi ngay sát cạnh Linh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi lạnh từ mái tóc ướt của anh tỏa ra.

"Bắt đầu đi. Hôm nay học về cái gì?"

Linh cố gắng ổn định nhịp thở, tay run run chỉ vào trang sách: "Hôm nay... chúng ta sẽ nói về văn hóa thưởng rượu và cách cầm ly trong các buổi dạ tiệc."

"Thưởng rượu sao?" Triết khẽ nhếch môi. Anh vươn tay cầm lấy chiếc ly pha lê rỗng trên bàn, cố tình để ngón tay mình lướt chậm qua mu bàn tay của Linh.

Cảm giác chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước nhưng lại khiến Linh như bị điện giật. Cô rụt tay lại theo bản năng, nhưng Triết nhanh hơn, anh nắm lấy cổ tay cô, không quá chặt nhưng đủ để cô không thể thoát ra.

"Cô giáo, cô đang run." Anh thì thầm, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào tâm trí cô. "Cô sợ tôi, hay sợ điều gì khác?"

"Tôi... tôi không run. Chỉ là phòng hơi lạnh." Linh biện minh một cách yếu ớt.

Triết không buông tay, anh dùng bàn tay còn lại cầm lấy bàn tay cô, ép cô phải chạm vào thân ly pha lê mát lạnh. "Cách cầm ly không chỉ là quy tắc, nó là cảm giác. Em phải học cách điều khiển nó, giống như cách em điều khiển cảm xúc của mình vậy."

Anh từ từ hướng dẫn cô xoay nhẹ chiếc ly. Trong không gian hẹp giữa hai người, sự căng thẳng tăng lên đến mức cực hạn. Ánh đèn vàng hắt bóng hai người lên tường, hòa quyện vào nhau thành một khối duy nhất. Linh cảm thấy hơi thở của anh đang phả nhẹ trên gò má mình, nóng hổi và đầy khiêu khích.

"Anh Trình, xin tự trọng..." Linh khẽ thốt lên, nhưng giọng nói lại thiếu hẳn sự kiên quyết.

Triết bỗng nhiên áp sát hơn, một tay anh vòng qua sau lưng ghế của cô, tạo thành một tư thế như đang ôm trọn cô vào lòng. Anh cúi xuống, môi gần như chạm vào vành tai cô, thì thầm những từ tiếng Pháp về các loại rượu, nhưng âm điệu lại du dương như một bản tình ca đầy tội lỗi.

"Em dạy tôi về quy tắc, nhưng lại không biết rằng quy tắc sinh ra là để bị phá vỡ."

Bàn tay anh đang nắm cổ tay cô bắt đầu di chuyển, những ngón tay dài, thô ráp khẽ mơn trớn lên những mạch máu đang đập rộn ràng dưới làn da mỏng manh của Linh. Sự đụng chạm ấy không hề thô bạo, nó mềm mại như tơ lụa nhưng lại mang theo sức công phá mãnh liệt, khiến mọi dây thần kinh của cô tê dại.

Đúng lúc đó, một tia chớp rạch ngang bầu trời, theo sau là tiếng nổ đanh gọn của sấm sét. Đèn trong phòng chợt vụt tắt. bóng tối bao trùm lấy tất cả, chỉ còn lại tiếng mưa gào thét bên ngoài và nhịp tim dồn dập của hai người trong phòng.

Trong bóng tối, các giác quan dường như nhạy bén hơn gấp bội. Linh cảm thấy bàn tay của Triết đang dần trượt từ cổ tay lên cánh tay, rồi dừng lại ở bờ vai đang run rẩy của cô. Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Dù không nhìn rõ, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh đang thiêu đốt mình trong đêm đen.

"Hạ Linh..." Anh gọi tên cô, không phải là "cô giáo" hay "cô Hạ", mà là tên thật. Một tiếng gọi chứa đựng sự khao khát bị kìm nén bấy lâu.

Linh cảm thấy môi mình khô khốc. Cô biết mình nên đẩy anh ra, nên chạy khỏi căn phòng này, nhưng đôi chân cô như hóa đá. Sự cấm kỵ, nỗi sợ hãi và một thứ xúc cảm nguyên thủy đang cuộn trào trong lòng, thôi thúc cô dấn thân vào vùng nguy hiểm.

Cánh tay anh siết nhẹ, kéo cô sát vào lồng ngực vững chãi. Qua lớp áo choàng lụa mỏng, Linh có thể cảm nhận được độ cứng cáp của những khối cơ và nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim anh. Anh cúi xuống, hơi thở hai người giao thoa.

Ngay khi đôi môi anh chuẩn bị chạm vào môi cô, ánh đèn chùm trên trần nhà bỗng nhiên sáng vụt trở lại.

Linh giật mình, dùng hết sức bình sinh đẩy Triết ra. Cô đứng bật dậy, hơi thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và cả sự bàng hoàng. Triết vẫn ngồi đó, hơi dựa lưng vào ghế, đôi mắt nheo lại đầy vẻ nuối tiếc nhưng cũng rất thản nhiên, như thể anh vừa thưởng thức một món khai vị ngon lành.

"Có lẽ... hôm nay học đến đây thôi." Linh nói vội vàng, cô cuống cuồng vơ lấy túi xách, không dám nhìn thẳng vào anh mà chạy biến ra khỏi phòng.

Triết nhìn theo bóng dáng mảnh mai ấy biến mất sau cánh cửa, môi khẽ nở một nụ cười đầy chiếm hữu. Anh đưa bàn tay vừa chạm vào cô lên mũi, hít hà mùi hương cỏ dại thanh khiết còn vương lại trên đầu ngón tay.

"Trò chơi này... bắt đầu thú vị rồi đây."

Linh chạy ra khỏi biệt thự, mặc cho cơn mưa xối xả làm ướt đẫm quần áo. Cô cần cái lạnh của nước mưa để dập tắt ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng. Nhưng cô biết, từ khoảnh khắc này, ranh giới giữa gia sư và chủ nhân đã chính thức bị xóa nhòa dưới ánh đèn vàng định mệnh ấy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vấn Đề Khó Xử Của Gia Sư
Chương 3: Gia Sư Nhỏ Nhưng Có Vấn Đề To

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3: Gia Sư Nhỏ Nhưng Có Vấn Đề To
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...