Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tu Tẫn Hoan – Chương 148

Tu Tẫn Hoan

Tác giả: Dịch Lâm An
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thái giám vừa đi triệu kiến Vô vi tử, thì có người trước một bước đứng trước mặt hắn.

Lã M//ô//n//g liếc nhìn tên đạo sĩ kia, không vui không giận nhưng âm thanh lại trầm thấp đáng sợ; "

Quốc sư có chuyện gì không

?"

Vô trần cả người chấn động, run rẩy cong eo nói: "

Hoàng thượng, thần bị oan uổng a!

'

Lã M//ô//n//g buông thõng vai, xoa đầu rồng trên long ỷ cũng không trả lời hắn, trái lại hỏi: "

Quốc sư a, trẫm có từng bạc đãi ngươi không

?"

Vô trần nhất thời á khẩu, không biết nên đáp lại như thế nào, Lã M//ô//n//g lại tiếp tục nói: "

Phàm là những việc ngươi mở miệng, trẫm đều cho ngươi, thậm chí cả triều thần phản đối việc xây dựng vọng tiên đài, trẫm cũng đều ngoảnh mặt làm ngơ

."

"

Trẫm vì ngươi mà xử lí muôn vàn khó khắn, làm nhiều chuyện như vậy, đến khi nào ngươi mới cho trẫm một kết quả?

"

Vô trần trên đầu đầy mồ hôi lạnh. Ánh mắt đảo quanh bất định, giọng nói thều thào vô lực: "

Sắp rồi,..... sắp rồi...

"

"

Trẫm không muốn nghe những câu nói này

!" Lã M//ô//n//g đột nhiên cầm lấy chén trà trên bàn ném tới.

Vô Trần không giám trốn, co rụt cổ lại vì sợ hãi, hai mắt nhắm chặt, thân thể cứng lại như tấm gỗ, chờ hắn mở mắt ra, cái chén trà đã vỡ tan tành bên người hắn, Lã M//ô//n//g hiển nhiên vẫn thủ hạ lưu tình với hắn.

"

Vẫn là ngươi cùng cửu vương luôn lừa gạt trẫm

?"

Ánh mắt Lã M//ô//n//g lạnh băng nhìn chằm chằm về phía hắn, hắn cảm giác như trong tim bị người ta đ//â//m một nhát, chính mình không có lối thoát nào.

Hắn vội vã mà quỳ xuống, hoang mang hoảng loạn giải thích: "

Thần nói không trái với lương tâm! Chỉ là thuật trường sinh này là do tiên gia bố thí, há có thể một sớm một chiều liền đạt được?

"

'

Ngươi nói có mấy phần đạo lý

." Lã M//ô//n//g hơi híp mắt, tròm râu rung rẩy theo tiếng nói phát ra: "

Nếu đúng như ngươi nói, nếu một ngày mà tiên gia không ban phát ân, trẫm liền một ngày không thể trường sinh bất lão, vậy trẫm còn giữ ngươi lại làm gì?

"

Vô trần sợ tới mức sắp nứt cả tim gan, trước đây hắn làm tất cả vì hoàng đế, để đổi lấy sự tín nhiệm, nhưng hiện tại hoàng đế lại không tin tưởng hắn, vậy hắn không còn giá trị để tồn tại nữa, hoàng đế sẽ xử trí hắn thế nào đây, hoặc nếu hắn phản bội, cửu vương cũng sẽ lột da hắn, hắn trong lòng càng hoảng loạn.

Lã M//ô//n//g ngôn từ gây ra áp lực, như núi thái sơn đè lên vai hắn, để hắn không dám ngẩng đầu lên, hàm răng cơ hồ như muốn dính chặt vào nhau, nửa câu cũng không nói ra được.

Lã M//ô//n//g vui vẻ nở nụ cười, nhưng một chút ý cười trong mắt đều không có, nói: "

Quốc sư sốt sắng như vậy làm cái gì, ngươi thật là, đứng dậy bình thường mà nói chuyện với trẫm.

"

"

Thần không dám

."

"

Thần nhận được hoàng ân, hoàng thượng kì vọng cao, tuy ngày đêm vì hoàng thượng tu luyện tiên dược, lao lực thiên tân vạn khổ, nhưng lại chưa có kết quả, nội tâm thần rất hổ thẹn, lại không có mặt mũi nào đối diện với hoàng thượng

!' Vô trần sâu sắc mà dập đầu xuống, hai tay nâng lấy mặt của mình run rẩy nói.

Lã M//ô//n//g cười lạnh hai tiếng, trong lòng đầy khinh thường.

"

Mà Cửu Vương lại càng vô tội

..." Vô Trần cố gắng rũ sạch tội của mình và mối quan hệ với Cửu Vương, hắn nghĩ nếu mình nói vậy, liền có thể để hoàng đế không còn nghi ngờ gì nữa.

"

Cửu Vương một lòng suy nghĩ vì hoàng thượng.....

' hắn vẫn vì Cửu vương mà nói vài lời hay ý tốt, nhưng hắn không ngờ tới hắn làm vậy càng làm cho Lã M//ô//n//g nghi ngờ hơn, trong mắt Lã M//ô//n//g càng thêm lạnh lẽo.

Lã M//ô//n//g ép xuống khó chịu, quát bảo Vô trần ngưng nói lại: "

Được rồi!"

Vô Trần vội vã ngậm miệng lại câm như hến.

Lã M//ô//n//g cầm lấy tấu chương trên bàn mở ra, đem đề tài chuyển thành quan tâm tới sự việc của Vô Trần nói: "

Ngự sử vạch tội ngươi dung túng đồ tử, đồ tôn ở bên ngoài bắt nạt bách tính, đến cùng là xảy ra chuyện gì?

"

Ở trong lòng vô trần đã sớm tính toán kĩ biện pháp nên hắn lấy dáng vẻ oan uổng mà nói: "

Những chuyện kia thần chưa từng làm, thần thực sự là vô tội a! nhất định là có kẻ ở phía sau bất mãn vì Hoàng thượng sủng ái thần, nên ở sau lưng nói xấu thần

."

"

Nói xấu

?" Lã M//ô//n//g nghe thấy vậy lửa giận lại bùng lên, ném tấu chương lên đầu vô trần, lớn tiếng trách móc: "

Ngươi mở to con mắt của ngươi ra mà nhìn, những chứng cớ này đều là đang nói xấu ngươi?

"

Tay Vô trần run rẩy nhặt lấy tấu chương, định thần mà nhìn, ngự sử liệt kê hắn mười mấy cái tội trạng, từng cái đều rành mạch rõ ràng, nhân chứng, vật chứng đều có đủ cả, đem cổ hắn mà ghì chặt lên đao trảm.

Hắn càng xem sắc mặt càng tệ, đột nhiên lại tìm được chút hi vọng sống, chớp mắt một cái, hắn nhất thời rơi lệ, nghẹn ngào mà nói: "

Là do thần thất trách, xin hoàng thượng giáng tội

!'

"

Thần không nghĩ tới bọn hắn lại ở sau lưng thần làm những việc sai lầm như vậy, là do thần quản giáo không nghiêm, xin hoàng thượng trách tội!

' hắn tránh nặng tìm nhẹ mà nói nhanh gọn đem sự tình đẩy lên trên người đồ đệ của mình, rũ sạch đi trách nhiệm của mình.

Lã M//ô//n//g đã gần hết kiên trì với Vô Trần, tín nhiệm cuối cùng về hắn cũng hóa thành tro tàn, mọi lời nói của đối phương hắn nghe vào tai đều cảm thấy là những lời ngụy biện, hắn đang rất phiền lòng thì Tả Hoài đi tới bên người nói: '

Hoàng thượng, Vô vi tử đạo trưởng tới rồi

."

Lông mày đang nhíu chặt của Lã M//ô//n//g, thả lỏng ra, người đang quỳ trước mắt kia hắn bất cứ lúc nào cũng có thể giết, nhưng nỗi nghi hoặc của hắn nhất định phải được mở ra hoàn toàn, hắn ra lệnh cho thị vệ kéo Vô trần vẫn đang ngốc nghếch quỳ đó xuống.

Sau khi Vô vi tử vào điện, Lã M//ô//n//g lệnh cho Tả Hoài ban cho hắn chỗ ngồi, Vô vi t* c*ng kính mà hành lễ, rồi ngồi vào chỗ.

Lã M//ô//n//g tỉ mỉ nhìn hắn, cùng Vô Trần là sư huynh đệ nhưng lại có điểm khác nhau, Lã M//ô//n//g thu hồi tầm mắt, cũng không nói chuyện xảy ra trước đây ở trong điện, mà hỏi: "

Vô vi đạo trưởng có biết, cõi đời này có người nào có thể biết phép thuật làm cho vật chết biến thành vật sống không

?"

Vô vi tử nghiêng người nói: '

Nguyện ý nghe Hoàng thượng nói rõ

."

"

ý trẫm muốn nói, làm cho con rồng trên bàn trang trí này sống lại, có phép thuật nào như thế không

?" Lã M//ô//n//g nói; "

Trước đây có một vị pháp sư ở trước mặt trẫm biểu diễn màn phép thuật này, khiến cho rồng sống lại đứng ở trước mặt trẫm, râu rồng đung đưa, có hơi thở, trẫm cảm thấy rất thần kỳ, nhìn cũng thấy sợ, không biết vì sao hắn lại làm được như vậy, đạo trưởng có thể hay không giải thích cho trẫm nghe một chút?

"

Vô vi tử bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong lòng cười thầm, nguyên lai là sư đệ của hắn lại dùng tà thuật thấp hèn này để dọa hoàng đế, hắn ho nhẹ hai tiếng, nói: '

Không dối gặt hoàng thượng, xác thực có thuật này, thế nhưng...

"

"

Việc này dính dáng tới chút sỉ nhục đạo môn của ta..... sớm đã bị sư tổ phong cấm mấy chục năm nay

." hắn khó khăn mà nói ra.

"

Trẫm nguyện nghe rõ

." Lã M//ô//n//g nói ra mấy chữ, liền bức Vô vi tử không thể không nói ra.

Vô vi tử giả bộ đắn đo, sau đó thấy Lã M//ô//n//g tò mò nới nói:

"Như Hoàng thượng thấy thuật làm rồng sống lại này là tà môn ngoại đạo, cùng mấy trò ảo thuật nhân gian không khác biệt lắm ở thời chiến quốc cũng có ghi chép tại cuốn < Liệt tử của chu Mục Vương> cũng từng nói qua"

hoặc thời Hán có Lưu Hâm viết . tất cả cũng chỉ là do *long đằng dược, không đáng nhắc tới."

Long đằng dược: một loại dược gây ảo giác.

Ngôn từ của Vô vi tử tỏ ra xem thường, Lã M//ô//n//g đen mặt, Vô vi tử nhận thấy hoàng đế không vui liền lựa mà nói. "

Ảo thuật tuy nhìn thần kỳ như thế, kỳ thực cũng chỉ là phép che mắt, hoặc dùng thuốc, hoặc dời đi sự chú ý của người xem, để hoàn thành màn ảo thuật đó.

"

"

Đạo môn của thần cũng từng xuất hiện người dùng thuật này đi lừa gạt hại tâm trí của người khác, lừa bịp, cướp bóc, giết h*p, thâm chí còn làm ra loại đầu độc đế vương dẫn tới vong quốc. làm bại hoại sư môn, khiến sư tổ tức giận, đem loại ảo thuật này phong ấn lại, cấm sử dụng, đến hiện nay ít người có thể...."

sắc mặt hoàng đế ngày càng đen. Âm thanh của Vô vi tử cũng dần thấp xuống.

Bên trong cung điện không khí tĩnh lặng, lạnh lẽo, Vô vi tử cũng sợ tới co rút người. Hắn co rúm lại giảm hết sức sự tồn tại của mình, tựa một khối mái ngói lỏng, sắp rơi ra mang theo toàn bộ nóc nhà đều bị rơi xuống, mà không ai ở đây có thể đảm bảo cho hắn cái gì, hắn đều phải dựa vào vận may của chính mình.

Nhưng trong lòng của hắn vẫn rất tin tưởng mình sẽ không chết, bởi vì hắn nói những lời này, làm những chuyện này đều bởi vì Phò Mã ở phía sau bảo vệ hắn.

Trong lòng hắn còn đang nơm nớp, trên đỉnh đầu liền truyền tới âm thanh thở dài, sau đó hoàng đế mở miệng nói: "

Trẫm biết rồi, ngươi lui ra đi.

" ngữ khí uể oải.

Vô vi tử sau khi lui ra, Lã M//ô//n//g nhấc mắt nhìn chằm chằm khung trang trí đầu rồng một lúc lâu, tất cả người hầu trong cung điện đều đè thấp cảm giác tồn tại của mình, tận lực không muốn quấy nhiễu đến hoàng thượng đang trầm tư.

Mãi tới khi Tả Hoài chậm rãi tiến lên nhắc nhở Lã M//ô//n//g nói: "

Hoàng thượng không còn sớm nữa, nên dùng thiện rồi

.'

Lã M//ô//n//g đột nhiên hỏi: "

Tả Hoài, trẫm già rồi sao

?"

"

Lại tin tưởng bọn nhất đẳng giang hồ bịp bợm

."

Tả Hoài nhìn mái tóc điểm bạc của hoàng thượng, làm hắn nhớ tới thời điểm hoàng thượng còn làm tướng quân, thì viền mắt nóng lên nói: "

Là tiểu nhân ranh ma, lừa bịp hoàng thượng

."

"

Đâu chỉ là mỗi tiểu nhân.

" Lã M//ô//n//g chế giễu nói: "

Trẫm vốn tưởng rằng Lão Cửu một lòng hướng đạo sẽ thành thật một chút. Hừ, không nghĩ tới hắn còn so với các hoàng tử khác dã tâm còn lớn hơn.

'

Tả hoài vâng vâng không dám nói gì.

Hắn cho lui những người du thừa, Lã M//ô//n//g đứng lên, từ từ mà nói: "

Trẫm muốn lập hoàng tôn Linh Quân lên làm Trữ quân, ngươi thấy sao?

"

Tả Hoài quỳ xuống nói: "

Nô tài chỉ là một hoạn quan, hầu hạ Hoàng thượng là đủ, không giám tam dự vào việc nối nghiệp của hoàng thất. Việc này rất lớn, hoàng thượng nên chiều thừa tướng cùng các mệnh quan đại thần nghị sự việc này thì hơn

..."

Lã M//ô//n//g đưa tay đem hắn đỡ từ dưới đất lên nói: "

Ngươi cùng trẫm ở chung hơn hai mươi năm, Trẫm biết tính ngươi cẩn thận, bây giờ cũng là người mà trẫm có thể tin tưởng, hiện tại chỉ có hai ta, trẫm muốn nói với ngươi nỗi lòng của trẫm, không thể sao?

"

Vì vỗ về Tả Hoài an tâm, hắn lại tiếp tục nói: "

Kỳ thực Trẫm sớm đã có ý đó, chỉ là Linh Quân còn nhỏ, một khi lên ngôi vị Trữ quân kia. Khó tránh khỏi bị như cha hắn, bị các vị thúc thúc xem làm bia ngắm...."

Lã M//ô//n//g đột nhiên dừng lại lời nói, Quốc sư nói việc làm phép là giả, vậy việc nguyền rủa kia.... trong lòng hắn đột nhiên sáng tỏ, hắn lập tức ngã trên long ỷ, ngực đập kịch liệt.

Tả Hoài còn tưởng rằng hắn vì lo nghĩ mà ngất, vội vã tiến tới đỡ lấy, thân thiết hỏi: "

Hoàng thượng, ngài làm sao vậy, có muốn gọi thái y tới hay không

?"

Lã M//ô//n//g tức giận, khuôn mặt trở nên dữ tợn, từ trong kẽ răng nghiến ra hai chữ:

"Súc sinh!"

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: HOÀNG THƯỢNG CÓ BỆNH
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41: THÀNH THÂN
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81: GẶP LẠI
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121: *KHÚC HỮU NGỘ, CHU LANG CỐ
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141: HÔN MÊ
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tu Tẫn Hoan
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...