Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Cưu Triền – Chương 24

Trọng Sinh Chi Cưu Triền

Tác giả: Hạ Nguyệt + Nhật Nhi
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi bưng đồ ăn trở lại phòng, Hứa Kiệt đang cùng bác sĩ ngồi chung, hai người không biết đang nói cái gì đó, Hứa Kiệt cả người như ngồi trên bàn chông, sắc mặt đỏ bừng, bác sĩ lại vẫn rất bình thản nhả khói thuốc.

Khi chúng tôi đi vào, bác sĩ nhìn thoáng qua tôi, khói thuốc lượn lờ không thấy rõ biểu tình của hắn, chỉ thoáng thấy con mắt dị thường sắc bén, lòng tôi hơi khẽ động, trên mặt lại không có bất luận biểu tình gì.

Học trưởng đặt đồ ăn xuống rồi dùng bộ mặt trầm tĩnh đi tới trước mặt Hứa Kiệt đem cậu kéo ra, sau đó tự mình ngồi ở bên người bác sĩ, học trưởng bộ dáng này khiến tôi nghĩ tới một từ đang lưu hành — trung khuyển, nếu như anh có đuôi phỏng chừng nó đang được vểnh lên cao vút rồi.

Bác sĩ nhìn anh, biểu tình trầm tĩnh của học trưởng trong nháy mắt lại suy sụp, anh ai oán nhìn bác sĩ gọi: “Bảo bối…” Lông mi tú khí của bác sĩ hơi giương lên, học trưởng mang biểu tình như là cô dâu bé nhỏ tức giận cũng không dám làm gì, đối với việc học trưởng biến sắc mặt tôi sớm thành thói quen, lúc này vẫn có điểm thích ứng được, mà Hứa Kiệt đứng ở nơi đó trừng mắt nhìn rồi chớp nha chớp, biểu tình hoang mang thật dễ nhận nha, tôi nhẹ nhàng nở nụ cười rồi đi lên trước kéo cậu qua ngồi cạnh tôi.

Học trưởng lúc này mới thu hồi thần sắc ai oán, anh vui cười hi ha nhìn bác sĩ nói: “Bảo bối, ăn cái gì đi, buổi chiều em còn phải đi làm.”

Bác sĩ ừ một tiếng.

Tôi cùng Hứa Kiệt nhìn nhau, lúc ăn cơm cũng rất trầm mặc, tôi nhìn thoáng qua mấy đĩa đồ ăn do học trưởng chọn cho bác sĩ, đều là đồ ăn nhẹ.

Có nhiều thứ tôi biết học trưởng không thích ăn…

Hơi gục đầu xuống, trong tim có một cỗ tình tự nói không nên lời, đột nhiên không còn đói bụng hay muốn ăn gì đó, nhìn bác sĩ cùng học trưởng bây giờ có thể dùng hai chữ hạnh phúc để hình dung, nhưng lúc này tôi đột nhiên nhớ tới câu mới nãy học trưởng nói cùng tôi, cong yêu thẳng thật sự vô cùng thống khổ.

Hai người đại khái đã trải qua rất nhiều chuyện, học trưởng nhìn bác sĩ tuy là biểu tình u oán nhưng trong con ngươi vĩnh viễn đều là đau tiếc cẩn thận chú tâm, bác sĩ đối học trưởng nói lời ác độc nhưng tầm mắt chưa bao giờ rời khỏi anh, giữa hai người gắn bó tới mức ngay cả gió cũng không lọt qua, tôi nhìn họ rồi không khỏi nhìn về phía Hứa Kiệt bên cạnh, cậu đang cúi đầu ăn cơm, sườn mặt nghiêng nghiêng nhu hòa, mi thanh mục tú.

Nhìn cậu hiện tại thực bình yên, chợt như thấy lại cảnh năm ấy cậu ngồi trước mộ tôi, tay cậu cẩn thận vuốt ve tấm ảnh trên bia mộ, tôi đột nhiên rất muốn biết, cậu thích tôi vì cái gì?

“Hàn Hiểu, cậu sao lại nhìn Hứa Kiệt rồi sửng sốt thế, sao không ăn gì đi.” Đang miên man suy nghĩ, học trưởng đột nhiên hỏi, Hứa Kiệt ngẩng đầu nhìn về phía tôi, mặt mày hiện lên một tia nghi hoặc, cậu để đũa xuống nhìn tôi lo lắng nói: “Hàn Hiểu, anh làm sao vậy? Có phải không thoải mái ở đâu hay không?”

Tôi trầm thấp nở nụ cười lắc đầu nói: “Anh mới vừa ăn no rồi.”

“Tôi thấy cậu là nhìn no rồi.” Bác sĩ nghiến răng lành lạnh thốt ra một câu. Tôi nhìn hắn nhàn nhạt cười cười, bác sĩ hừ lạnh một tiếng nhìn về phía Hứa Kiệt ôn nhu nói: “Cậu thực sự thích cái tên nhóc thối này sao?”

Đãi ngộ khác biệt, rõ ràng là đãi ngộ khác biệt.

Hứa Kiệt liếc mắt nhìn tôi muốn nói cái gì đó, học trưởng thấp giọng cười, đem người kéo qua rồi nói: “Bảo bối, đây là chuyện của hai người ấy, em quan tâm nhiều như vậy làm chi. Bảo bối em chỉ cần quan tâm tôi là đủ rồi.”

Bác sĩ nghe xong khóe miệng nhếch lên nụ cười trào phúng, nhưng không nói thêm gì nữa, chỉ lạnh lùng nhìn tôi, tựa hồ muốn đem tôi xem thấu vậy. Tôi nhìn hắn cười nhàn nhạt.

“Tôi phải đi làm rồi.” Bác sĩ không thèm nhìn tới tôi nữa, hắn đứng dậy đối Hứa Kiệt cười nói: “Bao giờ có việc thì cứ gọi điện thoại cho tôi nhé.” Hứa Kiệt vội vàng dạ một tiếng.

Bốn người đi ra ngoài, học trưởng hướng tôi cùng Hứa Kiệt phất phất tay tỏ ý anh sẽ cùng bác sĩ đi làm, nhìn bọn họ biến mất ở sau chỗ rẽ, tôi mới thu hồi đường nhìn về phía Hứa Kiệt.

Hứa Kiệt giương mắt nhìn tôi, mặt cậu đỏ hồng, tôi nhướng nhướng mày.

“Về nhà không?” Cậu nhìn tôi nhỏ giọng hỏi một câu, tôi gật đầu.

Về đến nhà đóng cửa lại, tôi bỗng nhiên đem cậu kéo vào trong ngực đặt ở trên tường, mang theo tình tự cấp thiết nào đó mà hôn lên đôi môi xinh đẹp kia, tay thuận thế cởi quần áo cậu ra, xoa xuống cái cổ yêu kiều trắng nõn, ở trước ngực cậu hung hăng bóp nhẹ. Cậu hô hấp ngưng trọng, hai chúng tôi dựa sát vào nhau, thậm chí có thể nghe được tim đập thình thịch.

Cái hôn qua đi, tôi nâng cằm cậu lên, con mắt cậu m//ô//n//g lung, môi trơn bóng đẹp đẽ, cúc áo mở rộng khoe ra thân thể trắng nõn, chỉ có khóe môi vì bị tôi thô bạo mà trầy xước, ngón tay tôi ở nơi đó của cậu vuốt ve qua lại, cậu bị tôi nhìn chăm chú đến mức không tự nhiên mà quay đi chỗ khác, toàn bộ thân thể đều ửng lên một màu hồng nhạt.

Tôi cúi người tiến lên, tỉ mỉ hôn xuống, từng chút từng chút cắn nuốt thanh âm của cậu, tay không tự giác mà cởi ra dây lưng Hứa Kiệt, cởi ra nút quần, tay cẩn thận lách vào bên trong, luồn vào quần lót xoa nắn dục vọng của cậu, thẳng đến khi dục vọng của cậu ở trong tay tôi dần cứng rắn…

“Ưm…” Điểm mẫn cảm trên người cậu tôi biết rất rõ, dưới sự vuốt ve, giọng mũi của cậu càng nặng thêm, hai tay ôm lấy cổ của tôi, thân thể ở trong lòng tôi khó nhịn mà cọ xát.

Tôi hơi hé mắt nhìn cậu, tay cũng không dừng lại, kéo xuống quần lót vuốt ve làn da quang lõa dưới thân, càng thêm khai thác nơi mẫn cảm của cậu.

“Đừng…” Cuối cùng cậu mở mắt, cố rời khỏi môi tôi, con ngươi mang theo ý xấu hổ nhìn tôi, ai thanh nói: “Hàn Hiểu, không nên…”

“Không nên sao?” Tôi thấp giọng ghé vào lỗ tai cậu cười hỏi: “Thực sự không nên?”

“Hàn Hiểu…”

Tôi khẽ nhếch miệng cười, đem cậu ôm trở về phòng ngủ đặt trên chiếc giường mềm mại.

Tôi từ trên cao nhìn xuống, cậu ngửa đầu nhìn tôi, người nhìn lên kẻ nhìn xuống nhưng lại khiến người ta có cảm giác bình đẳng hài hòa.

Tôi chậm rãi đưa tay đem quần áo cậu kéo ra ném tới bên giường, không quá lâu thì cả người cậu đã xích lõa nằm dưới thân tôi rồi, cậu nhìn tôi, chân không kìm được run rẩy, tôi tiến lên một bước chặn lại ở giữa hai chân cậu.

“Hàn Hiểu…” Cậu nhìn tôi, mặt mày mang theo một tia ngượng ngùng, tôi nhìn cậu hơi nhíu nhíu mày, quyết tâm giấu đi cảm giác không thích mà chậm rãi cúi đầu học đám diễn viên trong GV đem dục vọng của cậu ngậm ở trong miệng.

“Hàn Hiểu…” Cậu kinh hô thành tiếng.

Nói thật thì loại tư vị này có chút không dễ chịu gì, hít vào một hơi rồi phun ra ngậm vào dục vọng của cậu…

“Ưm… Hàn Hiểu…” Thân thể cậu căng thẳng, thanh âm mang theo tia cấp thiết, trên mặt hồng nhuận đại biểu cho vui sướng khó tả, tôi hơi giương mắt nhìn về phía cậu, từ trong túi lấy ra dầu bôi trơn, tay chậm rãi xâm nhập vào trong cơ thể cậu…

“A…” Cậu níu lấy tóc của tôi, chỗ khe đùi co rút nhanh, như là xử nữ vậy. Tôi cẩn thận thâm nhập, ngón tay qua lại trừu sáp, cuối cùng một ngón tay toàn bộ đi vào, chỉ là trừu sáp qua lại như vậy, thân thể cậu cũng khó nhịn mà cong lên

Tôi biết rằng cậu thoải mái, cuối cùng đem dục vọng của cậu hoàn toàn nuốt vào trong, cậu nức nở một tiếng, ngón tay tôi bỗng nhiên xâm nhập vào trong cơ thể cậu, hung hăng xâm phạm tới điểm mẫn cảm trong cơ thể cậu, tôi cũng hút vào một hơi thật mạnh, thân thể cậu run run, tiết ở trong miệng tôi, dục vọng trong nháy mắt mềm nhũn xuống, mùi dịch thể tràn ngập trong miệng, tôi hơi nhỏm dậy đem thứ kia nhổ vào trong cái ly đặt đầu giường, sau đó lại áp ở trên người cậu…

“A… Hàn… Hiểu…” Hứa Kiệt níu lấy tóc tôi, con ngươi hơi phiếm hồng.

“Thoải mái không?” Tôi thấp giọng hỏi: “Đây là lần đầu tiên anh làm…”

“Hàn Hiểu, tiến vào.” Đôi mắt cậu đỏ bừng, cậu vội cắt đứt lời của tôi, hai tay ôm cổ tôi lẩm bẩm nói: “Hàn Hiểu, em muốn anh.” Tôi nhẹ nhàng nở nụ cười hôn lên môi cậu, sau đó là cổ, hút l//i//ế//m hồng anh trước ngực cậu, ở trên người cậu để lại ấn ký của tôi.

Cậu vốn không thích kêu r//ê//n ra tiếng, thế nhưng lúc này theo động tác của tôi mà r//ê//n rỉ thành tiếng khe khẽ, ngón tay tôi ở trong cơ thể cậu chậm rãi gia tăng, thẳng đến ba ngón toàn bộ xâm nhập, qua lại vuốt ve chỗ mẫn cảm của cậu.

“Ưm… Hàn Hiểu…” Tôi vuốt ve yếu hầu Hứa Kiệt rồi bỗng nhiên rút ra ngón tay trong cơ thể cậu, đẩy ra hai chân rồi lót cái gối xuống m//ô//n//g cậu, sau đó đem bộ vị như muốn nổ tung chạy ào vào trong cơ thể cậu.

“A a…” Lúc mới đầu cậu có chút không thích ứng được, sau đó chậm rãi thả lỏng thân thể, cái m//ô//n//g hơi giơ lên, hai chân quấn chặt trên thắt lưng tôi, đôi mắt m//ô//n//g lung nhìn tôi…

Tôi nhẹ nhàng cười nhìn cậu, áp ở trên người cậu, không ngừng ở trong cơ thể cậu trừu động, môi cũng hung hăng l//i//ế//m m//ú//t ngực cậu…

“… Hàn Hiểu, Hàn Hiểu, em thích anh.” Trong lúc tình cảm mãnh liệt, cậu nức nở nói: “Lần đầu tiên nhìn thấy đã thích…”

Tôi nghe xong, trong lòng đột nhiên run lên càng thêm cố sức xâm chiếm cậu, phía trước của cậu rất nhanh thất thủ, dịch thể chảy vào giữa chỗ mập hợp của hai người.

Vì cậu thình lình lên cao trào, hậu phương của cậu cũng cắn chặt lấy dục vọng của tôi, tôi ôm thắt lưng cậu, hôn lên môi cậu, trừu động thêm vài cái rồi cuối cùng đem dịch thể phun ra trong cơ thể cậu, cậu bởi vậy lại đạt cao trào lần thứ hai…

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – CUỘC ĐỜI TRỞ LẠI
Chương 2
Chương 2: – GẶP LẠI HỨA KIỆT
Chương 3
Chương 3: – LẦN ĐẦU Ở CHUNG
Chương 4
Chương 4: – KHÔNG PHẢI MÂU THUẪN
Chương 5
Chương 5: – HÒA NHẬP XÃ HỘI
Chương 6
Chương 6: – TIẾNG CA CỦA HỨA KIỆT
Chương 7
Chương 7: - ĐỒNG HƯƠNG TỤ HỘI
Chương 8
Chương 8: – LẦN ĐẦU HÔN MÔI
Chương 9
Chương 9: – LỜI ĐỒN ĐẠI
Chương 10
Chương 10: – LẦN ĐẦU TIÊN THÂN MẬT TIẾP XÚC
Chương 11
Chương 11: - THÁNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CỦA TRƯỜNG
Chương 12
Chương 12: - THÁNG VĂN HÓA NGHỆ THUẬT CỦA TRƯỜNG (2)
Chương 13
Chương 13: – NGƯỜI ĐẠI DIỆN NGHÈO TÚNG
Chương 14
Chương 14: – TÂM TÌNH BỊ ẢNH HƯỞNG
Chương 15
Chương 15: – SẼ KHÔNG RỜI ĐI
Chương 16
Chương 16: – NỮ NHÂN TÂM, HUYNH ĐỆ TÌNH
Chương 17
Chương 17: – ĐÀM PHÁN LÃNH KHỐC
Chương 18
Chương 18: – BẤT AN CỦA EM ẢNH HƯỞNG TỚI AI
Chương 19
Chương 19: – SÁNH BƯỚC CÙNG ANH
Chương 20
Chương 20: – SINH HOẠT ĐỘNG KINH
Chương 21
Chương 21: – MẤT ĐI ANH EM, ĐƯỢC TỚI ANH EM
Chương 22
Chương 22: - CÁI GỌI LÀ BẮT GIAN
Chương 23
Chương 23: – NẮM TAY SUỐT ĐỜI
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25: – CÁI GỌI LÀ TÌNH NHÂN TƯƠNG LUYẾN
Chương 26
Chương 26: – ÁC MỘNG
Chương 27
Chương 27: – PHIÊN NGOẠI: HỨA KIỆT (1)
Chương 28
Chương 28: – PHIÊN NGOẠI: HỨA KIỆT (2)
Chương 29
Chương 29: – DÃ THÚ TRONG LÒNG
Chương 30
Chương 30: – TRƯỚC ÁC MỘNG
Chương 31
Chương 31: – HẸN HÒ VÀO NGÀY LỄ TÌNH NHÂN
Chương 32
Chương 32: – HỨA KHẢ NÓI TÔI THÍCH CẬU
Chương 33
Chương 33: - TRONG SINH MỆNH CỦA EM CHỈ CÓ MÌNH ANH
Chương 34
Chương 34: – MỘT NĂM RỐI TINH RỐI MÙ
Chương 35
Chương 35: – NGÀY ĐOÀN VIÊN
Chương 36
Chương 36: – ĐÃ XẢY RA CHUYỆN GÌ
Chương 37
Chương 37: – LÃO ĐẠI THÀNH TÂY – PHƯƠNG THIỂN
Chương 38
Chương 38: – TÔI MUỐN CÙNG CẬU TÂM SỰ
Chương 39
Chương 39: – MỘT NGÀY BĂN KHOĂN
Chương 40
Chương 40: – HIỆP NGHỊ NGẪU NHIÊN
Chương 41
Chương 41: – TRONG TV LÓE QUA HÌNH ẢNH CỦA CẬU
Chương 42
Chương 42: – MỘT NGÀY NHƯ CHUYỆN ĐỒNG THOẠI
Chương 43
Chương 43: – CHỚP MẮT
Chương 44
Chương 44: – TÂM TÌNH BỰC BỘI
Chương 45
Chương 45: – HÀN HIỂU, MẶT ANH ĐỎ KÌA.
Chương 46
Chương 46: – GIỚI GIẢI TRÍ QUỶ DỊ
Chương 47
Chương 47: – ĐẦU ĐỀ GIẢI TRÍ
Chương 48
Chương 48: – THỪA NHẬN GHEN
Chương 49
Chương 49: – TÂM TƯ CỦA CHA
Chương 50
Chương 50: – CÁI GỌI LÀ DỤ THỤ.
Chương 51
Chương 51: – XƯNG HÔ NÊN CÓ
Chương 52
Chương 52: – TÂM CỦA HỨA KIỆT (1)
Chương 53
Chương 53: – TÂM CỦA HỨA KIỆT (2)
Chương 54
Chương 54: – ẨN TÌNH ẨN DẤU
Chương 55
Chương 55: - BUỔI HÒA NHẠC CỦA HỨA KIỆT
Chương 56
Chương 56: – THỊNH YẾN
Chương 57
Chương 57: – GẶP MẶT
Chương 58
Chương 58: – ĐẠI QUYẾT ĐẤU (1)
Chương 59
Chương 59: – ĐẠI QUYẾT ĐẤU (2)
Chương 60
Chương 60: – ĐẠI THÔNG BÁO
Chương 61
Chương 61: – PHIÊN NGOẠI: ÔN NHU
Chương 62
Chương 62: – PHONG HOA TUYẾT NGUYỆT GIỚI GIẢI TRÍ
Chương 63
Chương 63: – EM MUỐN BAO DƯỠNG ANH
Chương 63: .1
Chương 64
Chương 64: – PHIÊN NGOẠI: LỄ TÌNH NHÂN
Chương 65
Chương 65: – KHÔNG CÒN LÀ ANH EM
Chương 66
Chương 66: – THẤT NIÊN CHI DƯƠNG
Chương 67
Chương 67: – THẤT NIÊN CHI DƯƠNG (2)
Chương 68
Chương 68: – TRỞ VỀ NHÀ
Chương 69

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Chi Cưu Triền
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...