Trường Từ Tạ Sơn Hà – Chương 20
Trường Từ Tạ Sơn Hà
Ta biến thành hình dạng Yêu, không trì hoãn nữa mà chạy tới phía núi Thanh Nhai.
Dọc theo con đường này, càng đến gần, trong lòng ta càng run sợ.
Đến gần phía bên ngoài phàm giới vẫn chưa có thay đổi, nhưng càng đến trung tâm thì dấu vết chiến đấu lại càng rõ ràng. Khi ta đi vào núi Thanh Nhai, thì gần như đã không còn nhìn thấy được bộ dạng vốn có của nó.
Bị lột mất phần đỉnh núi, khắp nơi đều là dấu vết bị cháy, mà ta lại mơ hồ nhận ra thư phòng mà trước đó ta đã học cùng Linh Sơn Tiên Nhân đã bị đá to đập thủng một lỗ.
Ngọn lửa còn chưa tắt, thi thể còn chưa được dọn dẹp sạch nên khi gió thổi qua thì ngửi được mùi vị tanh nồng của máu.
Có thể thấy phía dưới có đám đạo sĩ vội vàng đi đến. Ta hóa thành người, bắt lấy bả vai của một người trong số đó.
Đây chắc là tiểu đạo sĩ có tu vi thấp, sau khi bị ta bắt lại thì liền nhìn ta bằng vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Ta mở miệng, nhưng lại phát hiện mình như bị nghẹn lại.
Hỏi cái gì chứ? Hỏi các người muốn đi đâu, đi làm gì, có phải đi chôn...Tạ Trường Từ không à?
Cục diện này, chứng minh rằng chiến trường đã kết thúc, mà kết quả... Thì ta không dám nghĩ đến.
“A, ngươi cũng đi xem Tạ Trường Từ bị thi hành sao? "
“Bị thi hành...”
“Người đó đã giế.t chết Thiên Tê Linh Ngọc, giống như bị nổi điên vậy! May mắn là cuối cùng đã bị khống chế. Trưởng lão nói, nếu như người đó đã giết Thiên Tê Linh Ngọc, vậy sẽ khiến người đó thay thế Linh Ngọc!”
“Tuy rằng người đó không thể chống đỡ Thiên Tê Linh Ngọc quá lâu, nhưng cũng có thể trấn giữ một khoảng thời gian...”
Câu nói kế tiếp kia, ta đã không còn nghe rõ.
Chỉ là đột nhiên cảm thấy tim như bị đ//â//m mạnh một cái, sau đó ngay cả bản thân còn chưa kịp phản ứng lại đã chạy như bay ra ngoài. Gió gào thét ở hai bên tai, tiểu đạo sĩ còn đang la to về phía ta. Trong nháy mắt, ta cảm thấy đầu óc trống rỗng vô cùng.
Toàn bộ ký ức đang xé nát ta ra một cách tuyệt vọng, có một âm thanh đang gào thét Tạ Trường Từ, Tạ Trường Từ, nhưng chàng lại có một cái tên khiến ta run lên khi nghĩ về nó.
Ta xâm nhập vào bên trong kết giới, nơi đó tụ tập không ít người, đám người vô cùng đó ồn ào, có người quát to hỏi ta là ai. Đột nhiên ta đứng lại, ánh mắt lại không hề rời khỏi biển lửa vô tận kia.
Cái gì cũng không nghe được, cũng không muốn để ý cái gì.
Ta chậm rãi cất bước, cách chàng càng ngày càng gần. Người này là người cao ngạo nhất, nhưng giờ đây lại bị người khác dùng xiềng xích đ//â//m xuyên qua xương bả vai, đánh vỡ đầu gối.
Chàng chỉ có thể quỳ gối, cúi thấp đầu, sợi tóc che đi khuôn mặt, giống như không hề có chút sinh khí nào.
Đừng mà, xin chàng, Tạ Trường Từ, không phải chàng đã viết, viết là muốn ta chờ chàng trở về sao…
Chàng lại lừa ta.
Dường như như cảm nhận được, đầu của chàng đột nhiên nhúc nhích.
Rõ ràng gương mặt đó đầy những vết máu, nhưng vẻ mặt vẫn cứ cao ngạo như trước, giống như đỉnh núi Bạch Liên trong trẻo nhưng lạnh lùng vậy, chưa từng bị nhuộm phải nửa phần.
Lưng của chàng chưa bị đánh gãy.
Nhìn thấy ta, chàng cười có chút bất đắc dĩ, nhẹ nhàng vươn tay, muốn sờ mặt ta.
“Nàng vẫn tới, Tiểu Xuyên.”
Ta run lên một cái, ôm chầm lấy chàng.
Ta không muốn quan tâm cái gì cả.
Nếu như lửa vẫn còn cháy, nếu như ngày mai sẽ phải chết, nhưng ta luôn cảm thấy thời điểm ta ôm lấy chàng, ta mới là ta.
Một thanh kiếm đ//â//m xuyên qua ngực ta.
“...”
Ta ho ra máu văng đến mặt chàng, chàng thở dài. Ta luôn cảm thấy, sau khi Tạ Trường Từ và ta ở bên nhau thì số lần than thở lại trở nên rất nhiều.
“Tiểu Xuyên, nàng là đến mua một tặng một à.”
“…”
“Ta muốn gặp chàng.”
“Ừ.”
“Ra sao cũng đều muốn.”
“Ta biết.”
“Chàng đừng vứt bỏ ta.”
“…”
“Tiểu Xuyên, không phải nàng đã nói với ta sao, nàng tu xong tà đạo sẽ thành Ma Thần, còn muốn làm chuyện không có tính người.”
“Giết ta, có tính là chuyện không có tính người không? "
“…”
“Chàng đừng mơ tưởng…! Tạ Trường Từ! "
Lại có người cầm kiếm vọt tới, ta hóa thành hình dạng yêu, gào thét, dùng pháp lực vẽ ra đạo kết giới, khó khăn lắm mới bao bọc được ta và Tạ Trường Từ lại.
Nhưng là đoán chừng... Kết giới cũng chống đỡ không được bao lâu.
Ta vội vã tháo thiền xích xuyên qua xương bả vai của chàng, nhưng làm như thế nào cũng không tháo được. Ta biết thứ này, còn lợi hại hơn cả Khổn Tiên Tác, một khi đã bị chế ngự, ngay cả hồn phách cũng đều chạy không thoát.
Chàng cúi đầu nhìn ta, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng mở miệng.
“Ta giết Thiên Tê Linh Ngọc, những người đó không thể giam giữ linh hồn của Tiểu Hoa nên muốn ta đến đó tìm”
“Tiểu phế vật, nếu hôm nay nàng không giết ta, hồn phách của ta phải luân hồi mấy vòng đời đấy.”
“Nhưng mà, có lẽ chàng sẽ không cầm được thanh kiếm này nhỉ?”
“Dù gì thì vào lúc đó nàng còn không giết được ta.”
Không tháo được xiềng xích, ta cũng không muốn nghe chàng nói.
Ta đột nhiên phát hiện rằng bản thân luôn vô dụng như vậy. Đúng như vậy, ta luôn luôn yếu đuối, nói cái gì mà tìm không được lý do giết người, mà là sợ hãi, sợ máu tươi văng vào mặt ta, ta không còn là ta của ngày trước nữa rồi.
“Ta sợ.”
“Ta cũng sợ.” Chàng cọ mặt vào gáy ta, chiếc mũi thẳng tắp chạm vào ta.
Người như Tạ Trường Từ, cũng sẽ sợ sao?
“Lúc trước ta luôn cảm thấy mình giết nhiều người như vậy, bị người khác giết cũng sẽ không hối hận, hiện tại…”
“Có chút không nỡ.”
Tạ Trường Từ.
Chàng như vậy, bảo ta làm sao ra tay giết chàng đây?
Cuối cùng thì kết giới cũng bị phá ra, âm thanh tan vỡ như muốn xét xác bọn ta ra vậy. Ta bất thình lình ôm chầm lấy chàng, sau đó cảm thấy mỗi một giây đều bị lửa nóng thiêu đốt, tan biến theo chàng.
“Tạ Trường Từ, ngươi... Ngươi không chỉ cản đường Tiên giới, lại còn ở chung yêu ma...!!”
“Ngươi không có lỗi với đạo trời, không có lỗi với Tiên giới – nơi đã nuôi dưỡng ngươi sao!! "
“A.”
“Các người tàn sát đồng môn ta, ta muốn cả Tiên giới đều phải chôn cùng, công bằng thôi.”
Âm thanh của chàng, vừa lười biếng vừa chán chường, đầy ý giễu cợt nhưng lại có thể khiến cho người khác sợ bán chết.
Ta đột nhiên phát hiện, ánh mắt của Tạ Trường Từ vẫn rất sáng.
Ta gục đầu vào đầu chàng, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.
“Tạ Trường Từ, tại sao lại muốn không chết không ngừng chứ, ngay từ đầu, khi cùng ta trở về đã không phải điều tốt rồi.”
“Tiểu Xuyên…”
“Đừng gọi ta, ta không... muốn quen biết chàng nữa.”
Răng nanh của ta chuyển đến cổ chàng, sau đó cắn xuống.













