Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 32

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Tác giả: Quân Tử Nhan
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Yêu nghiệt? Vân Hiểu Nguyệt sửng sốt, khóe

miệng đột nhiên tràn ra một ý cười nghịch ngợm, ôm sát thắt lưng của Vân Trần

Viễn đột nhiên trở nên cứng ngắc, cười hì hì: “Đại ca, đỡ muội ngồi đi!”

Ánh mắt phức tạp của Vân Trần Viễn nhìn

Vân Hiểu Nguyệt trong lòng, không nói được một lời, ôm Vân Hiểu Nguyệt nhẹ

nhàng đặt vào chiếc ghế, quay đầu lại hơi hơi thi lễ: “Tham kiến Hoàng thượng,

tham kiến Vương gia!”

Tần Vũ tiểu tử cũng đến đây? Vân Hiểu Nguyệt

nhìn người phía sau Vân Trần Viễn, cười tiếp đón: “Bái kiến Hoàng thượng, bái

kiến Vương gia!”

“Trẫm hỏi các ngươi vừa mới làm cái gì?” Ánh

mắt Tần Ngạo trở nên âm trầm, lạnh lùng hỏi.

Chậc chậc, không phải ghen tị chứ! Ta có mị

lực như vậy sao? Có trời mới tin! Vân Hiểu Nguyệt rất không cho là đúng, hồi

đáp: “Hoàng thượng, luật pháp Thanh Long quốc có quy định nào nói muội muội thiếu

chút nữa ngã vật ra, ca ca không thể giúp đỡ ư?”

“Ngã ư?” Tần Ngạo sửng sốt, đột nhiên lo lắng

đi lên, giữ lấy, dường như ôm lấy Vân Hiểu Nguyệt, lo lắng hỏi: “Nàng không sao

chứ!”

“Không sao, rất tốt!” Vân Hiểu Nguyệt

không quen xoay người, tạo khoảng cách giữa hai người.

“Vậy, cũng không cần ôm lâu như vậy chứ!” Tần

Ngạo thở dài nhẹ nhõm một hơi, cúi đầu nỉ non.

Ta ngất, thật đúng là ghen! Chậc, yêu nghiệt

này động chân tình sao? Không thể nào!

Hoài nghi nhìn vẻ mặt của Tần Ngạo, lại

không giống như đang làm bộ, Vân Hiểu Nguyệt pha chút bất đắc dĩ nói: “Huynh ấy

là đại ca của ta, đại ca ruột thịt, được chưa? Hoàng thượng, người uống dấm

chua có chút khó hiểu đó! Huynh muội chúng ta đã lâu không thấy, cho nhau thể

hiện một chút cảm tình, cũng là chuyện thường tình đó!”

“Xì!” Tần Vũ một bên nghe nhịn không được

nở nụ cười: “Hoàng huynh, quý phi nương nương nói cũng không sai, huynh đừng

quá xúc động nha!”

“Là vi thần quá phận, bởi vì lo lắng mà

quên cấm kị nam nữ, xin Hoàng thượng giáng tội!” Một bên, Vân Trần Viễn đột

nhiên khom người, nhàn nhạt nói.

“Trần Viễn, Trẫm chính là nhất thời nói lỡ

mà thôi, Trẫm biết ngươi hiểu rõ Điệp nhi nhất, được rồi, nếu Điệp nhi không có

việc gì, cũng không dùng để ý nữa!” Tần Ngạo sửng sốt, trên mặt nổi lên màu đỏ

khả nghi, dường như đang che giấu Vân Hiểu Nguyệt, ha ha cười!

“Nào nào, ba người huynh đệ chúng ta đã

lâu không thấy, chúng ta cũng không muốn làm phiền Điệp quý phi nghỉ ngơi nữa,

cùng nhau đến Ngự Thư Phòng trò chuyện đi! Lần này hồi kinh, Trần Viễn sẽ không

về biên cương nữa, lúc nào cũng có thể đến thăm quý phi nương nương bồi dưỡng

tình cảm huynh muội rồi, thế nào?” Tần Vũ cười nói.

Tiểu tử chết tiệt, lại nói lung tung!. Nhưng,

đại ca tuấn tú như vậy, cũng muốn trông thấy nhiều nhiều, cảnh đẹp ý vui mà!

“Được, đại ca, huynh hãy đến thăm muội nhiều

hơn, như thế, muội sẽ không buồn muốn chết nữa!” Giống như làm nũng, nở một nụ

cười tuyệt mỹ, Vân Hiểu Nguyệt ngọt ngào nói.

“Trẫm không chuẩn!” Tần đứng ngạo nghễ phản

đối.

“Phải không?” Vân Hiểu Nguyệt đứng thẳng dậy,

trong mắt nhanh chóng chứa đầy mưu tính: “Nghe nói tất cả phi tần đều có cơ hội

về thăm nhà hàng năm, Hoàng thượng, nhà của nô tì ngay tại Kinh thành, nô tì khẩn

cầu Hoàng thượng cho phép nô tì về thăm nhà một tháng, được chứ? Hơn nữa Thái Hậu

mẫu thân cũng đã nói, chỉ cần nô tì muốn về nhà, người sẽ cho nô tì một ý chỉ,

được rồi, Hoàng thượng cùng đại ca đi ôn chuyện đi, nô tì đi tìm Thái Hậu mẫu

thân thảo ý chỉ. Đại ca, lát nữa, chúng ta cùng nhau về nhà, được không?” Nói

xong, Vân Hiểu Nguyệt níu hai tay của hắn, đứng lên đi đến bên người Vân Trần

Viễn, mỉm cười nói.

“Điệp nhi!” Đôi mắt phượng của Tần Ngạo

híp lại, có chút bất đắc dĩ nói: “Trẫm chuẩn tấu! Nhưng, Trần Viễn là một nam tử,

thường xuyên ra vào Hậu cung thì không ổn, như vậy đi, một tháng qua hai lần,

thế nào?”

“Một tuần hai lần!” Vân Hiểu Nguyệt cười

hì hì xoay người, cò kè mặc cả.

“Một lần, không thể hơn!” Tần Ngạo liếc

nhìn Vân Trần Viễn một cái, nói như trảm đinh chặt sắt.

“Điệp nhi, Hoàng thượng cũng là lo lắng

cho muội thôi, nghe lời đi?” Vân Trần Viễn cười nhẹ, dịu dàng khuyên.

“Dạ! Đại ca, ngày mai gặp lại! Nô tì mệt mỏi,

Hoàng thượng, Vương gia, đi thong thả!” Bĩu môi, Vân Hiểu Nguyệt lệnh đuổi

khách!

“Được rồi, Điệp nhi nghỉ ngơi đi, buổi tối

Trẫm lại đến!” Tần Ngạo đứng dậy dịu dàng dặn dò một tiếng, đi đầu bước ra

ngoài!

Vân Trần Viễn cười nhạt phất tay với Vân

Hiểu Nguyệt, theo đuôi đi theo, chỉ có Tần Vũ, vươn ngón tay cái với Vân Hiểu

Nguyệt, bày ra một nụ cười khâm phục, rồi mới đẩy cửa ra!

“Ai nha, không xong, quên hỏi đại ca rốt

cuộc có cưới Huyên nhi hay không rồi, còn có cái gì mà ta thì không thể, là có

ý gì? Quên đi, ngày mai thấy đại ca thì hỏi lại vậy!” Lắc lắc đầu, Vân Hiểu

Nguyệt nằm ở trên ghế, bắt đầu giấc ngủ trưa!

Nếu huynh đệ gặp mặt nhau, tự nhiên sẽ

không đến Sắc Điệp Cung ăn cơm tối, vì thế, Vân Hiểu Nguyệt ăn xong, pha trò cười

đùa cùng Huyên nhi, lại đọc y thư một lát rồi đi ngủ!

Chính lúc đang mơ mơ màng màng ngủ, đột

nhiên cảm giác thân thể nhẹ bẫng, sau đó, hơi thở ấm áp lướt tới, Vân Hiểu Nguyệt

biết, là Tần Ngạo đã trở lại!

“Điệp nhi, Điệp nhi?” Nhẹ nhàng hô vài tiếng,

thấy Vân Hiểu Nguyệt không có phản ứng, hai tay ôm lấy Vân Hiểu Nguyệt vào

trong lòng, Tần Ngạo thở dài một hơi, cúi đầu thì thầm: “Điệp nhi, Trẫm biết,

là lỗi của Trẫm, lúc trước không nên đối với nàng như vậy, là bởi vì Trẫm thật

sự không biết đêm đó nàng đeo khăn che mặt là vì không thoải mái, còn tưởng rằng

nàng giống những phi tần khác, cố ý tạo ra cái gì mới mẻ, muốn Trẫm nhớ kỹ! Sau

này nàng bị thương, Trẫm không đi thăm, lại là Trẫm không đúng. Trong khoảng thời

gian này, vì bù lại khuyết điểm của Trẫm, Trẫm hao hết tâm tư, chẳng lẽ Điệp

nhi không cảm nhận được một chút gì sao? Hay là Điệp nhi vì mất trí nhớ, mà

hoàn toàn quên mất tình cảm ngày trước đối với Trẫm rồi? Điệp nhi ơi là Điệp

nhi, Trẫm phải làm như thế nào, mới khiến nàng một lần nữa tiếp nhận Trẫm đây? Hiện

tại, trong bụng nàng đã có con của chúng ta, cho dù là vì nó, hãy tha thứ cho

Trẫm, được không? Trẫm thật tâm thích nàng, đặt nàng đặt ở trong lòng, để chúng

ta bắt đầu một lần nữa, được không?” Cúi đầu, dịu dàng khẽ hôn trên gương mặt

Vân Hiểu Nguyệt, Tần Ngạo thâm tình nói.

Những lời đó của Tần Ngạo khiến Vân Hiểu

Nguyệt mất hết cơn buồn ngủ, khiếp sợ không thôi, trong lúc nhất thời, không biết

phải phản ứng như thế nào!

Hắn thích ta? Hắn thích ta? Trời ạ, chuyện

này làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ???

Nhìn lông mi của Vân Hiểu Nguyệt khẽ run

lên, trên mặt Tần Ngạo nổi lên nụ cười xấu xa, trong giây lát tìm đến bờ môi của

Vân Hiểu Nguyệt, dịu dàng hôn.

“Ư!” Nụ hôn đột ngột này khiến Vân Hiểu

Nguyệt mở lớn mắt, theo bản năng muốn đẩy hắn ra, ai ngờ Tần Ngạo hai tay nắm

chặt, kiềm chế Vân Hiểu Nguyệt vào trong ngực, bắt đầu cho một nụ hôn sâu.

Toàn thân bị kiềm chế khiến Vân Hiểu Nguyệt

trong lòng nôn nao chết khiếp, lại không dám có động tác quá lớn, e sợ làm bị

thương đứa con trong bụng, đành phải trừng mắt chằm chằm vào vẻ mặt say mê của

yêu nghiệt thể hiện sự xem thường, phát tiết bất mãn!

Hơn thế, hắn quả là cao thủ thân kinh bách

chiến, kỹ thuật rất tốt, theo động tác của hắn, Vân Hiểu Nguyệt có cảm giác cả

người bắt đầu nóng lên, hơi thở cũng không ổn!

Thật lâu sau, Tần Ngạo rời môi mình ra, vừa

lòng nhìn gương mặt đỏ ửng của Vân Hiểu Nguyệt, ha hả nói: “Điệp nhi bảo bối quả

là rất ngọt!”

“Người…” Vân Hiểu Nguyệt bực mình không

thôi: “Tại sao lại đánh lén ta? Buông, buông ra ngay!”

“Đừng nhúc nhích!” Tần Ngạo cả người cứng

đờ, dí sát vào môi của nàng, trầm khàn nói: “Còn lộn xộn, sẽ không chỉ là một nụ

hôn đơn giản như vậy đâu!”

Ách? Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ, đột nhiên cảm

giác được có một thứ cứng rắn chạm vào đùi mình, nhất thời hiểu được ý tứ của hắn,

mặt đỏ như lửa đốt, lắp bắp nói: “Không được đánh lén nữa, ngủ đi!” Nói xong,

nhắm chặt mắt lại, chôn mặt ở trong lòng hắn.

“Ha ha…” Tần Ngạo cười, xấu xa nói: “Trẫm

biết Điệp nhi thân thể có bệnh nhẹ, chờ Điệp nhi khỏe, Trẫm nhất định sẽ trả

nàng đêm động phòng hoa chúc hoàn mỹ một lần nữa!” Nói xong, vừa lòng nhắm hai

mắt lại.

Yêu nghiệt, đại sắc quỷ! Ta không thèm

cùng ngươi động phòng hoa chúc! Chờ thai nhi ổn định, ta sẽ chạy! Hạ quyết tâm,

Vân Hiểu Nguyệt nhắm mắt lại, lẳng lặng ngủ!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Sắc Yêu Phi
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...