Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối. – Chương 7: Bạn trai bỏ mặc
Từ Sai Lầm Đến Lạc Lối.
Thang máy nhanh chóng hạ từ tầng thượng xuống tầng trệt, Thịnh Phạn Minh vẫn kiên nhẫn đứng đợi cùng cô ở đại sảnh để cô liên lạc với bạn trai.
Tâm trạng Hứa Y lúc này vô cùng tồi tệ. Vốn dĩ cô muốn âm thầm đến đây để tạo cho Phương Khả Vọng một bất ngờ, nào ngờ bất ngờ chẳng thấy đâu, bản thân lại còn bị người ta cướp mất đời con gái, nghĩ đến thôi là sống mũi đã cay xè.
Tiếng tút tút kéo dài từng giây một, trái tim cô như bị một bàn tay vô hình siết chặt, căng tức đến mức chực chờ nổ tung.
Cô vừa căng thẳng, vừa sợ hãi lỡ như Phương Khả Vọng phát hiện ra mình đã không còn trong trắng.
“Alo? Xin hỏi ai đấy?”
Giọng nói quen thuộc truyền đến từ đầu dây bên kia, Hứa Y không kìm lòng được mà nghẹn ngào: “Là em đây anh… Em đến Bắc Kinh tìm anh, nhưng gặp chút rắc rối, điện thoại cũng lạc mất rồi…”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên một tiếng “chậc” đầy vẻ bất đắc dĩ: “Ai mướn cô không chào hỏi gì mà đã tự tiện vác xác đến đây?”
Hứa Y vội vàng giải thích: “Sắp đến sinh nhật anh rồi, em muốn…”
“Muốn cái gì?”
Phương Khả Vọng bực bội ngắt lời, “Tôi không đón sinh nhật, cũng chẳng cần cô lặn lội đường xá xa xôi đến đây làm gì.”
“…”
Hứa Y bị anh ta quát đến ngẩn người. Cô theo bản năng nhìn sang người đàn ông đang đứng cách đó không xa, thấy anh ta chỉ lịch sự mỉm cười với mình, dường như không nghe thấy sự bẽ bàng của cô, bấy giờ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cô hạ giọng nài nỉ vào ống kính: “Em xin lỗi, lần sau em sẽ không làm vậy nữa… Nhưng bây giờ, anh có thể qua đón em một chút được không? Em hơi lạc đường…”
“Tôi đang bận lên lớp.”
Phương Khả Vọng thẳng thừng từ chối.
Hứa Y cũng nghĩ rằng việc học quan trọng hơn, nhưng hiện tại cô đang bị kẹt ở đây, tiến thoái lưỡng nan, lo lắng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Lúc này, Phương Khả Vọng thở dài nói: “Cô tự tìm cái nhà nghỉ nào đó mà ở tạm đi, đợi tôi bận xong sẽ qua tìm.”
“Em—”
Lời còn chưa dứt, đối phương đã dập máy, có vẻ như thật sự rất bận rộn.
Thực ra cô muốn nói là, hiện tại trong người cô chẳng có lấy một đồng tiền mặt, tiền đều nằm cả trong điện thoại, mà điện thoại thì lại rơi mất ở trên kia rồi.
Thấy cô kết thúc cuộc gọi, Thịnh Phạn Minh mới bước lại gần: “Bàn bạc xong rồi chứ?”
Hứa Y trả lại điện thoại cho anh, xấu hổ cúi gầm mặt: “Anh ấy bận rồi, không qua đón tôi được…”
“Vậy cô có biết cậu ấy đang ở đâu không? Tôi có thể chở cô qua đó.”
Thịnh Phạn Minh hỏi cô.
Hứa Y lắc đầu.
Cô không biết, chỗ vừa nãy cô đến không đúng địa chỉ.
Thở dài một tiếng.
Không điện thoại, không tiền bạc, ngay cả lúc này có muốn bắt xe quay về huyện lỵ cũng chẳng thể về nổi.
“Hay là tôi giúp cô đặt một phòng khách sạn nhé?”
Giọng nam trầm ấm kéo Hứa Y thoát khỏi mớ suy nghĩ chán chường, cô đột ngột ngước mắt lên nhìn người đàn ông với y phục bất phàm trước mặt. Tim cô đập rất nhanh, nhưng không phải vì rung động, mà là vì căng thẳng và sợ hãi.
“Tại sao… anh lại đối tốt với tôi như vậy?”
Cô cảm thấy hơi hoang mang.
Thấy dáng vẻ đề phòng của cô, Thịnh Phạn Minh nở một nụ cười chân thành: “Quý cô à, tôi không phải là kẻ buôn người đâu.”
“… Tôi không có ý đó.”
Hứa Y muốn giải thích nhưng lại vụng miệng, cứ ấp úng mãi mà không nói rõ được.
Thịnh Phạn Minh cũng không để tâm, thản nhiên đáp: “Chắc là do tôi lương thiện đi.”
“…”
Trái tim Hứa Y khẽ lay động.
Sau khi nếm trải sự khốn nạn của Khâu Triều, nay gặp được một người bình thường, thậm chí là một người hảo tâm sẵn lòng giúp đỡ, cô lại càng dễ dàng cảm động hơn bao giờ hết.
Cô nhìn anh như nhìn thấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng: “Không cần khách sạn đâu, tìm một nhà nghỉ rẻ tiền là được rồi. Tiền này coi như tôi mượn anh, anh cho tôi xin cách liên lạc, đợi khi nào lấy lại được điện thoại tôi sẽ lập tức trả lại ngay… Có được không?”
Thịnh Phạn Minh gật đầu.
“Cảm ơn anh!”
Hứa Y nhìn anh, trong mắt đong đầy sự cảm kích.
Khi bước ra khỏi khu chung cư, Hứa Y phát hiện lối ra này không giống với lối cô vừa đi vào, liền thắc mắc hỏi: “Ở đây có hai lối thoát sao?”
Thịnh Phạn Minh ừ một tiếng: “Lối này ra thẳng tầng một, còn lối đối diện chỉ đến được tầng hai, phải tự đi bộ xuống cầu thang một đoạn.”
???
Hóa ra, cái “tầng bảy” mà cô tìm lúc nãy thực chất lại là tầng tám, hèn chi cô lại đụng trúng Khâu Triều chứ không phải Phương Khả Vọng.
Trời ơi!
Đúng là một trò đùa quái ác.
Chỉ tại cô quá đỗi bất cẩn mà nên.
Trên đường đi tìm khách sạn, Hứa Y tựa đầu vào cửa kính xe, đầu óc m//ô//n//g lung, trống rỗng. Còn chưa đến nơi mà cô đã bắt đầu say xe, đôi mày nhíu chặt, dâng lên cảm giác buồn nôn.
Thịnh Phạn Minh liếc qua gương chiếu hậu thấy cô cứ liên tục nuốt nước bọt, liền lấy từ trong hộc xe ra hai thanh mứt sơn tra.
“Nghe nói cái này giúp đỡ say xe đấy, cô thử xem.”
Mứt được đóng gói riêng biệt từng thanh, trông rất sạch sẽ nên không cần lo ngại vấn đề an toàn.
Hứa Y gương mặt trắng bệch đón lấy, khẽ lý nhí một tiếng “Cảm ơn”. Cô xé vỏ, cắn một miếng, vị chua ngọt lan tỏa trong khoang miệng rồi thấm dần xuống dạ dày, cảm giác quả thực dễ chịu hơn đôi chút.
Chiếc xe vẫn duy trì tốc độ đều đặn, Thịnh Phạn Minh lại liếc nhìn cô một cái, ra vẻ tình cờ hỏi: “Vừa rồi cô đi ra từ tầng tám à?”
“!”
Sắc mặt vừa mới hơi giãn ra của Hứa Y trong nháy mắt lại tái đi thêm vài phần. Cô ngước mắt nhìn người đàn ông đang lái xe, cánh môi mấp máy, khó khăn lắm mới thốt nên lời: “… Tại sao anh lại hỏi vậy?”
Thịnh Phạn Minh lắc đầu, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười lịch thiệp đầy chừng mực: “Không có gì, chuyện phiếm thôi mà.”
“…”
Tim Hứa Y đập nhanh đến hoảng loạn, cô cố gắng đè nén cảm xúc, quay mặt đi tiếp tục ăn thanh sơn tra.
Cuối cùng, Thịnh Phạn Minh đưa cô quay lại cái nhà nghỉ mà cô đã dừng chân tối qua. Khu vực xung quanh khá xập xệ và cũ kỹ, hạng người như anh ta, nếu không phải vì tình cờ gặp cô thì chắc chẳng bao giờ đặt chân đến chốn này.
Hứa Y vô cùng cảm kích anh. Trước khi lên lầu, cô mượn giấy bút của lễ tân để ghi lại số điện thoại của anh.
Trên tờ giấy nhỏ là một dãy số, kèm theo chữ ký: Thịnh.
Hứa Y cẩn thận cất tờ giấy đi, một lần nữa gửi lời cảm ơn rồi mới xách túi hành lý lết bước lên lầu.
Thịnh Phạn Minh bước ra khỏi nhà nghỉ nhỏ, mở cửa lên xe nhưng không vội rời đi ngay. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, anh bấm số gọi cho thằng cốt Khâu Triều.













