Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn – Chương 19

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn

Tác giả: Tử Giới
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kẻ truy sát chẳng màn đến việc Phong Vũ Lam chạy trốn, chỉ quay đầu liếc mắt nhìn rồi thôi. Nhát chém của La Giản anh ta cũng không để vào mắt, đánh mạnh vào cổ tay La Giản, ngón tay cậu tê rần, cây đao dễ dàng bị đối phương cướp đi.

Vũ khí bị mất, La Giản cũng thấy rất bình thường, đối với việc này cậu chỉ thấy tiếc mà thôi, sau đó tính tìm cơ hội chạy trốn.

La Giản cũng biết mình không thể chiến thắng kẻ truy sát.

Sức mạnh và độ khủng bố của kẻ truy sát có quan hệ trực tiếp với nhau, không chỉ sức mạnh, đến kinh nghiệm cũng hơn La Giản mấy chục lần, đối với người đàn ông này La Giản chỉ thấy tuyệt vọng, chỉ cần một cái nhìn, can đảm đứng trước mặt đối phương cũng không có.

“Mình phải chạy! Phải mau chóng chạy khỏi đây!” La Giản tự nói với mình. Thật ra cậu nói đã nói dối Phong Vũ Lam, cậu chẳng có cách nào để cạy miệng kẻ truy sát để biết ‘cánh cửa’ ở nơi nào, việc này La Giản không thể nào thực hiện được! Chưa kể cái mật thất này sẽ không dễ dàng thả cậu đi, kẻ truy sát trước mặt lại càng khó.

Nguyên nhân cậu để Phong Vũ Lam chạy trước là vì La Giản sợ mình sẽ liên lụy đến cậu ấy, thái độ của kẻ truy sát đối với cậu rất lạ, La Giản không đoán được đối phương đang nghĩ gì, trong lòng cậu mơ hồ cảm thấy kẻ truy sát không muốn giết chết cậu, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán, La Giản chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Nhưng với tốc độ của La Giản dễ dàng bị kẻ truy sát bắt được, tay chân bị trói chặt, giãy dụa cũng không được, người đàn ông này rất mạnh, nên La Giản rất khôn khoan không phản kháng nữa, mở to mắt nhìn chằm chằm vào kẻ truy sát.

Khoảng cách của bọn họ rất gần, đầu mũi gần như chạm vào nhau.

Thấy La Giản nhìn mình, kẻ truy sát cười lên để lộ hàm răng trắng.

Nụ cười này rất quen thuộc, trước kia La Giản cũng đã từng thấy. Ở hiện thực, cậu đã thấy nó từ một kẻ sát nhân, cho dù bị đã bị bắt, ngồi lên xe giải đến pháp trường, kẻ phạm tội này vẫn giữ nụ cười đáng sợ ấy… nụ cười khiến ta phải rùng mình.

Giống như nụ cười của anh ta lúc này.

Anh ta nhất định lớn lên giữa máu tươi và chết chóc. La Giản ngơ ngác nhìn anh ta, nghĩ như thế.

Nếu không sao anh ta lại cười thế này? Và cậu có thể cảm giác ác ý và sát khí từ đối phương, thèm thuồng như dã thú ẩn nấp trong bóng tối, không bắt được sẽ không bỏ qua, khi nó há miệng bạn chỉ kịp nhìn thấy hàm răng sắc nhọn của nó, tựa như muốn nuốt bạn vào bụng, nhìn thôi cũng khó có thể thừa nhận.

Nhưng người đàn ông này có gương mặt rất đẹp, dù nụ cười có khát máu vẫn đẹp như vậy. La Giản ngây ngốc nhìn chằm chằm vào kẻ truy sát, tựa như thở không được, cậu cũng biết mình thật ngu ngốc, tại sao lại có thể rung động với kẻ địch chứ?

Kẻ truy sát chỉ ôm La Giản, thật lâu cũng không làm ra động tác gì khác, La Giản suy nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy có lẽ giữa bọn họ có thể giao tiếp với nhau, nên thật cẩn thận hỏi: “Anh… anh muốn làm gì?”

Kẻ truy sát không trả lời, tựa như không hiểu cậu đang nói gì, nghiêng đầu chớp chớp mắt, động tác này khiến anh ta trở nên cực kỳ đáng yêu, La Giản cảm thấy tim mình đập càng nhanh, lại hỏi:

“Anh tên gì?”

Đáng tiếc kẻ truy sát vẫn không trả lời, anh ta tựa như rất có hứng thú với cái miệng không ngừng nhấp nháy của cậu, đôi mắt nhìn thẳng vào, cuối cùng nhịn không được đến gần nhẹ nhàng cắn môi La Giản, còn dùng lưỡi l//i//ế//m, động tác này khiến cả người La Giản cứng đờ, mặt đỏ rần, đột nhiên nhúc nhích muốn thoát khỏi giam cầm của kẻ truy sát.

Kẻ truy sát vươn tay, bắt cậu về ôm vào lòng.

“Anh… cuối cùng anh muốn gì?” La Giản nổi giận, thứ này rốt cuộc muốn làm gì, vừa hôn vừa ôm vừa không cho cậu đi, quả thật giống như… mặt La Giản càng đỏ hơn. Trong lòng lại nghĩ điều này không khoa học! Bên trong nhất định có trá! Cậu tuyệt đối không thể mắc bẫy! Nhất định phải nghĩ cách chạy khỏi đây!

Ngay lúc đó, thi thể của người phụ nữ kia đột nhiên hét ầm lên. Âm thanh vang vọng, chói tai đến mức màng tai La Giản muốn nứt ra. Thân thể bà ta lung lay dữ dội, xương cốt toàn thân run rẩy kịch liệt, kẻ truy sát ngẩng đầu, sắc mặt không thay đổi nhìn bà ta.

Chỉ một giây.

Đến La Giản cũng không thấy anh ta ra tay như thế nào, cậu chỉ thấy hoa mắt, thi thể người phụ nữ ấy đã chia năm xẻ bảy, biến thành một đống xương vụn, từng mảnh vải bay khắp nơi, cảnh tượng này khiến La Giản như bị xối một gáo nước lạnh, cơ thể trở lên lạnh toát.

Sao cậu lại quên người này là một kẻ truy sát đáng sợ chứ, boss đã từng dặn, khi gặp phải kẻ truy sát thì phải nghĩ mọi cách để chạy trốn. Tuyệt đối không thể đến gần, cũng đừng tự đại cho rằng mình có thể đánh bại bọn họ, đến nay, những người chơi ngu ngốc tưởng mình mạnh đến khiêu chiến kẻ truy sát, chưa có một ai có thể sống sót trở về.

Mặt La Giản trắng bệch, run rẩy nhìn kẻ truy sát, đối phương cũng dời tầm mắt từ thi thể người phụ nữ kia trở về, cúi đầu nhìn La Giản, thấy con người trong lòng mình run rẩy, còn tưởng cậu lạnh nên càng siết chặt. Nhưng La Giản vẫn run, cậu sợ, sợ muốn chết.

Kẻ truy sát không hiểu suy nghĩ con người, nhưng anh ta biết đối phương đang sợ hãi, đột nhiên từ đâu đó lấy ra một món đồ dài mềm, vòng quanh cổ tay trái cậu. La Giản cúi nhìn, sắc mặt còn trắng hơn, mẹ nó đó là một con rắn!

Một con rắn đen vằn trắng! To khoảng một lóng tay, dài bằng cánh tay La Giản, có thể quấn mấy vòng lên cổ tay cậu! Con rắn này rất hiền, tín tử thè ra quấn lên tay cậu, La Giản giật nhẹ đuôi nó, con rắn nhỏ cũng chỉ xoay người, không chịu thả tay cậu ra.

Đệt, vụ án gì đây? Cho mình một con rắn để làm gì chứ? Nuôi? Có độc thì sao? Cắn một cái là chết luôn! Trong nháy mắt La Giản thật sự cảm thấy tối tăm, tội nghiệp nhìn kẻ truy sát, cầu xin: “Anh trai, em không biết nuôi rắn, anh lấy nó về dùm em được không!”

Kẻ truy sát không hiểu La Giản nói gì, ôm cậu lên, La Giản rơi lệ đầy mặt, một người đàn ông cao 1m78 nặng 70 kg mà bị nâng lên dễ dàng như vậy, giỡn cái kiểu gì thế!

Kẻ truy sát ôm La Giản ra khỏi căn phòng, còn không quên mang theo chiếc đèn dầu đã gần tắt kia, sau đó anh ta đi lên boong tàu, sương mù lúc này thật sự rất dày, mặt trời tựa như không còn xuất hiện nữa, tối đến mức nhìn không thấy đầu ngón tay, cho dù có đèn cũng khó nhìn rõ năm mét xung quanh, nhưng may là trời không còn mưa nữa.

A Lam đang ở đâu? La Giản nhìn xung quanh, trong lòng có hơi hối hận, có lẽ cậu không nên để Phong Vũ Lam chạy trốn một mình, thật là một quyết định sai lầm, để một mình cậu ấy trên con thuyền âm u này, La Giản có thể tưởng tượng ra A Lam run rẩy trốn ở một nơi nào đó.

Mình phải nghĩ cách trốn khỏi kẻ truy sát, sau đó tìm A Lam… nhưng trước đó, mình phải biết được ‘cánh cửa’ nằm ở đâu đã. La Giản vuốt cằm suy tư, động tác này khiến con rắn kia không thoải mái, nó xoay người, cảm giác lạnh lẽo này khiến sóng lưng cậu lạnh toát.

“Anh có thể thả tôi xuống không?” La Giản vẫn không thể chịu nổi khi bản thân bị một người đàn ông khác ôm theo kiểu công chúa thế này, chờ mong nhìn kẻ truy sát.

Nhưng điều kỳ lạ hơn là, từ đầu đến giờ kẻ truy sát chưa từng nói gì với cậu, ngay cả một âm thanh nhỏ cũng không có, yên lặng tựa như một người câm, La Giản quan sát một lúc mới cảm thấy, chẳng lẽ … thứ này không biết nói?

Không không không, hoặc là… không biết dùng ngôn ngữ của con người?

La Giản nhớ đến lời boss nói, ông ta bảo La Giản đừng nghĩ kẻ truy sát là con người, đó chẳng qua chỉ là một đám quái vật không có nhân tính đội lốt con người mà thôi. Lúc La Giản nghe còn tưởng boss đang hình dung kẻ truy sát tàn nhẫn như thế nào, nhưng xem ra, lời boss nói chỉ là đang trần thuật sự thật.

Ông ấy nói đúng, bọn họ là quái vật không phải con người, thậm chí còn không biết ngôn ngữ của chúng ta, hoặc bọn họ chẳng muốn biết, con người trong mắt bọn họ chỉ là con mồi, săn lùng, bắt giết, cũng chỉ là thú vui nho nhỏ.

Khi nghĩ đến đây, tim La Giản trở nên lạnh lẽo, dù sao những kẻ truy sát này không phải dễ chọc, nhưng tên trước mắt cậu lại hơi kỳ lạ, La Giản tưởng rằng lần thứ hai gặp lại anh ta cũng sẽ đ//â//m mình một dao như lần trước, không chết cũng mất nửa cái mạng, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến trường hợp này, quả thật khiến La Giản cực kỳ xấu hổ.

Không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ, nhưng nhìn dáng vẻ của kẻ truy sát có lẽ không tính thả cậu xuống, La Giản cũng mặc kệ! Anh ta muốn đi đâu thì đi, đến đâu tính đến đó!

Kẻ truy sát ôm La Giản chậm rãi đi vào khoang thuyền, từng bước chân dẫm lên sàn phát ra tiếng động nặng nề, trái tim của La Giản cũng theo đó run lên.

Anh ta sẽ mang mình đi đâu? La Giản suy đoán, đầu óc có hơi hỗn loạn, áp lực lại tăng lên. Lúc này La Giản suy nghĩ rất nhiều điều, nghĩ đến mảnh giấy của mật thất, suy đoán A Lam sẽ trốn ở đâu? Nghĩ đến chiếc chìa khóa trong túi áo, nghĩ đến con đường thoát khỏi đây… Rất nhiều rất nhiều, cuối cùng nghĩ đến kẻ truy sát trước mặt.

Vừa vặn anh ta cũng cúi đầu nhìn La Giản, trong đôi mắt đỏ máu ấy tựa như ẩn chứa chút dịu dàng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...