Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 33

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi Vân Hiểu Nguyệt nhận nụ hôn bị động

nọ, ngày hôm sau, thái độ của Tần Ngạo với Vân Hiểu Nguyệt càng ám muội. Ngoại

trừ vào triều, mật độ bám dính càng chặt, ăn cơm thấy hắn, ngủ thấy hắn, ngay cả

khi mình ra ngoài hít thở không khí cũng có thể thấy hắn, những điều này khiến

Vân Hiểu Nguyệt buồn bực! Càng khiến người ta tức giận là, đại ca của mình,

ngay cả lần thứ hai gặp mặt cũng không có, có giám quân ở bên ngoài Hoàng thành

nói là Binh Bộ Thượng Thư nhậm chức, phải hiểu biết tình hình binh lính nhiều

hơn. Cái gì chứ! Rõ ràng là ghen tị với dáng vẻ của đại ca, thấy mình yêu quý đại

ca hơn hắn, ghen tị thì có! Nhưng chẳng có cách nào khác, hắn là lão đại, toàn

bộ Thanh Long đều phải nghe hắn, mình cũng được hắn nuôi. Vân Hiểu Nguyệt đành

phải nghẹn dấu chấm hỏi vào bụng, nghĩ về sau tìm cơ hội hỏi lại!

Trong khoảng thời gian này, bởi vì Vân Hiểu

Nguyệt có thai, Tần Ngạo càng sủng ái hơn, đúng là Hậu cung ba ngàn độc sủng một

thân, còn chỗ phi tử của hắn, ngay cả một lần mở cửa cũng không. Có thể đoán,

hai ngàn chín trăm chín mươi chín người còn lại sẽ rất tịch mịch, nên sẽ hận

Vân Hiểu Nguyệt cỡ nào. Dần dần, lời đồn đãi trong Hậu cung có ở bốn phía, Vân

Hiểu Nguyệt nàng dần dần theo những lời ca lời hận đó, biến thành yêu phi mị hoặc

quân vương. Nói cái gì mà nàng là hồ ly tinh biến thành, muốn làm đảo điên

Thanh Long quốc! Đối với chuyện này, Vân Hiểu Nguyệt căn bản là khinh thường,

nàng biết, đây đều do đám nữ nhân đó làm ra, đơn giản là muốn hại mình, hòng đạt

tới mục đích.

Nhưng nàng đã quên, nơi này là cổ đại ngu

muội, không phải thế kỉ hai mươi mốt có khoa học kỹ thuật phát đạt, công dân

bình đẳng ngang hàng. Những lời đồn đó bị truyền ra từ Hậu cung, bắt đầu nổi

lên sóng to gió lớn nơi triều chính!

Bởi vì phi tần trong Hậu cung phần lớn đều

là nữ nhi hoặc người thân của quan viên trong triều đình, nay nữ nhi Tể tướng

đích một người độc bá Hậu cung. Lại xem thế ấy, chỉ cần Vân Hiểu Nguyệt sinh

Hoàng tử, như vậy, chắc chắn Hoàng hậu sẽ bị phế, lập nàng làm Hậu, hơn nữa lại

thấy Hoàng thượng sủng nàng chừng này, trong mỗi câu đều ẩn ẩn lộ lộ ý tứ, giống

như trong lòng chỉ có Vân Hiểu Nguyệt. Về phần phi tử, không chiêu tẩm ai,

không phải rõ ràng nói sẽ để những nữ nhi của quan lớn chết già trong cung sao?

Điều này không thể!

Vì thế, phe phái của Hoàng hậu bắt đầu ngấm

ngầm hoạt động! Nơi nơi châm ngòi thổi gió, nạp bang kết phái, dần dần, rất nhiều

người vốn là người của Thừa tướng, đều dần dần phục theo Hoàng hậu, ai cũng lân

la đi tìm căn cứ chính xác Vân tướng vi phạm pháp lệnh, sau đó ngầm đệ tấu

chương gửi Hoàng thượng! Làm quan, nào có ai là sạch sẽ trong như nước? Hơn nữa

làm Thừa tướng, ở cái thế dưới một người, trên vạn người, khẳng định là sau

lưng có vô số thủ đoạn. Ngay cả những mối nợ năm xưa cũng lần lượt bị kiện ra,

tấu chương như hoa tuyết ních dần Ngự Thư Phòng!

Nhưng cứ mặc triều đình ồn ào thế nào, Tần

Ngạo vẫn tin tưởng Vân tướng trước sau như một. Số tấu chương kia cũng bị Tần

Ngạo lơ đi, hơn nữa, càng ngày càng đối tốt hơn với Vân Hiểu Nguyệt! Ban đầu,

Vân tướng còn lo lắng, sau thấy Tần Ngạo cố tình không truy cứu, bắt đầu như

cũ, kiêu ngạo như xưa!

Tất cả, tất cả những chuyện này, Vân Hiểu

Nguyệt quả thật là không biết, bởi vì không gặp đại ca, Tư Đồ Viễn cũng bị Tần

Ngạo phái đi không biết đang chấp hành cái nhiệm vụ gì, chỉ ngẫu nhiên gặp mỹ

nhân mẫu thân. Từ trong miệng của bà, kỳ thật cũng chẳng nghe thêm được gì, ngoại

trừ việc Hoàng thượng ân sủng Vân gia, thì vẫn là ân sủng, hơn nữa trong khoảng

thời gian này mình hay nôn oẹ, nào có tâm tư quản mấy chuyện này?

Hôm nay, giống như bình thường, Vân Hiểu

Nguyệt tiễn bước Tần Ngạo, đứng dậy tản bộ ở hoa viên, tuy nói đứa con

này mới được hai tháng, nhưng lại hay quậy, khiến Vân Hiểu Nguyệt không thích

nghi nổi, cho nên bữa sáng mỗi ngày, Huyên nhi cùng các đầu bếp ở ngự trù phòng

đều nghĩ cách biến món ăn đa dạng mới khiến Vân Hiểu Nguyệt không gầy đi!

“Nương nương, hôm qua người nói muốn ăn

canh sen, còn có chè long phượng, Huyên nhi bưng tới đây, còn nóng, người mau

ăn đi!” Vừa ngồi ở đình phơi nắng ấm áp, giọng nói vui cười của Huyên nhi truyền

tới, sau đó một mùi thơm truyền vào chóp mũi của Vân Hiểu Nguyệt.

“Wow, mùi thơm thật thanh nhã, ngửi thấy

thật thoải mái, Huyên nhi, vào đi!” Vân Hiểu Nguyệt ngồi thẳng thân thể, hứng

thú ngắm điểm tâm màu phấn hồng đặt trên bàn ngọc cùng canh sen còn nóng phưng

phức, trong suốt, cực kì đáng yêu.

“Khó có khi nương nương thích, vậy ăn nhiều

một chút!” Huyên nhi hưng phấn nói, nhẹ nhàng múc một thìa, đưa tới bên

miệng Vân Hiểu Nguyệt!

“Ừm, không sai!” Vân Hiểu Nguyệt mở miệng,

tinh tế thưởng thức, mùi hoa sen ngòn ngọt thơm ngát, cảm giác nhè nhẹ trắng mịn,

rất ngon!

Nhắm mắt thưởng thức, đột nhiên Vân Hiểu

Nguyệt cảm giác vị ngọt của canh trong miệng có một tia ngọt kỳ quái, trong

lòng rùng mình, cầm lấy khăn làm bộ như lau miệng, Vân Hiểu Nguyệt nhè toàn bộ

canh sen ra.

“Huyên nhi, để ta tự làm!” Cầm lấy bát ngọc,

Vân Hiểu Nguyệt đặt ở chóp mũi cẩn thận xem xét, phát hiện ra, trong canh này

có cấm dược sẩy thai còn hiệu quả gấp trăm lần hồng hoa*. Loại thuốc này, nếu

phụ nữ có thai ăn phải, không chỉ không bảo đảm giữ được thai nhi, còn có thể

khiến rất khó mang thai lại, hơn nữa nó còn có một cái tên rất hay, “Túy Mỹ

Nhân”! Mùi này rất giống hoa sen, rất khó nhận. Nếu không phải ngày thường nàng

thích nhất là nghiên cứu này thảo dược cổ quái, hôm nay khó thoát khỏi một kiếp!

(*thuốc sảy thai ngày xưa)

“Huyên nhi, bát canh này, là em tự mình

làm?” Bỏ bát xuống, Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười hỏi.

“Vâng, nương nương!”

“Lúc làm có bỏ đi đâu không?”

“Không ạ! Làm sao vậy, không thể ăn được

ư?” Huyên nhi sửng sốt, vội vàng hỏi: “Nếu không? Nô tỳ lại đi làm món khác? Nếu

người không ăn, không tốt cho long thai!”

Vân Hiểu Nguyệt cười nhẹ, tùy tay chọn một

khối điểm tâm, đặt vào chóp mũi ngửi thử, xác nhận bên trong không có gì, mới cắn

một miếng, cười nhạt nói: “Huyên nhi, em biết không, bát canh này, bị người ta

hạ độc!”

“Hả?” Huyên nhi vừa nghe, lập tức quỳ trên

mặt đất: “Nương nương, nô tỳ không làm như vậy, xin nương nương minh giám!”

“Nha đầu ngốc, ta tin em mới nói cho em, đứng

lên đi!” Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười kéo Huyên nhi nước mắt lưng tròng dậy, ánh mắt

lạnh như băng, mở miệng nói: “Nguyên vật liệu, là trải qua tay ai rồi mới đến

em?”

“Hồi nương nương, là nô tỳ tự mình đến nội

vụ phủ, tận mắt thấy họ chuẩn bị, nô tỳ bọc vào cẩn thận, không để người

khác chạm phải!” Huyên nhi run run trả lời.

“Vậy ư? Em xác định không để gói đồ rời khỏi

tầm mắt?” Vân Hiểu Nguyệt lại truy vấn.

“Không có ạ! A, đúng rồi, chiều hôm qua

khi ở Ngự Hoa viên, Hoàng hậu nương nương cùng các quý phi nương nương đang ngắm

hoa, khi nô tỳ đi qua, khăn lụa của Ý quý phi nương nương đột nhiên bay đến dưới

chân nô tỳ, Hoàng hậu nương nương bảo nô tỳ đưa qua, nô tỳ đã đặt gói đồ ở một

nơi, đi qua, sau đó trở lại!” Huyên nhi nghĩ nghĩ, hồi đáp.

“Ý quý phi, nàng là ai?” Vân Hiểu Nguyệt sửng

sốt, hỏi.

“Là đại nữ nhi của tiền nhiệm Binh Bộ Thượng

Thư, ba năm trước đã tiến cung, từng mang long thai, sau lại không biết thế nào

mà sinh non!” Huyên nhi nơm nớp lo sợ trả lời.

“Vậy sao? Lúc ấy còn có ai ở đấy?”

“Ngoại trừ Ý quý phi, năm vị quý phi nương

nương đều ở đó, đúng rồi, còn có Nhu phi nương nương!”

“Nhu phi? Không phải ả bị cấm chừng sao?” Vân

Hiểu Nguyệt ngẩn ra, kỳ quái hỏi.

“Lần trước khi người được chẩn đoán chính

xác mang long thai, Hoàng thượng cao hứng, đại xá Hậu cung, ngoại trừ Liễu phi ở

Lãnh cung, đều được đặc xá!”

Yêu nghiệt chết tiệt, cưới nhiều nữ nhân

như vậy, hiện tại tốt rồi, một đống nữ nhân muốn hại ta, tức chết mất thôi! Trong

nhiều người như vậy, khẳng định có một người là kẻ hạ độc, nhưng, sẽ là ai đây?

Hoàng hậu? Nhu phi? Ý quý phi? Là ai? Ai

nha, đau đầu quá đi! Vân Hiểu Nguyệt ăn điểm tâm như thể cho hả giận, rồi sau

đó tựa vào ghế, cười lạnh: “Huyên nhi, đừng gấp, một lần bất thành, khẳng định

sẽ có lần thứ hai, về sau em hãy cẩn thận một chút, những gì mình có,

không thể cho người ta, nhớ kỹ!”

“Vâng! Nhưng nương nương, nếu vạn nhất… Nương

nương, phải làm sao bây giờ?” Huyên nhi sốt ruột muốn khóc!

“Yên tâm, y thuật của tiểu thư nhà em

không phải vô dụng, đi làm bát cháo tổ yến đi, ta muốn ăn!” Vân Hiểu Nguyệt an ủi

vỗ vỗ tay nàng, nói.

“Dạ!” Huyên nhi gạt lệ, lui xuống!

Vân Hiểu Nguyệt nằm ở đấy, vừa định nhắm mắt

nghỉ ngơi, đột nhiên, một giọng nói trong sáng tràn lẫn kinh ngạc lọt vào tai:

“Nương nương biết y thuật? Thật sự là một điều ngoài ý muốn lớn lớn đó nha!”

“Ai?” Vân Hiểu Nguyệt rùng mình, theo tiếng

nhìn lại, thấy một nam tử áo trắng phiêu phiêu đứng trên cành liễu, đang đứng ở

cách đó không xa, trong tay nắm cầm chiết phiến, cười hì hì nhìn mình!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...