Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Từ hận thành yêu – Chương 5

Từ hận thành yêu

Tác giả: Bé dâu tây 🍓
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Màn đêm buông xuống Đảo Bình Minh.

Những cơn gió biển không ngừng rít qua những hàng dừa ngoài cửa sổ.

Trong căn nhà gỗ nhỏ nằm tách biệt khỏi biệt thự chính.

Nhật Hạ đang nằm mê man trên giường.

Gương mặt vốn hồng hào giờ tái nhợt.

Môi khô đến mức nứt nẻ.

Hai đầu gối sưng đỏ sau nhiều giờ quỳ dưới nắng.

Bác sĩ vừa rời đi cách đây không lâu.

Trước khi đi chỉ để lại một câu:

“Cô ấy bị kiệt sức.”

“Nếu tiếp tục như vậy sẽ rất nguy hiểm.”

Người giúp việc Lâm dì nhìn cô gái đang sốt cao mà không khỏi xót xa.

Mấy ngày nay bà đều nhìn thấy.

Từ sáng tới tối.

Nhật Hạ chưa từng than vãn một câu.

Cũng chưa từng chống đối.

Một cô gái như vậy thật sự là người khiến cậu Minh Khang đau khổ sao?

Dì Lâm thở dài.

Đắp lại chăn cho cô.

Rồi lặng lẽ rời đi.

Cùng lúc đó.

Trong biệt thự chính.

Nguyễn Minh Quân đang ngồi trong phòng làm việc.

Trên bàn là hàng chục tập tài liệu.

Nhưng từ đầu tới cuối.

Anh không đọc nổi một chữ.

Trong đầu liên tục hiện lên hình ảnh buổi chiều.

Cô gái nhỏ quỳ trước mộ Minh Khang.

Mặt tái nhợt.

Mồ hôi chảy dài trên gương mặt.

Nhưng vẫn không đứng dậy.

Cốc.

Cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.”

Quản gia Trần bước vào.

“Cậu chủ.”

“Bác sĩ nói sao?”

“Cô ấy bị sốt cao.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Còn có dấu hiệu kiệt sức.”

Minh Quân im lặng.

Một lúc sau mới lạnh nhạt đáp.

“Tôi biết rồi.”

Quản gia vừa ra ngoài.

Minh Quân lại nhìn về phía căn nhà gỗ phía xa.

Ánh đèn trong đó vẫn sáng.

Không hiểu sao.

Anh bỗng nhớ tới Minh Khang.

Ngày nhỏ.

Mỗi lần bị bệnh.

Thằng bé đều chạy sang phòng anh.

Ôm chặt lấy cánh tay anh rồi ngủ.

Nó luôn nói:

“Có anh hai ở đây em không sợ.”

Bàn tay Minh Quân bất giác siết chặt.

Rầm!

Anh đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn.

“Chết tiệt.”

Anh ghét những ký ức đó.

Ghét việc bản thân đang mềm lòng.

Nửa đêm.

Mưa bắt đầu rơi.

Những tia chớp liên tục xé ngang bầu trời.

Trong căn nhà gỗ.

Nhật Hạ đang chìm trong cơn mê man.

Cô liên tục gọi một cái tên.

“Chị…”

“Chị Dương…”

“Đừng bỏ em…”

Ngoài cửa.

Một bóng người đứng lặng.

Là Minh Quân.

Anh vừa định quay về biệt thự.

Nhưng không hiểu sao lại bước tới đây.

Qua khe cửa sổ.

Anh nhìn thấy cô gái đang run rẩy trong cơn sốt.

Mái tóc đen dính chặt vào trán.

Gương mặt đỏ bừng.

Dì Lâm vừa thay khăn lạnh cho cô.

Vừa lo lắng.

“Cô bé này đáng thương quá.”

Minh Quân nhíu mày.

“Đáng thương?”

Dì Lâm giật mình.

Không biết anh đã tới từ lúc nào.

“Cậu chủ.”

Minh Quân nhìn vào trong.

“Đáng thương ở chỗ nào?”

Dì Lâm ngập ngừng.

“Tôi chỉ cảm thấy…”

“Cô ấy không giống người xấu.”

Ánh mắt Minh Quân lập tức lạnh đi.

“Dì biết gì về cô ta?”

Dì Lâm không dám nói thêm.

Vội cúi đầu.

Minh Quân định quay lưng rời đi.

Nhưng đúng lúc đó.

Một tiếng sét lớn vang lên.

Đoàng!

Nhật Hạ bất ngờ bật dậy.

Toàn thân run rẩy.

Đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

Như thể đang mắc kẹt trong cơn ác mộng.

“Không…”

“Đừng…”

“Đừng bỏ em lại…”

Cô khóc.

Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt.

Minh Quân sững người.

Không hiểu vì sao.

Khoảnh khắc đó khiến trái tim anh chợt nhói lên.

Anh từng thấy cảnh tượng này.

Rất lâu về trước.

Sau khi mẹ mất.

Minh Khang cũng từng khóc như vậy trong những cơn ác mộng.

Dì Lâm vội vàng giữ lấy Nhật Hạ.

Nhưng cô vẫn không ngừng run rẩy.

“Cô ấy đang mê sảng.”

Dì Lâm lo lắng nói.

Một lúc lâu.

Minh Quân bất ngờ bước vào.

Dì Lâm kinh ngạc.

Từ ngày Minh Khang mất.

Anh gần như không bao giờ quan tâm tới ai.

Minh Quân đứng bên giường.

Nhìn cô gái đang sốt cao.

Rồi lạnh lùng ra lệnh:

“Đổi thuốc.”

“Bác sĩ nói loại này hạ sốt chậm.”

Dì Lâm sửng sốt.

“Vâng.”

Sau khi dặn dò xong.

Anh lập tức quay lưng rời đi.

Như thể không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.

Nhưng khi bước tới cửa.

Một bàn tay bất ngờ nắm lấy tay áo anh.

Rất nhẹ.

Rất yếu.

Minh Quân khựng lại.

Quay đầu.

Là Nhật Hạ.

Vẫn đang mê man.

Vẫn chưa tỉnh lại.

Nhưng đôi tay cô lại vô thức giữ lấy anh.

Giống như người sắp chìm đang cố bám lấy chiếc phao cuối cùng.

“Đừng đi…”

Giọng cô rất nhỏ.

“Em sợ…”

Trái tim Minh Quân bỗng chấn động.

Một cảm giác kỳ lạ lan khắp lồng ngực.

Anh lập tức gỡ tay cô ra.

Quay lưng bước đi thật nhanh.

Như đang chạy trốn điều gì đó.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Từ hận thành yêu
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...