Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tư Thái Cung Phi – Chương 193

Tư Thái Cung Phi

Tác giả: Thanh Triệt Thấu Minh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Phương Tu dung.

Beta: Tiên Thái Phi.

Tứ Công chúa Trần Viện đặt bút lông trong tay xuống, nhìn bản kinh Phật mà chính tay nàng vừa mới chép trên nền giấy Tuyên Thành, hơi ngây người. Thị nữ đứng một bên dâng khăn ướt lên, Trần Viện lấy lại tinh thần, nhận lấy chiếc khăn tỉ mỉ lau tay.

Ngón tay tinh tế thon dài, móng tay mượt mà trơn bóng, luôn thu hút ánh mắt của người nhìn. Nhưng mà, càng làm cho người ta chú ý, chính là vẻ mỹ mạo kinh người của vị Công chúa điện hạ tôn quý này. Vô cùng giống với dung mạo của Nguyên Liệt Hoàng hậu đã qua đời, được xưng là đệ nhất mỹ nhân Tứ Công chúa Trần Viện, là nữ nhi được Hoàng đế sủng ái nhất trong hoàng cung.

Tứ Công chúa ngẩng đầu lên nhìn cảnh hoàng hôn bên ngoài, nhẹ giọng nói: "Thời gian trôi qua thật nhanh. Bổn cung vốn tưởng rằng sẽ rất lâu, không nghĩ tới, mới chớp mắt một cái mà đã trôi qua một năm rồi."

Thị nữ đứng bên cạnh nhẹ giọng trả lời: "Ba ngày nữa chính là ngày giỗ của tiên Hoàng hậu, Công chúa thành tâm sao chép kinh Phật như thế, nương nương trên trời nhất định sẽ nhìn thấy."

Biểu tình của Tứ Công chúa vô cùng lãnh đạm: "Nhìn thấy? Đó chẳng qua chỉ là những lời viển vông tầm thường để lừa mình dối người, tự an ủi bản thân mà thôi."

Thị nữ không dám lên tiếng nữa. Một năm nay, uy thế của Công chúa càng lúc càng dâng cao. Tuy dung mạo cực kỳ giống với Nguyên Liệt Hoàng hậu đã qua đời, nhưng tính tình thì lại hoàn toàn khác biệt. So với Nguyên Liệt Hoàng hậu nhân từ ung dung, thì Tứ Công chúa lại lạnh lùng và nghiêm khắc hơn rất nhiều.

Có điều, chuyện này cũng rất bình thường. Tứ Công chúa là Đích Công chúa duy nhất của Hoàng thượng, cho nên thân phận tôn quý vô cùng. So với lúc Nguyên Liệt Hoàng hậu là phi tần khi còn sống, tất nhiên uy thế liền khác trước rồi.

Cung nhân bên ngoài nhẹ nhàng tiến vào, nhún người hành lễ: "Bẩm Công chúa, Hoàng thượng tuyên triệu."

Tứ Công chúa hơi nhíu mày, ẩn trong biểu tình rõ ràng là sự không kiên nhẫn, ngữ khí lạnh nhạt nói: "Bổn cung biết rồi, chắc phụ hoàng lại muốn đàm đạo chút chuyện ngày thường. Bãi giá."

"Vâng, Công chúa."

Nhìn Tứ Công chúa xoay người làm làn váy dài xòe ra, tung bay nhẹ nhàng trong gió, vẻ mặt của cung nhân mới đến vừa ngưỡng mộ vừa sùng bái, lẩm bẩm nói: "Không hổ danh là Tứ Công chúa điện hạ, rất có khí thế."

Cung nhân đứng một bên thoáng nhìn qua nhắc nhở, nghiêm túc nói: "Học quy củ cho tốt, Công chúa Điện hạ không phải là người mà ngươi có thể nghị luận."

Kiến Chương cung.

Hoàng đế sủng ái Tứ Công chúa có lẽ đã đến mức cực hạn, so với phần lớn các Hoàng tử khác thì cảm giác tồn tại của nàng còn nhiều hơn bọn họ.

"Viện nhi, vài ngày nữa là ngày giỗ của mẫu hậu con, mặc dù bây giờ không nên nói chuyện này, nhưng mà trẫm nghĩ, nhất định mẫu hậu con sẽ không để ý. Con cũng không còn nhỏ nữa, cân nhắc một chút về chuyện chung thân đại sự đi, được không?"

Sự tận tình khuyên bảo của Hoàng đế không làm cho Tứ Công chúa thấy cảm kích: "Nhị tỷ, Tam tỷ còn chưa gả đi, nữ nhi vội vàng làm gì? Phụ hoàng bận trăm công ngàn việc mỗi ngày, không cần nhọc lòng vì nữ nhi."

Hoàng đế thở dài, sao có thể không lo lắng đây? Nếu là những nữ nhi khác thì thôi, nhưng Viện nhi là hài tử của Thường nhi. Hơn nữa, khi con bé trưởng thành còn giống Thường nhi như vậy, giống đến mức như đúc cùng một khuôn, chỉ cần hắn không thay lòng đổi dạ, thì hắn không thể không lo lắng cho Viện nhi.

Huống chi, đứa nhỏ này không còn mẫu thân. Nếu mẫu thân nó vẫn còn sống, có lẽ những chuyện như tuyển chọn phò mã thì cũng không đến lượt hắn phải bận tâm.

Vương Hoàng hậu cáo ốm một năm, ru rú trong tẩm điện, từ một người đang sống sờ sờ khỏe mạnh trở thành một con ma ốm yếu. Ngay cả Thái tử cũng rất ít khi thấy nàng ta, huống chi là những Hoàng tử, Công chúa khác? Vì vậy, chuyện lựa chọn phò mã cho Công chúa thì không thể trông cậy vào Hoàng hậu được rồi.

Có điều, cho dù Hoàng hậu khỏe mạnh, có thể trông cậy vào, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc đó thì Hoàng đế cũng không yên tâm. Hơn nữa, trong một năm này, Tứ Công chúa đã thay đổi rất nhiều. Từ một vị Công chúa ngây thơ lương thiện, không hiểu thế sự, bây giờ trở thành một vị Điện hạ lạnh lùng thâm trầm, kiên cường bất khuất. Hoàng đế đều nhìn thấy hết nhưng lại hoàn toàn không giúp được gì.

Thật ra Hoàng đế cũng biết, nữ nhi mà hắn yêu quý nhất này đang ép buộc mình phải trưởng thành.

Tiểu Bát năm nay vừa tròn mười bốn tuổi, sau khi trải qua sự thống khổ khi mất đi mẫu thân thì tính tình đã biến đổi rất nhiều. Tiểu Bát trở nên lầm lì nóng nảy, ít khi vui vẻ, mà Tứ Công chúa phải chăm sóc tiểu Bát, cho nên nàng không thể không trở nên kiên cường sắc bén, sẵn sàng nghênh chiến phản công. Như vậy mới có thể bảo vệ tốt đệ đệ mà nàng thương yêu.

Hoàng đế nhìn khuôn mặt lạnh lùng của nữ nhi, bất đắc dĩ nói: "Nếu con chưa nghĩ đến, cũng không có ý kiến, vậy thì phụ hoàng sẽ làm chủ cho con, chờ khi tuyển được người ưng ý rồi thì trẫm sẽ cho con xem mặt."

Tứ Công chúa rũ mi mắt xuống, hờ hững nói: "Sắp đến ngày giỗ của mẫu hậu rồi, huống chi còn phải giữ đạo hiếu ba năm, hà tất gì phụ hoàng phải sốt ruột chọn phò mã cho nữ nhi như vậy? Sao nào, thấy nữ nhi ở lại hoàng cung nên chướng mắt sao? Muốn đuổi nữ nhi ra ngoài chứ gì?"

Ai mà nghe những lời này thì đều cảm thấy chói tai, có phải không? Hoàng đế thở dài, mở miệng nói: "Con biết rõ là phụ hoàng không có ý này, cũng không nên nói những lời để thử lòng phụ hoàng như vậy. Viện nhi, con còn nhỏ, không cần ngụy trang bản thân đến mức mạnh mẽ như thế đâu, phụ hoàng là người mà con có thể dựa vào."

Vẻ mặt Hoàng đế già nua, ánh mắt ôn nhu, giọng nói nhẹ nhàng từ tốn: "Mẫu hậu con qua đời, các con đều ở dưới đôi cánh của phụ hoàng. Tiểu Tứ, con, tiểu Bát và tiểu Thập đều như vậy, phụ hoàng sẽ gánh luôn phần của mẫu hậu con để bảo hộ các con."

Vì thế, con không cần phải gắn gai nhọn lên người để bảo vệ bản thân, học cách nương tựa vào phụ hoàng đi.

Hoàng đế nở nụ cười chân thành rồi thay đổi ngữ khí, nhẹ nhàng nói: "Tuy con muốn giữ đạo hiếu ba năm, nhưng vẫn phải định người trước. Nếu không vị hôn phu tốt bị người khác chọn mất thì biết làm thế nào? Mẫu hậu con ở trên trời, nhất định cũng lo lắng về chuyện hôn nhân đại sự của con."

Tứ Công chúa cúi đầu xuống, vẻ mặt vẫn không thay đổi, mím môi khẽ nói: "Nữ nhi đã biết."

Nàng biết phụ hoàng quan tâm nàng, yêu thương nàng, so với những tỷ muội khác thì nàng nhận được quá nhiều. Nhưng sự thống khổ khi mất đi mẫu phi vẫn mãi dày vò nàng, khiến cho nàng thấy không có cảm giác an toàn.

Hơn nữa, trong một năm này, quan hệ giữa Tam Công chúa và nàng đã chuyển biến xấu kịch liệt. Nguyên nhân cũng không phức tạp, Hoa Thường được truy phong thành Hoàng hậu, mà Hoàng hậu qua đời thì tất cả con cái đều phải giữ đạo hiếu ba năm.

Hoa Chi Công chúa mười tám tuổi, Tam Công chúa mười bảy tuổi đều bị lỡ dở. Năm nay, Hoa Chi Công chúa đã mười chín, Tam Công chúa thì cũng mười tám, nhưng phụ hoàng lại không hề quan tâm. Ngược lại, phụ hoàng ngày ngày đều lo lắng cho nàng, sao có thể không khiến cho người khác đố kỵ đây?

Hoa Chi Công chúa thì còn tốt, tính tình ôn nhu kiên định, hòa ái dễ gần, cho dù số mệnh thăng trầm, nhưng Hoa Chi Công chúa cũng chưa từng một lời oán trời trách đất. Còn Tam Công chúa thì kém xa nhiều lắm, thái độ vô cùng lãnh đạm, lúc gặp mặt, nàng ta không hừ lạnh đã là rất tốt rồi.

Không phải là Hoàng đế không biết những phong ba sóng gió giữa các nữ nhi, chỉ là hắn không nhịn được mà lo lắng cho Viện nhi mà thôi, vì đây là hài tử mà Thường nhi lưu lại... Còn nhóm tỷ muội Hoa Chi, tốt xấu gì thì còn có Thục phi quan tâm, không phải sao?

Nhìn khuôn mặt ôn nhu, biểu tình quật cường của nữ nhi, Hoàng đế khẽ cười. Thường nhi, nàng có thấy không, ta đang rất nỗ lực để bảo hộ hài tử của chúng ta, hi vọng bọn chúng có thể sống hạnh phúc, khỏe mạnh trưởng thành.

Thời gian không ngừng trôi đi, bất cứ điều gì cũng sẽ không ngừng lại, rồi sẽ có một ngày mọi người quên đi Nguyên Liệt Hoàng hậu, quên đi lịch sử. Nhưng mà chúng ta, ta và bọn nhỏ sẽ mãi mãi nhớ nàng. Hi vọng một ngày nào đó trong tương lai, thời điểm mà ta nhớ tới nàng một lần nữa, ta không còn thống khổ đến tan nát cõi lòng nữa, mà là mỉm cười hoài niệm.

Tứ Công chúa đứng dậy, mím môi nói: "Nếu không còn chuyện gì nữa, thì nữ nhi xin cáo lui trước."

Xoay người nửa chừng, Tứ Công chúa do dự một chút, rồi lên tiếng nói: "Chiến sự nơi biên cương oanh oanh liệt liệt, phụ hoàng đã dốc hết sức lực, hao tổn tinh thần, cho nên người phải chú ý nghỉ ngơi, bảo trọng thân thể."

Nói xong nàng liền bước nhanh ra ngoài.

Hoàng đế ngây người một lúc, nhìn cảnh tượng nữ nhi vội vội vàng vàng giống như chạy trối chết, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười vui vẻ. Nữ nhi có mối cừu hận sâu sắc với Bắc M//ô//n//g và Hồ Nhung, nay có thể nói ra những lời khuyên nhủ an ủi như vậy, e là cũng chẳng dễ dàng gì. Có điều, tình hình nơi biên cương quả thật là không lạc quan chút nào. Hoàng đế chậm rãi thu lại ý cười, mở sổ con trong tay ra, vùng mi tâm lại hiện lên vết hằn sâu.

Tình hình chiến đấu nơi biên cương càng ngày càng thê thảm. Chiến khu chủ chốt vẫn tập trung ở Bắc M//ô//n//g như trước. Sau khi Đại Hãn Bắc M//ô//n//g mất đi người kế vị thì hắn gần như trở nên điên cuồng, dốc hết toàn lực triển khai cuộc chiến tranh sinh tử, vừa đánh vừa thủ với Đại Lương.

Cách đánh tốc chiến tốc thắng, chiến lực của Đại Lương không bằng Bắc M//ô//n//g. Đại Lương chuyên về đánh lâu dài, dùng thời gian và lương thảo, dùng sự bền bỉ để đánh bại quân địch. Nhưng mà bởi vì cái chết của Hoa Thường, cho nên toàn bộ nhiệt huyết của cả đế quốc đều dâng trào. Nếu lúc này mà vẫn giữ cách chiến đấu kéo dài như trước, chỉ chú trọng chiến thuật, e là sẽ vô cùng đả kích đến sĩ khí. Vì thế phải chiến đấu với Bắc M//ô//n//g vốn chiếm ưu thế về cách đánh này cũng là điều vạn bất đắc dĩ.

Dưới tình huống như vậy, chỉ đối phó với một mình đối thủ mạnh như Bắc M//ô//n//g đã là chuyện vô cùng khó giải quyết rồi, còn về Hồ Nhung thì đành bất lực. Vì vậy, Đại Lương và Hồ Nhung trên cơ bản quyết định duy trì trạng thái mười năm trước, giằng co trường kỳ, có thể xung đột quy mô nhỏ, nhưng không nổ ra chiến tranh quy mô lớn.

Tuy Hoàng đế khá hài lòng về tình huống hiện tại, nhưng cuộc chiến tranh với Bắc M//ô//n//g đã làm Đại Lương thương vong nặng nề. Còn phía Hồ Nhung, hắn cũng không thể không suy xét đến việc bọn họ đột kích bất ngờ hoặc tấn công thần tốc, cho nên phải kiểm soát binh lực.

Nhưng loại tình huống này sẽ không kéo dài. Kỵ binh Bắc M//ô//n//g không phải là vô hạn, mà Hồ Nhung cũng không có khả năng cứ mãi trầm mặc như vậy.

Hoàng đế day day trán, thở dài.

Chiến tranh là một cái máy xay thịt, rất là đáng sợ, là con quái vật có thể nuốt chửng con người. Tuy Đại Lương muốn tập trung binh lực để đánh tốc chiến tốc thắng với Bắc M//ô//n//g, nhưng mà phải điều một phần binh lực để kiềm chế Hồ Nhung. Ý nghĩ như vậy thì căn bản chỉ có thể nghĩ trong đầu, không thể nào thành hiện thực được. Có rất nhiều chiến thuật, thế nhưng để áp dụng trong thực tiễn, thì còn rất nhiều điểm hạn chế.

Chiến tranh trong thời đại này, chủ yếu là kiên quyết liều mạng, không dâng hiến tính mạng là điều không thể nào. Loại thương vong bi thảm này, bất luận là Đại Lương hay Bắc M//ô//n//g thì đều khó tiếp nhận. Nhưng mà, nếu đem ra so sánh, thì Đại Lương khó tiếp nhận hơn, bởi vì đế quốc nông nghiệp này quá khổng lồ, cũng quá ôn hòa.

Một năm, chỉ mới một năm mà thôi.

Bắc M//ô//n//g là dân tộc du mục cường hãn. Nếu dốc toàn quốc lực cho chiến tranh, có đánh liên tục mười năm thì cũng không có gì kỳ quái, hai mươi năm cũng có thể miễn cưỡng chống đỡ được. Còn về Đại Lương, một trận chiến tranh tàn khốc kéo dài đến bốn mươi, năm mươi năm thì cũng không thành vấn đề.

Hán Vũ Đế tại vị năm mươi bốn năm, trong đó có đến bốn mươi lăm năm là đánh giặc. Hơn nữa phần lớn đều là chiến thắng, quốc lực chính là người Hán, không tranh thắng bại nhất thời, chỉ dùng quốc lực cũng có thể làm chết ngươi rồi.

Nhưng hiện giờ Đại Lương lại đang dùng sở đoản của mình để đối đầu với sở trường của Bắc M//ô//n//g, đương nhiên phải chịu khổ không ít. Hoàng đế đặt sổ con trong tay xuống, nhíu mày thật sâu, Hồ Nhung... Kham Bố vương...

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190: Tin Tức
Chương 190
Chương 191
Chương 192: Tiểu Tứ (Một)
Chương 192
Chương 193
Chương 194: Hoàng Đế (Hai)
Chương 194
Chương 195
Chương 196: Tiểu Tứ (Ba)
Chương 196
Chương 197
Chương 198: Lâm Nghi Công Chúa (Hai)
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tư Thái Cung Phi
Chương 193

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 193
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...