Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về ( Quy Lai) – Chương 14: Tiết Trạm

Trở Về ( Quy Lai)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Ngu xin nghỉ ở nhà, chạng vạng ngày hôm sau, Tiết Tử Ngang đến chung cư của cô.

Vừa vào cửa anh liền kéo cổ tay cô qua, xốc tay áo mặc ở nhà của cô lên rồi nhìn nhìn, sau đó nhẹ nhàng thở ra.

Triệu Ngu biết, anh là sợ cô lại bắt đầu tự mình hại mình.

Nhưng Triệu Ngu cũng biết, hiện tại ở trong lòng Tiết Tử Ngang cô không là gì cả, cái gọi là sự điềm tĩnh nhỏ nhoi, một vết thương nghiêm trọng, đôi khi biểu hiện một chút mất mát và hờn dỗi là đủ rồi, nếu đột nhiên cô liền tàn nhẫn như vậy, Tiết Tử Ngang chỉ sợ sẽ trực tiếp tránh xa cô.

Nhìn những vết thương cũ trên cổ tay cô, Tiết Tử Ngang thở dài một tiếng, kéo cô ngồi xuống sô pha, mở cái túi mà anh đem đến kia xong lấy chai thuốc mỡ ra kiên nhẫn giúp cô thoa lên.

“Đây là thuốc làm mờ sẹo của người khác đưa cho tôi, rất có hiệu quả, sẹo này của em sẽ lành hẳn, về sau, đừng lại làm việc ngốc.”

Anh bôi thuốc xong, khi ngẩng đầu thì nhìn thấy hai tròng mắt cô rưng rưng, ngơ ngác mà nhìn chằm chằm anh.

“Khóc cái gì?”

Anh mới vừa cười hỏi một câu, Triệu Ngu liền bỗng nhiên nhào tới, hôn lấy môi anh.

Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, rõ ràng ngày thường kỹ thuật hôn cũng không tính trúc trắc, giờ phút này động tác lại có vẻ thực vụng về.

Nhưng anh có thể cảm giác được sự vội vàng cùng nhiệt tình ở trong đó.

Duỗi tay ôm vai cô, Tiết Tử Ngang càng thêm nhiệt tình mà đáp lại, anh quấn lấy lưỡi cô rồi l//i//ế//m m//ú//t truy đuổi, sau đó nhanh chóng đè cô ở dưới thân.

Anh nhanh chóng lôi kéo quần áo cô, vuốt ve da thịt, xoa hai v//ú, khảy qua khảy lại ở giữa hai chân cô, chờ đến khi cô kịch liệt mà run rẩy r//ê//n rỉ, anh mới bắt đầu cởi bỏ quần của mình, đưa côn thịt lửa nóng vào trong cơ thể cô.

Từ phòng khách, đến phòng ngủ.

Từ sô pha, đến trên giường.

Bọn họ tiếp tục việc lúc trước chưa hoàn thành ở văn phòng, ôm lấy nhau làm một lần lại một lần, cơ thể thay đổi vô số tư thế, cho đến khi hai bên đều sức cùng lực kiệt và thở hồng hộc.

Ngày hôm sau, cả 2 cùng nhau ra cửa đi làm, nhưng Triệu Ngu không ngồi xe anh mà là tự lái xe mình.

Cô là vì cố tình tránh người khác, không muốn để họ biết quan hệ của anh và cô, cô thực khờ dại nói với Tiết Tử Ngang, hy vọng ở trong công ty, cô sẽ chỉ dựa vào chính mình, muốn chứng minh năng lực làm việc của bản thân.

Trên người cô tràn ngập mâu thuẫn như cũ, nhưng so với mấy ngày trước, dường như quyết tâm đó càng thêm kiên định, hoặc là nên nói, càng hãm sâu vào trong đó.

Tiết Tử Ngang cái gì cũng chưa nói, anh ngầm đồng ý làm hết thảy, nguyện ý duy trì lòng kiêu ngạo và tự trọng mà cô muốn.

Nhưng đồng thời, anh cũng như cũ chưa từng cho cô một thân phận rõ ràng.

Trong lòng Triệu Ngu rõ ràng, cái thân phận kia, kỳ thật hẳn nên gọi là thế thân.

Đây là một danh phận mà hầu hết mọi người đều vô cùng chán ghét, nhưng cô lại hao tổn tâm cơ đấu tranh cho bản thân.

“Cái này là muốn… Lên lầu 42 đưa cho phó chủ tịch Tiết sao?” Nhìn văn kiện trong tay, Triệu Ngu có chút khó khăn.

Tiết Tử Ngang dừng một chút, nói: “Để Diệp Tử đưa đi.”

Trong mắt Triệu Ngu mang theo chờ đợi: “Tôi đây về sau có phải… Đều không cần gặp phó chủ tịch Tiết hay không?”

Đó đương nhiên là việc không có khả năng, cô là trợ lí của Tiết Tử Ngang, Tiết Trạm là cấp trên của Tiết Tử Ngang, bọn họ sẽ có thời điểm cần thiết tiếp xúc.

Tiết Tử Ngang biết cô băn khoăn cái gì, anh vỗ vỗ vai cô và nói: “Không có việc gì, đừng sợ, đừng để chuyện kia ở trong lòng, trong mắt chú tôi luôn luôn chỉ có công việc, em coi chú ấy như một công cụ là được.”

Lời thì nói như vậy, nhưng dù sao cũng là ở trong tình huống bị người ta xem hết thân mình, cô sao có thể coi như không có việc gì xảy ra được?

Vì để đáp ứng nhu cầu cá nhân, Triệu Ngu xác thật vẫn luôn muốn tránh chạm mặt Tiết Trạm đến cùng, mà Tiết Trạm không biết có phải bởi vì sự việc xảy ra ngày đó hay không nên cũng không có đến chỗ Tiết Tử Ngang.

Hôm nay Tiết Tử Ngang cùng Phó Thao đi gặp khách hàng lớn, Triệu Ngu ở tại công ty sửa sang lại báo biểu, Diệp Tử nổi giận đùng đùng bước ra từ thang máy rồi “Bang” một tiếng, dùng sức đập mấy xấp văn kiện xuống bàn Triệu Ngu: “Cô không biết chữ sao? Vấn đề đơn giản như vậy mà cũng có thể sai?”

Triệu Ngu rũ mắt nhìn lại, liền thấy trên bảng báo cáo chi chít chữ, có một cột dữ liệu dày đặc được bao quanh bởi màu bút đỏ.

“Cái này không hề sai, tôi đã thẩm tra và đối chiếu qua số liệu gốc, chính là như vậy.”

“Nếu không sai thì tại sao Vương Kỷ lại bốc hỏa? Rõ ràng là cô tính sai số liệu, còn muốn để tôi đi lên bị mắng, cô cố ý có phải hay không?”

Triệu Ngu cười lạnh: “Vương Kỷ vì cái gì mà phát hỏa với cô, trong lòng cô còn không rõ hay sao? Là ai ở sau lưng khua môi múa mép, nói thư kí Vương được phó chủ tịch Tiết coi trọng, là dựa vào quan hệ không chính đáng của cô ấy cùng phó chủ tịch Tiết?”

Diệp Tử tức muốn hộc máu: “Trong lòng không hiểu rõ chính là cô, ỷ vào bản thân có vài phần sắc đẹp liền muốn quyến rũ Tiết tổng, cô cũng xứng? Tôi nói cho cô biết, đừng đắc ý quá sớm, anh ấy chính là hiện tại xem cô mới mẻ, cô cho rằng cô có thể ngốc ở đây trong bao lâu?”

Ánh mắt rơi xuống nốt ruồi dưới mắt Diệp Tử, Triệu Ngu không khỏi mỉa mai mà nhếch khóe môi: “Lời này, hẳn là tôi nên nói với thư kí Diệp mới đúng.”

Người khác đều cảm thấy Tiết Tử Ngang đối với Diệp Tử thực đặc biệt, bởi vì cô ta là người duy nhất được Tiết Tử Ngang giới thiệu, lại được Tiết Tử Ngang đem vào công ty cho làm thư kí, ngay cả bản thân Diệp Tử cũng cậy sủng mà kiêu, thật cho rằng Tiết Tử Ngang có bao nhiêu thích cô ta.

Nhưng khi lần đầu tiên Triệu Ngu gặp Diệp Tử, cô liền biết rõ, có một số người, chẳng qua cũng chỉ là tình cờ có một số đặc điểm giống với người trong hồi ức của một người mà thôi. Vứt bỏ điều này, cô ta ở trong mắt Tiết Tử Ngang, lại còn là cái gì?

Mấy ngày này, Diệp Tử vốn vẫn luôn nén cơn giận, càng nhìn Triệu Ngu càng không vừa mắt, hiện giờ thật vất vả tìm được cơ hội xả giận thì lại bị đối phương dùng ánh nhìn như thế châm chọc, thế là cô ta lại càng thêm lên cơn giận dữ, lý trí mất hết, cầm tách cà phê ở trên bàn rồi ném vào Triệu Ngu.

Triệu Ngu sớm đã đề phòng chiêu này, động tác lưu loát mà né sang bên cạnh, ly cà phê xẹt qua thân mình cô, nghe tiếng rơi xuống đất, mảnh vỡ tan.

“Thư kí Diệp, đây là văn phòng, cô không muốn nhìn thấy tôi, muốn xả hận thù cá nhân thì cũng nên đổi chỗ khác đi? Hiện tại làm vỡ cái tách, chờ lát nữa có phải đập bể máy tính hay không?”

Triệu Ngu vừa dứt lời, sắc mặt Diệp Tử liền trắng bệch.

Bằng trực giác, Triệu Ngu cũng biết, tuyệt đối không phải là do lời nói khô khan của cô làm cô ta thấu hiểu, vì thế cô quay đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy người khiến cho Diệp Tử kinh hoảng kia.

Tiết Trạm liền đứng cách mảnh nhỏ của tách cà phê hơn hai bước, thậm chí khi cái tách rơi xuống có thể đã bắn cà phê làm ướt quần tây anh.

Bộ dạng anh có vài phần giống Tiết Tử Ngang, nhưng đường cong khuôn mặt so với Tiết Tử Ngang còn nhu hòa hơn chút, chợt vừa nhìn lên, sẽ làm người ta cảm thấy là một người đàn ông rất ôn nhu.

Nhưng mà khi hiểu biết kỹ càng tỉ mỉ tư liệu về anh, Triệu Ngu sẽ không cho là như vậy. Diệp Tử lúc trước từng thấy qua phương thức anh xử sự cũng sẽ không cho là như vậy.

“Tiết… Phó chủ tịch Tiết…” Nhìn người đàn ông không có biểu tình gì trên mặt, Diệp Tử càng thêm khẩn trương: “Xin lỗi phó chủ tịch Tiết, tôi không biết anh tới, tôi không phải cố ý.”

“Lời này của cô là có ý gì, nếu tôi không tới, cô liền có thể ra tay ở văn phòng?” Tiết Trạm nhàn nhạt mà cười một chút, nhưng ẩn trong đôi mắt đen sâu thẳm kia rõ ràng đều là ý lạnh.

“Không phải đâu phó chủ tịch Tiết, là cô ta trước…”

Diệp Tử còn muốn giải thích, nhưng mà bị ánh mắt sắc bén của Tiết Trạm đảo qua trên mặt, cô ta liền sợ tới mức im lặng.

Vòng qua mảnh nhỏ cùng vết bẩn ở trên mặt đất, Tiết Trạm trực tiếp bước vào văn phòng của Tiết Tử Ngang: “Đưa bảng báo cáo mà Vương Kỷ phê kia cho tôi, còn nữa, cả số liệu gốc cô mới nói vừa rồi.”

Tuy rằng anh từ đầu đến cuối cũng chưa liếc mắt nhìn Triệu Ngu một cái, nhưng Triệu Ngu biết lời này là nói với cô. Hơn nữa, thực rõ ràng, anh đã tới được một lúc, phỏng chừng khi Diệp Tử mới ấn thang máy, anh nghe Vương Kỷ hội báo xong liền tự mình đi theo xuống dưới.

“Dạ đây thưa phó chủ tịch Tiết.” Triệu Ngu lấy văn kiện từ trên bàn rồi đi theo phía sau anh vào văn phòng.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kim chủ ( Thương Lục – Hơi H )
Chương 2: Đấu đá
Chương 3: Diễn xuất
Chương 4: Diễn kịch
Chương 5: Men say
Chương 6: Trêu chọc ( Tiết Tử Ngang H)
Chương 7: Điện thoại
Chương 8: Con mồi
Chương 9: Đối đầu
Chương 10: Nguyện ý sao? (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 11: Ở lại qua đêm (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 12: Yêu tôi rồi sao?
Chương 13: Lần đầu gặp mặt (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 14: Tiết Trạm
Chương 15: Tai nạn lao động
Chương 16: Săn mồi
Chương 17: Thắng và thua
Chương 18: Mắc câu
Chương 19: Món đồ chơi (H)
Chương 20: Video (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 21: Kỷ Tùy
Chương 22: Tới làm tình a!
Chương 23: Chơi vui sao? (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 24: Yêu đương vụng trộm (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 25: Ngày mưa.
Chương 26: Làm không? (Thương Lục – Hơi H)
Chương 27: Vì cô mà l//i//ế//m (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 28: Cao trào (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 29: Tâm cơ
Chương 30: Thật và giả
Chương 31: Lời gợi tình
Chương 32: Trước mặt mọi người (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 33: Bẫy tình yêu
Chương 34: Đính hôn
Chương 35: Mất khống chế cùng tự kiềm chế.
Chương 36: Mượn chủ đề
Chương 37: Anh cứng
Chương 38: “Tiếng lòng”
Chương 39: Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên
Chương 40: Tâm bệnh
Chương 41: Nghiện
Chương 42: Thuốc giải (Hứa Thừa Ngôn – H)
Chương 43: Diễn cảnh khóc
Chương 44: Tâm sự
Chương 45: Mờ ám
Chương 46: Tám Chuyện
Chương 47: Dự tính
Chương 48: Người quen cũ
Chương 49: Là tôi thua
Chương 50: Lén gặp
Chương 51: Lần thứ hai yêu đương vụng trộm (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 52: Mặt người dạ thú (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 53: Người si nói mộng
Chương 54: Người bị bỏ rơi
Chương 55: Lòng trắc ẩn
Chương 56: Kéo đen
Chương 57: Hối hận
Chương 58: Từ chức
Chương 59: Phát huy trên sân khấu kịch
Chương 60: Nguy cấp
Chương 61: Đánh mất cô
Chương 62: Trả đũa
Chương 63: Trả thù
Chương 64: Thăm bệnh
Chương 65: Tạm biệt
Chương 66: Trang Diệp
Chương 67: Cừu hận
Chương 68: Trò chơi người lớn
Chương 69: Điên cuồng (Hứa Thừa Ngôn H)
Chương 70: Rung động
Chương 71: Vi diệu
Chương 72: Kiều diễm (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 73: Gợn sóng
Chương 74: Ám độ Trần Thương*
Chương 75: Vô lại
Chương 76: Động tình
Chương 77: Khó có thể nắm bắt
Chương 78: Đau dài không bằng đau ngắn
Chương 79: Diễn hỏng rồi
Chương 80: Có thể chờ tôi chứ? (Thương Lục – Hơi H)
Chương 81: Đêm tuyết (Thương Lục – H)
Chương 82: Nụ hôn
Chương 83: Người quen cũ
Chương 84: Diễn giả thành thật
Chương 85: Thích em?
Chương 86: Nội chiến
Chương 87: Bí mật
Chương 88: Ôm
Chương 89: Xuân sắc (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 90: Lần đầu (Kỷ Tùy – H)
Chương 91: Nói dối
Chương 92: Chơi đùa đối thủ
Chương 93: Như em mong muốn (Tiết Trạm – H)
Chương 94: Ngoài ý muốn
Chương 95: Khó phân biệt thật giả
Chương 96: Trong giả có thật
Chương 97: Xé rách
Chương 98: Làm tình với tôi (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 99: Bạn trai
Chương 100: Đột ngột xảy ra chuyện
Chương 101: Liên hôn
Chương 102: Vị khách không mời mà đến (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 103: Khoảng cách xa nhất
Chương 104: Khiêu khích
Chương 105: Chật vật như nhau
Chương 106: Cũng vậy thôi (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 107: Cô mọc gai nhọn
Chương 108: Đầy nguy cơ
Chương 109: Thù lao
Chương 110: Tôi giúp em (Thương Lục – Hơi H)
Chương 111: Quyết liệt
Chương 112: Chân tướng
Chương 113: Anh sợ
Chương 114: Dùng lại chiêu cũ
Chương 115: Hiện tượng nguy hiểm
Chương 116: Viên đạn bọc đường
Chương 117: Văn nhã bại hoại* (Hứa Thừa Ngôn – H)
Chương 118: Đối chọi gay gắt (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 119: Ngả bài
Chương 120: Dây dưa
Chương 121: Xuất kỳ bất ý*
Chương 122: Cầu xin tôi đi (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 123: Thổ lộ lời đường mật
Chương 124: Lạt mềm buộc chặt
Chương 125: Điều kiện
Chương 126: Món quà tàn khuyết
Chương 127: Chuyện cũ
Chương 128: Chọc phá
Chương 129: Bùng nổ (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 130: Tức giận cùng sợ hãi
Chương 131: Đòn sát thủ
Chương 132: Chất vấn
Chương 133: Địa ngục
Chương 134: Mưa gió
Chương 135: Cùng hội cùng thuyền
Chương 136: Cô ấy may mắn hơn so với em
Chương 137: Uy hiếp
Chương 138: Tín nhiệm
Chương 139: Trầm luân
Chương 140: Nghe lén
Chương 141: Thuở ban đầu tốt đẹp ( Trang Diệp – Hơi H )
Chương 142: Hạnh phúc giản đơn
Chương 143: Như mộng mà lại không phải mộng (Lăng Kiến Vi – H)
Chương 144: Mộng tỉnh mộng tan
Chương 145: Bảo vệ em
Chương 146: Được một tấc lại muốn tiến một thước
Chương 147: Thỏa hiệp (Tiết Trạm – H)
Chương 148: Bạn trai cũ và bạn trai hiện tại
Chương 149: Ghen tuông (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 150: Thử
Chương 151: Đáp án
Chương 152: Bắt gian (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 153: Tàn nhẫn
Chương 154: Lấy lùi làm tiến
Chương 155: Nhân mô cẩu dạng* (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 156: Mật ngọt và thạch tín*
Chương 157: Tôi tình nguyện
Chương 158: Bầu bạn (Lăng Kiến Vi – H)
Chương 159: Chúc ngủ ngon
Chương 160: Hứa hẹn (Thương Lục – H)
Chương 161: Đêm trước (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 162: Hôn lễ
Chương 163: Đứa bé
Chương 164: Âm mưu
Chương 165: Điệu hổ ly sơn*
Chương 166: Người trong cuộc
Chương 167: Giằng co
Chương 168: Trận chiến
Chương 169: Vết thương
Chương 170: Giận dữ
Chương 171: Sấm sét
Chương 172: Cá mè một lứa
Chương 173: Chỉ là một giấc mộng
Chương 174: Sự thật
Chương 175: Người lạ
Chương 176: Anh không xứng.
Chương 177: Quyết tuyệt (1)
Chương 178: Quyết tuyệt (2)
Chương 179: Lạc lối
Chương 180: Thu lưới
Chương 181: Đàm phán
Chương 182: Lựa chọn
Chương 183: Cả 2 đều thua
Chương 184: Đường cùng
Chương 185: Chật vật
Chương 186: Vũng bùn
Chương 187: Hận tôi không?
Chương 188: Mệt mỏi
Chương 189: Hít thở không thông
Chương 190: Rơi xuống
Chương 191: Ranh giới sinh tử
Chương 192: Vạn niệm câu hôi*
Chương 193: Xoáy nước
Chương 194: Chìm trong cơn giận dữ
Chương 195: Hận anh
Chương 196: Tiếp tục sống
Chương 197: Tình yêu chớm nở (Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 198: Rung động (1 – Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 199: Rung động (2 – Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 200: Tình đậm sâu (Hồi ức Hi – Diệp vườn trường )
Chương 201: Hai bàn tay trắng
Chương 202: Ánh mặt trời của anh
Chương 203: Ác tâm (*)
Chương 204: Thanh toán xong
Chương 205: Tạm biệt
Chương 206: Khoảng cách
Chương 207: Không tha
Chương 208: Bọn họ
Chương 209: Hy vọng
Chương 210: Ôm
Chương 211: Yếu ớt
Chương 212: Ăn ý
Chương 213: Chuộc tội
Chương 214: Từ biệt
Chương 215: Cô đơn
Chương 216: Xa xôi không thể với tới
Chương 217: Kết thúc
Chương 218: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 219: Lâu ngày không gặp
Chương 220: Người thân
Chương 221: Theo đuổi em
Chương 222: Ôn nhu
Chương 223: Đặc biệt
Chương 224: Yên lặng
Chương 225: Trong mưa
Chương 226: Dã tâm
Chương 227: Thuận theo tự nhiên
Chương 228: Cảm thấy đủ
Chương 229: Bình minh (Thần Hi)*
Chương 230: Kết cục
Chương 231: Phiên ngoại Thương Lục (1)
Chương 232: Phiên ngoại Thương Lục (2) (H)
Chương 233: Phiên ngoại Tiết Trạm (1)
Chương 234: Phiên ngoại Tiết Trạm (2)
Chương 235: Phiên ngoại Lăng Kiến Vi (1)
Chương 236: Phiên ngoại Lăng Kiến Vi (2 – H)
Chương 237: Phiên ngoại Thương Lục (3)
Chương 238: Phiên ngoại Tiết Tử Ngang (1)
Chương 239: Phiên ngoại Tiết Tử Ngang (2 – Hơi H )
Chương 240: Phiên ngoại Kỷ Tùy (1)
Chương 241: Phiên ngoại Kỷ Tùy (2 – H)
Chương 242: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (1)
Chương 243: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (2)
Chương 244: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (3)
Chương 245: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (4 – Hơi H)
Chương 246: Phiên ngoại Trang Diệp (1)
Chương 247: Phiên ngoại Trang Diệp (2)
Chương 248: Phiên ngoại Trang Diệp (3 – H)
Chương 249: Phiên ngoại hằng ngày (1)
Chương 250: Phiên ngoại hằng ngày (2)
Chương 251: Phiên ngoại Trang Diệp (4)
Chương 252: Phiên ngoại hằng ngày (3P)
Chương 253: Phiên ngoại hằng ngày (4)
Chương 254: Phiên ngoại Trang Diệp (5 – H)
Chương 255: Phiên ngoại hằng ngày (5)
Chương 256: Phiên ngoại hằng ngày (6)
Chương 257: Phiên ngoại hằng ngày (7)
Chương 258: Phiên ngoại hằng ngày (8)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Về ( Quy Lai)
Chương 14: Tiết Trạm

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14: Tiết Trạm
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...