Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Cưu Triền – Chương 25

Trọng Sinh Chi Cưu Triền

Tác giả: Hạ Nguyệt + Nhật Nhi
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm nay tôi chỉ ôm Hứa Kiệt một lần, nhưng cảm giác so với làm vài lần bình thường còn muốn mệt hơn, tôi rửa sạch thân thể cho Hứa Kiệt rồi hai người cùng nằm chung trên giường. Nói đến cũng lạ, rõ ràng là mệt mỏi, nhưng đầu óc lại thanh tỉnh không có mảy may buồn ngủ.

Ôm bờ vai của Hứa Kiệt, không nhịn được mà vuốt ve làn da trơn nhẵn của cậu, ngẫu nhiên rũ mắt nhìn sẽ thấy ánh mắt trầm tĩnh của cậu đang nhìn tôi, có chút si ngốc ngây ngô, bốn mắt nhìn nhau lưỡng lưỡng mỉm cười.

“Mệt không?” Tôi thấp giọng hỏi một câu, cậu lắc đầu cười nói: “Không có việc gì, trái lại thật cao hứng.” Thanh âm của cậu khàn khàn, sắc mặt cũng mang nét vui mừng.

Tôi nghĩ tới việc bản thân vì cậu khẩu giao, mặt hơi nóng lên sau đó trầm thấp nở nụ cười, tôi nói: “Vẫn còn sớm, em nghỉ ngơi một hồi đi.”

Hứa Kiệt nhìn tôi chần chờ, con ngươi chớp nha chớp, cuối cùng hé miệng cười, cậu nhẹ nhàng gật đầu, hơi nhích lên hôn môi tôi, hai tay ôm thắt lưng của tôi, đầu gối lên trên cánh tay tôi ngủ thật say.

Nhìn bộ dáng cậu ôn nhuận như vậy, tôi mỉm cười đang muốn nói cái gì đó, trong đầu đột nhiên nhớ tới câu thì thào thì thầm của cậu lúc tình cảm mãnh liệt, cậu nói lần đầu tiên gặp mặt cậu đã thích tôi rồi.

Lòng tôi hơi kinh ngạc rồi chợt có chút luống cuống, tôi vẫn luôn cho rằng cậu thích tôi là ở sau khi chuyện cậu là đồng tính luyến ái bị người biết, lúc này cậu lại đột nhiên nói rằng lần đầu tiên gặp mặt đã thích tôi rồi.

Lần đầu tiên cùng Hứa Kiệt gặp mặt là lúc nào? Muốn suy nghĩ nhưng trong đầu trống rỗng mơ mơ hồ hồ, năm tháng cấp ba dường như bị tôi quên lãng đi gần hết… Tôi thậm chí không nhớ rõ mình và Hứa Kiệt làm sao nhận thức, chỉ nhớ cậu thường cùng Hứa Khả ở chung, vì thế mà tôi và cậu thành những kẻ quen biết sơ nhau, khi đó trong mắt tôi chỉ có Hứa Khả, chưa từng chú ý Hứa Kiệt, cho dù chú ý rồi cũng không ngờ rằng cậu sẽ thích tôi.

Nếu như là như thế, vậy cậu nhìn tôi cùng Hứa Khả ở chung chẳng phải là rất khổ sở hay sao. Nghĩ đến đó, tôi hơi rũ mắt nhìn Hứa Kiệt, sườn mặt của cậu rất nhu hòa, mi hơi nhăn lại, dáng dấp thoạt nhìn cực kỳ tuấn tú.

Trong tâm nổi lên một tia khổ sở, cậu của ngày xưa, cậu của hôm nay, biến hóa xuất hiện ở trước mắt tôi, trong lòng dâng lên đủ loại tư vị.

Tôi thua thiệt người này rất nhiều, chỉ mong đời này có thể trả hết.

Trong lòng nghĩ như thế, bên ngoài cũng khẽ thở dài một cái, sau đó nhẹ nhàng ôm cậu kéo vào trong *g ngực, người yêu người yêu, tương luyến lẫn nhau, Hứa Kiệt là thực yêu thực mến, mà tôi đối cậu luôn luôn hơn vài phần khoan nhượng cùng tôn kính, yêu như vậy có thật có thể dài lâu trường cửu sao? Cái loại luyến ái mà cậu muốn, tôi thực có thể cho cậu sao?

Nghĩ vậy, chẳng biết tại sao trong tim đột nhiên tuôn ra một tia phiền muộn, tôi ôm cậu cũng vô tình dụng lực mạnh hơn, Hứa Kiệt nức nở một tiếng, tôi vội vàng buông cánh tay ra, cậu ở trong ngực tôi cọ cọ, dáng dấp lười nhác như chú mèo nhỏ, thật đáng yêu.

Cười nhẹ nhàng không tiếng động, tôi hôn lên môi rồi lại hôn lên trán cậu, sau đó nhắm mắt lại, ngủ say.

Hôm nay tôi có một giấc mộng, tôi đột nhiên mơ tới Hứa Khả mà tôi đã quên, cô ta vẫn là bộ dáng năm 16 tuổi ấy, một thân quần áo trắng trong, tóc dài phiêu nhiên, đứng ở nơi đó biểu tình thuần khiết xinh đẹp, tôi đạp xe đạp đi qua bên người cô ta, liếc mắt nhìn thấy đôi mắt thanh thuấn quyến rũ của cô ta, từ nay về sau liền rơi vào bể tình. Cô ta đối tôi mỉm cười, nhẹ nhàng gọi Hàn Hiểu, Hàn Hiểu… Đảo mắt tôi lại nhìn thấy bản thân đầy huyết nằm trên mặt đất, Hứa Khả ở trên lầu thét chói tai…

Giãy giụa từ trong mộng tỉnh lại, sau một hồi mới nhìn thấy trời đã tối rồi, tâm chậm rãi bình tĩnh trở lại, nhiệt độ cơ thể ấm áp trong lòng khiến tôi đầu tiên là cả kinh sau đó mới nhớ ra là Hứa Kiệt.

Bật lên cái đèn ở đầu giường, Hứa Kiệt đang an tĩnh ngủ, khóe miệng mang theo ý cười, đưa tay nhẹ vuốt mặt cậu, là Hứa Kiệt, không phải Hứa Khả.

Cẩn thận thở ra rồi ngồi dậy, tôi đi tắm rửa qua, nhìn đồng hồ đã là hơn bảy giờ tối, suy nghĩ một chút, tôi mặc quần áo tử tế đi xuống lầu mua hai phần cơm.

Lúc quay về thì Hứa Kiệt đã tỉnh lại, cậu đang ngồi trong phòng khách, vẻ mặt đầy cô đơn, vừa nhìn thấy tôi con ngươi hơi sáng ngời, cậu nói: “Em còn tưởng rằng anh đã đi rồi.”

Tôi sửng sốt sau đó cười cười, nhấc lên hai cái túi trên tay: “Anh xuống phía dưới mua chút đồ ăn thôi mà.”

Cậu ngượng ngùng nở nụ cười.

“Được rồi, em cùng Âu Phong Minh bàn bạc thế nào rồi?” Ngồi bên cạnh cậu, vừa ăn tôi vừa hỏi, Hứa Kiệt hàm hồ ừm một tiếng rồi nhìn tôi nói: “Bàn cũng gần xong rồi anh, chi tiết thì phải suy xét kỹ đã, nhưng ở trường sắp thi cuối kỳ rồi nên em nghĩ thi xong sẽ bàn lại những chi tiết này sau.”

Tôi kinh ngạc nhìn cậu nói: “Hắn đồng ý thế à?” Âu Phong Minh hiện tại thuộc về thời đại nhân khí đê mê, tôi vốn tưởng rằng hắn sẽ làm đủ chuyện để Hứa Kiệt mau chóng lên đài.

“Không muốn cũng không có biện pháp mà, dù sao em cũng chưa phải chuyên nghiệp, còn phải tập trung huấn luyện nữa.” Hứa Kiệt vừa ăn rồi vừa nói, tôi gật đầu, đối với mấy thứ này tôi không hiểu rõ lắm, kiếp trước có chăng cũng chỉ xem qua mấy chương trình thi thố linh tinh gì đó, thành công cũng không phải do may mắn, phía sau thành công là cả một đoạn dài nỗ lực.

“…Chờ khi hợp đồng ký xong rồi, Âu Phong Minh nói trước nên đi tham gia một ít hoạt động thương nghiệp nhỏ lẻ hoặc đi đóng vai phụ, hắn hiện tại tuy rằng nghèo túng nhưng vẫn có chút lực ảnh hưởng, cũng có quan hệ hơi tốt với vài đạo diễn, hoạt động nhỏ hay mấy chuyện như thế thì vẫn cầm tới tay được, nhưng hắn nói em cũng phải chịu chút áp lực.” Hứa Kiệt trầm mặc rồi lại nói.

Tôi nhìn cậu, nhướng mày: “Như vậy không tốt sao? Có rất nhiều ngôi sao lớn đều đi ra từ vai phụ đấy. Em thích thì cứ làm thôi.” Nghĩ đến hình ảnh nổi tiếng sau này của cậu, tôi không nhịn được mà mỉm cười.

Hứa Kiệt gật đầu, con ngươi tinh lượng: “Em thích nhất là hát và mấy chuyện như vậy, có điều… Có điều vẫn có chút sợ hãi, dù sao cũng chưa từng nghĩ tới có ngày mình sẽ đứng trên sân khấu, vì thế trong tâm luôn có chút bất an.”

Tôi nhẹ nhàng cười ra tiếng, nói: “Còn bất an cái gì nữa, dù tương lai có thành đại minh tinh thì em cũng là em thôi.”

Hứa Kiệt nghe đến đó, cậu để đũa xuống chăm chú nhìn tôi nói: “Hàn Hiểu, em thích hát, thích biểu diễn, nhưng em cũng thích anh.”

Tôi hơi mị mị mắt, ừ một tiếng rồi nói: “Anh biết, tương lai dù em là ngôi sao, thành thần tượng mọi người theo đuổi, anh cũng sẽ không rời khỏi em đâu.” Trừ phi em tự mình nói muốn anh đi.

Cậu nhìn tôi, đôi mắt hơi tối sầm lại, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười nhàn nhạt… Trong lòng tôi hơi đau nhói, mở miệng muốn nói gì đó nhưng nói không nên lời, tôi chung quy không thể đem câu kia của cậu đáp lại.

Đêm đó tôi không quay về trường, hai người nằm ở trên giường tùy ý nói chuyện, khi vừa nói tới bác sĩ cùng học trưởng, tôi thuận miệng hỏi cậu: “Bác sĩ kia nói gì với em thế?”

Hứa Kiệt nghe xong, thân thể nóng như lửa đốt, ôn độ thẳng tắp bay lên, đôi mắt đầy xấu hổ không chịu nhìn tôi, cậu quay đầu tựa lên vai tôi, mơ mơ hồ hồ nói: “Anh ấy nói một ít… kinh nghiệm…”

Tôi kinh ngạc nhíu mày, kinh nghiệm, chẳng lẽ là kinh nghiệm trên giường…

“Hôm nào chúng ta cũng thử xem.” Tôi còn chưa nghĩ thấu triệt thì Hứa Kiệt đã thấp giọng nói một câu như thế. Tôi ngẩn người rồi đem cậu kéo vào lòng, nói: “Như vậy là tốt rồi.” Bác sĩ kia là dạy hư Hứa Kiệt rồi, những lời này nếu là dĩ vãng cậu sẽ không bao giờ nói khỏi miệng đâu.

Ngày thứ hai tôi trở lại phòng ngủ, Chu Quang cùng Tạ Minh còn đang chiến tranh lạnh, tôi suy nghĩ một chút lại thấy cũng không thể đem một mình Chu Quang bỏ lại trong phòng, hơn nữa sắp tới đợt thi cuối kỳ rồi, nên không tính chuyện dọn ra ngoài nữa.

Thi cử có chỗ tốt của thi cử, chính là làm cho thời gian trôi nhanh hơn bình thường, lý do tất nhiên bởi vì nhiều người ngày thường không chăm chỉ cứ cuối kỳ mới lao đầu vào học, cho nên cuối học kỳ là khoảng thời gian mọi người chăm chỉ liều mạng học nhất, bầu không khí trong phòng cũng bởi vậy mà hơi hòa hoãn vài phần, Tạ Minh đôi lần như có chuyện muốn nói với tôi mà lại thôi, tôi cũng lười suy đoán tâm tư của hắn.

Kỳ thi không dài cũng không ngắn, sau khi kết thúc, Chu Quang cùng ngày cũng về nhà, trước khi đi còn vỗ vỗ vai rồi tôi ôm một cái, Trần Thiện là người đi trễ nhất, Tạ Minh là người địa phương cho nên không có vội vàng.

Ngày đó Tạ Minh đang thu dọn đồ, Trần Thiện giúp hắn, cuối cùng Hứa Khả cũng tới, vẫn như cũ là trang nhã ôn nhu.

Tôi đứng ở một bên nhìn hai người, gật đầu chuẩn bị rời đi.

“Hàn Hiểu.” Tạ Minh đột nhiên gọi tôi một tiếng, tôi quay đầu lại nhìn về phía hắn, hắn luống cuống một hồi rồi nói: “Một lát nữa ba mẹ tôi tới đón, thuận tiện muốn mời cậu cùng Trần Thiện ăn một bữa cơm, có rảnh không?”

Ba mẹ hắn? Tôi nghe xong trong lòng hơi căng thẳng, sau đó nở nụ cười: “Được.” Ba mẹ hắn sao? Tim tôi bỗng nhiên co rút.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – CUỘC ĐỜI TRỞ LẠI
Chương 2
Chương 2: – GẶP LẠI HỨA KIỆT
Chương 3
Chương 3: – LẦN ĐẦU Ở CHUNG
Chương 4
Chương 4: – KHÔNG PHẢI MÂU THUẪN
Chương 5
Chương 5: – HÒA NHẬP XÃ HỘI
Chương 6
Chương 6: – TIẾNG CA CỦA HỨA KIỆT
Chương 7
Chương 7: - ĐỒNG HƯƠNG TỤ HỘI
Chương 8
Chương 8: – LẦN ĐẦU HÔN MÔI
Chương 9
Chương 9: – LỜI ĐỒN ĐẠI
Chương 10
Chương 10: – LẦN ĐẦU TIÊN THÂN MẬT TIẾP XÚC
Chương 11
Chương 11: - THÁNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CỦA TRƯỜNG
Chương 12
Chương 12: - THÁNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CỦA TRƯỜNG (2)
Chương 13
Chương 13: – NGƯỜI ĐẠI DIỆN NGHÈO TÚNG
Chương 14
Chương 14: – TÂM TÌNH BỊ ẢNH HƯỞNG
Chương 15
Chương 15: – SẼ KHÔNG RỜI ĐI
Chương 16
Chương 16: – NỮ NHÂN TÂM, HUYNH ĐỆ TÌNH
Chương 17
Chương 17: – ĐÀM PHÁN LÃNH KHỐC
Chương 18
Chương 18: – BẤT AN CỦA EM ẢNH HƯỞNG TỚI AI
Chương 19
Chương 19: – SÁNH BƯỚC CÙNG ANH
Chương 20
Chương 20: – SINH HOẠT ĐỘNG KINH
Chương 21
Chương 21: – MẤT ĐI ANH EM, ĐƯỢC TỚI ANH EM
Chương 22
Chương 22: - CÁI GỌI LÀ BẮT GIAN
Chương 23
Chương 23: – NẮM TAY SUỐT ĐỜI
Chương 24
Chương 24: – LẦN ĐẦU TIÊN GẶP MẶT ĐÃ THÍCH ANH.
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26: – ÁC MỘNG
Chương 27
Chương 27: – PHIÊN NGOẠI: HỨA KIỆT (1)
Chương 28
Chương 28: – PHIÊN NGOẠI: HỨA KIỆT (2)
Chương 29
Chương 29: – DÃ THÚ TRONG LÒNG
Chương 30
Chương 30: – TRƯỚC ÁC MỘNG
Chương 31
Chương 31: – HẸN HÒ VÀO NGÀY LỄ TÌNH NHÂN
Chương 32
Chương 32: – HỨA KHẢ NÓI TÔI THÍCH CẬU
Chương 33
Chương 33: - TRONG SINH MỆNH CỦA EM CHỈ CÓ MÌNH ANH
Chương 34
Chương 34: – MỘT NĂM RỐI TINH RỐI MÙ
Chương 35
Chương 35: – NGÀY ĐOÀN VIÊN
Chương 36
Chương 36: – ĐÃ XẢY RA CHUYỆN GÌ
Chương 37
Chương 37: – LÃO ĐẠI THÀNH TÂY – PHƯƠNG THIỂN
Chương 38
Chương 38: – TÔI MUỐN CÙNG CẬU TÂM SỰ
Chương 39
Chương 39: – MỘT NGÀY BĂN KHOĂN
Chương 40
Chương 40: – HIỆP NGHỊ NGẪU NHIÊN
Chương 41
Chương 41: – TRONG TV LÓE QUA HÌNH ẢNH CỦA CẬU
Chương 42
Chương 42: – MỘT NGÀY NHƯ CHUYỆN ĐỒNG THOẠI
Chương 43
Chương 43: – CHỚP MẮT
Chương 44
Chương 44: – TÂM TÌNH BỰC BỘI
Chương 45
Chương 45: – HÀN HIỂU, MẶT ANH ĐỎ KÌA.
Chương 46
Chương 46: – GIỚI GIẢI TRÍ QUỶ DỊ
Chương 47
Chương 47: – ĐẦU ĐỀ GIẢI TRÍ
Chương 48
Chương 48: – THỪA NHẬN GHEN
Chương 49
Chương 49: – TÂM TƯ CỦA CHA
Chương 50
Chương 50: – CÁI GỌI LÀ DỤ THỤ.
Chương 51
Chương 51: – XƯNG HÔ NÊN CÓ
Chương 52
Chương 52: – TÂM CỦA HỨA KIỆT (1)
Chương 53
Chương 53: – TÂM CỦA HỨA KIỆT (2)
Chương 54
Chương 54: – ẨN TÌNH ẨN DẤU
Chương 55
Chương 55: - BUỔI HÒA NHẠC CỦA HỨA KIỆT
Chương 56
Chương 56: – THỊNH YẾN
Chương 57
Chương 57: – GẶP MẶT
Chương 58
Chương 58: – ĐẠI QUYẾT ĐẤU (1)
Chương 59
Chương 59: – ĐẠI QUYẾT ĐẤU (2)
Chương 60
Chương 60: – ĐẠI THÔNG BÁO
Chương 61
Chương 61: – PHIÊN NGOẠI: ÔN NHU
Chương 62
Chương 62: – PHONG HOA TUYẾT NGUYỆT GIỚI GIẢI TRÍ
Chương 63
Chương 63: – EM MUỐN BAO DƯỠNG ANH
Chương 63: .1
Chương 64
Chương 64: – PHIÊN NGOẠI: LỄ TÌNH NHÂN
Chương 65
Chương 65: – KHÔNG CÒN LÀ ANH EM
Chương 66
Chương 66: – THẤT NIÊN CHI DƯƠNG
Chương 67
Chương 67: – THẤT NIÊN CHI DƯƠNG (2)
Chương 68
Chương 68: – TRỞ VỀ NHÀ
Chương 69

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Cưu Triền
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...