Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về ( Quy Lai) – Chương 13: Lần đầu gặp mặt (Tiết Tử Ngang – Hơi H)

Trở Về ( Quy Lai)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Triệu Ngu đi vào văn phòng của Tiết Tử Ngang, chân còn có chút run, tư thế đi đường có chút quái dị.

Tiết Tử Ngang nhìn thấy, đắc ý mà cười: “Đây là ăn không tiêu?”

“Anh còn không biết xấu hổ mà nói.”

Triệu Ngu tức giận trừng mắt nhìn anh: “Ai bảo anh mới sáng sớm đã động dục, hại người ta suýt chút nữa không thể đến công ty…”

Hai chữ cuối cùng khiến cô đột nhiên khựng lại một chút, ngay lập tức thu hồi bộ dáng hờn dỗi, khôi phục trạng thái bình thường, cô mỉm cười chuyên nghiệp đưa tập tài liệu ở trong tay cho anh: “Tiết tổng, mời xem qua.”

Nụ cười trên mặt Tiết Tử Ngang hơi cứng lại, ánh mắt nhìn cô chằm chằm.

Triệu Ngu rũ mắt không nói, ngay cả ngôn ngữ hình thể cũng đều cho thấy cô đang chú ý thân phận của mình – trợ lý của anh.

Tiết Tử Ngang không thèm quan tâm đến tài liệu, chỉ tiếp tục ngồi trên ghế làm việc nhìn cô: “Em cảm thấy, quan hệ giữa chúng ta là gì?”

Triệu Ngu mỉm cười: “Hôm đó ở vũ hội, Tiết tổng cũng đã nói qua, tôi là bạn gái cùng dự vũ hội với anh.”

“Bạn gái cùng dự vũ hội sẽ lên giường với tôi?”

“Có thể.” Triệu Ngu vẫn mỉm cười: “Tiết tổng, anh thử xem qua, nếu có vấn đề gì thì gọi cho tôi. “

Rời khỏi văn phòng, trở lại bàn làm việc của mình, vẻ mặt Triệu Ngu phiền muộn, nâng má nhìn cây xanh trên bàn phát ngốc.

Tất nhiên, phiền muộn không phải vì chính bản thân cô mà là vì nhân vật cô phải sắm vai lúc này.

Một người không cầm lòng được bị cấp trên của mình hấp dẫn, lại còn lên giường với anh, vì tự t//i mà không dám đòi hỏi danh phận, vì kiêu ngạo mà không muốn biểu hiện ra cảm xúc nội tâm của bản thân, giả vờ trở thành một cô gái hào phóng và kiêu ngạo.

Khi Tiết Tử Ngang ra khỏi văn phòng thì nhìn thấy cô vẫn đang còn ngồi phát ngốc.

Anh nhìn cô thật lâu, cô cũng xuất thần thật lâu, thậm chí khi anh đã đi đến trước mặt, cô cũng vẫn chưa phát hiện.

Anh đặt tài liệu trong tay lên bàn của cô, cô bị giật mình, ngước mắt nhìn anh, sau đó nhanh chóng điều chỉnh tốt trạng thái bắt đầu làm việc.

Tiết Tử Ngang trầm giọng nói: “Theo tôi vào văn phòng.”

Triệu Ngu đứng dậy, ngoan ngoãn đi theo anh, cửa vừa khép lại, anh liền lập tức đè cô vào tường, không hề kiêng nể mà hôn lên môi cô.

Triệu Ngu đẩy anh vài cái, cuối cùng từ bỏ phản kháng, đôi tay vốn chống trên ngực lại vòng lên cổ anh, vươn đầu lưỡi cùng anh giao triền.

Hôn đến khi cô thở hổn hển, anh mới chịu buông lỏng môi, trán kề vào trán cô: “Muốn sao?”

Nhân vật Triệu Ngu đang sắm vai sẽ muốn, mà bản thân Triệu Ngu cũng muốn. Cô đã quá quen thuộc với dục vọng trong thân thể của mình.

Cô ngơ ngác mà nhìn anh, xong cắn môi.

Tiết Tử Ngang bắt đầu mạnh mẽ cởi quần áo cô, động tác thật thô bạo, vài thao tác đã lột cô trần như nhộng, bàn tay không chút khách khí bắt lấy hai v//ú cô rồi dùng sức nhào nặn.

Bên trên còn có dấu vết mà đêm qua và sáng nay anh để lại, ngay cả đầu v//ú vẫn còn sưng nhưng anh lại xem như không thấy. Tiết Tử Ngang túm lấy hai viên nhũ thịt mà lôi kéo, chà xát.

Khoái cảm và đau xót cùng nhau kéo đến, Triệu Ngu muốn kêu ra tiếng, nhưng nhân vật mà cô sắm vai không cho phép, vì vậy cô chỉ có thể cắn chặt môi, hai mắt rưng rưng, kìm nén tiếng r//ê//n rỉ.

Nhìn bộ dáng ủy khuất của cô, đồng tử Tiết Tử Ngang co rụt lại, bỗng chốc xoay người cô để cô chống đỡ trên tường, không nhìn vẻ mặt cô, tay anh từ kẽ m//ô//n//g dò xét, sờ mó về phía trước.

Khi phủ lên miệng huyệt, tay anh dính nhớp nháp. Cô thật sự đã rất ướt.

Anh dùng ngón giữa vuốt ve khe hở, cả người Triệu Ngu run rẩy, theo bản năng dựng thắt lưng, vặn vẹo m//ô//n//g, thuận theo động tác của anh.

Lòng bàn tay ướt đẫm mật dịch, Tiết Tử Ngang rút tay khỏi kẽ m//ô//n//g cô, trực tiếp từ phía trước phủ lên âm đế cương cứng rồi ấn xoay tròn.

Đây là nơi mẫn cảm nhất trên thân thể Triệu Ngu, cô không nhịn được mà rùng mình hừ nhẹ ra tiếng.

Tiết Tử Ngang dán lên tấm lưng trần trụi của cô, tay trái vòng đến phía trước bắt lấy một bên v//ú mềm mại mà xoa nắn, anh thấp giọng hỏi ở bên tai cô: “Muốn sao?”

“Muốn…” Cô nức nở.

“Cầu xin tôi.” Hai ngón tay kẹp lấy âm đế rồi dùng sức nhéo một chút.

“Cầu xin anh.” Cô gần như đã đứng không vững.

“Không đúng, em biết tôi muốn nghe cái gì.” Anh hung hăng nhéo đầu v//ú cô.

Giọng nói của Triệu Ngu run rẩy: “Cầu xin anh… Cầu anh làm em… Dùng côn thịt làm em, Tiết Tử Ngang…”

Anh hài lòng mỉm cười, duỗi tay cởi bỏ khóa kéo, móc ra thứ đã sớm cương cứng rồi dọc theo kẽ m//ô//n//g tách hoa huyệt cô ra mà cắm vào.

Vừa rồi đã sắp đạt đến cao trào, giờ phút này lại bị anh cắm như vậy, Triệu Ngu ngay tức khắc run rẩy tiết ra.

Vách tường thịt co rút chặt chẽ kẹp đến mức Tiết Tử Ngang hơi thở hỗn loạn, anh hít sâu một hơi, ôm lấy eo Triệu Ngu và vỗ nhẹ lên m//ô//n//g cô: “Thả lỏng, đừng kẹp chặt như vậy.”

Cô mới vừa cao trào, sao có thể không chặt?

Triệu Ngu tiếp tục run rẩy bám tường, tiểu huyệt không chịu thả lỏng, gắt gao m//ú//t lấy dục vọng của anh, cản trở anh một hồi lâu mới dần dần thả lỏng để anh phá vỡ nếp uốn đẩy mạnh vào bên trong.

Anh động eo rút ra rồi lại đ//â//m vào, vài phút sau nghe được giọng nói đứt quãng của cô: “Anh không… Mang bao…”

Tiết Tử Ngang dừng động tác đưa đẩy, mắt nhìn về phía kệ sách, dứt khoát nâng hai đùi bế cô lên, hạ thể tiếp tục dính chặt vào nhau, dùng tư thế trẻ con đi tiểu vừa đi vừa cắm, đi đến trước một ngăn kéo.

“Bảo bối, lấy bao.”

Lần đầu tiên anh gọi cô như vậy, Triệu Ngu tất nhiên sững sờ một chút tỏ vẻ bản thân thật khiếp sợ, sau đó run tay kéo ngăn kéo ra rồi lấy hộp áo mưa vẫn chưa mở kia.

Cô bị anh đ//â//m đến phun nước khắp nơi, cả người phát run, xé bao bì cũng vô cùng tốn sức, thật vất vả mới lấy ra một cái đưa cho anh thì anh lại để cô cầm. Tiết Tử Ngang cười xấu xa và nói: “Chúng ta đi thêm vài vòng?”

Triệu Ngu biết, anh cười vì khi cô bị ôm đi như vậy thân thể lại càng mẫn cảm hơn.

Triệu Ngu đang muốn phản bác, cửa văn phòng lại bỗng nhiên bị đẩy ra, không kịp đề phòng, một bóng đen đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt hai người.

Vài giây trôi qua, toàn bộ văn phòng yên tĩnh không một tiếng động, giống như thời gian đột nhiên dừng lại.

Đến khi kịp phản ứng, Triệu Ngu thét chói tai, Tiết Tử Ngang thấp giọng mắng một tiếng, xoay người đưa lưng về phía cửa che lại thân thể trần trụi của cô.

Người đàn ông ở cửa không nói gì, nhanh chóng xoay người ra bên ngoài, đóng cửa lại.

Triệu Ngu thấy rõ, người đến là Tiết Trạm.

Cô biết trong vài ngày tới Tiết Trạm sẽ quay lại trụ sở nhưng lại không nghĩ tới lần đầu tiên cô và anh gặp mặt lại là trong tình cảnh này.

Anh không chỉ nhìn thấy thân thể trần truồng của cô, thậm chí còn nhìn thấy vật kia của Tiết Tử Ngang vẫn còn cắm ở bên trong tiểu huyệt ướt đẫm của cô.

Tất nhiên cô sẽ không ngượng ngùng, cũng không cảm thấy mất mặt.

Một màn này đã được Tiết Trạm nhìn thấy, nếu người đàn ông kia có thể hứng thú với thân thể của cô, cô ngược lại sẽ thật hài lòng.

Nhưng cô cũng biết, chuyện này không có khả năng.

Có lẽ như một người đàn ông bình thường, nhìn thấy một màn kích thích như vậy sẽ nổi lên phản ứng sinh lí, nhưng nhiều nhất cũng chỉ giới hạn ở đó mà thôi.

Dù sao, người đó là Tiết Trạm.

Sống đến 33 tuổi, Tiết Trạm đã sớm nhìn qua đủ loại phụ nữ, một lòng phát triển sự nghiệp đi đến địa vị ngày hôm nay, anh sẽ không phải tuýp người nông cạn.

Đương nhiên, theo kế hoạch hiện tại, Triệu Ngu chắc chắn sẽ để ý.

Trần truồng cùng một người đàn ông làm tình lại bị một người đàn ông khác nhìn thấy. Loại chuyện này đặt trên một người phụ nữ bình thường thì ai cũng sẽ để ý.

Cho nên cô “Oa” một tiếng khóc lên, tê tâm liệt phế, đau lòng muốn chết.

Tiết Tử Ngang luống cuống, cũng mặc kệ côn thịt căng đến lợi hại, anh nhanh chóng rút ra khỏi cơ thể cô, ôm cô đi đến ghế sô pha ngồi xuống, lấy chăn che lại cơ thể trần truồng của cô, rút khăn giấy giúp cô lau nước mắt.

Triệu Ngu nức nở một lúc lâu mới yếu ớt nhìn anh: “Người đàn ông kia là ai? Vì sao không gõ cửa mà đã đi vào?”

Tiết Tử Ngang ảo não vò tóc: “Chú nhỏ của tôi, tổng giám đốc Hoa Xán, cũng xem như là… Cấp trên cao cấp của em. Ngày thường chú ấy vào văn phòng tôi đều không gõ cửa, vì tôi sẽ không làm loại chuyện này ở văn phòng.”

Triệu Ngu vừa khóc vừa trừng mắt nhìn anh: “Vậy hôm nay anh còn làm?”

Tiết Tử Ngang trầm mặc.

Triệu Ngu lẳng lặng khóc một lúc, lại hỏi: “Anh với Diệp Tử, sẽ không làm chuyện đó ở văn phòng sao?”

Trên thực tế, cô đã hỏi thăm qua trợ lý cũ trước khi bàn giao công việc. Cựu trợ lý nói rằng mối quan hệ của Tiết Tử Ngang và Diệp Tử cũng không tốt như vẻ bề ngoài, ít nhất không giống như có xảy ra quan hệ.

Quả nhiên, Tiết Tử Ngang ngẩng đầu nhìn cô: “Tôi không chạm vào cô ta.”

Trong mắt Triệu Ngu hiện ý cười: “Thật sao? Bọn họ đều nói…”

“Tôi sẽ không chạm vào người của công ty, việc công việc tư ở gần nhau, rất phiền toái.”

“Vậy anh còn cùng em…”

“Em là ngoại lệ.”

Anh nói xong một câu này, ngay lập tức nhìn thấy cả người Triệu Ngu đều ngây ngẩn.

Giống như có chút vui mừng, lại giống như ngượng ngùng, nhưng dần dần lại biến thành bộ dáng mê mang, phiền muộn lúc trước.

Cô gắng gượng cười khổ một chút, quay đầu không nhìn anh, chỉ thấp giọng nói: “Phiền toái Tiết tổng… Giúp tôi lấy quần áo qua đây.”

Tiết Tử Ngang nghe rất rõ ràng là “Tiết tổng” chứ không phải “Anh”, chỉ khác biệt một chút như vậy lại kéo ra một khoảng cách thật xa.

Anh mấp máy môi, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể yên lặng đi tới cửa, nhặt lên quần áo vương vãi đầy đất đưa cho cô.

Triệu Ngu nhanh chóng mặc vào, ánh mắt né tránh anh: “Tôi muốn… Xin nghỉ hai ngày để ở nhà nghỉ ngơi.”

” Được. “

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kim chủ ( Thương Lục – Hơi H )
Chương 2: Đấu đá
Chương 3: Diễn xuất
Chương 4: Diễn kịch
Chương 5: Men say
Chương 6: Trêu chọc ( Tiết Tử Ngang H)
Chương 7: Điện thoại
Chương 8: Con mồi
Chương 9: Đối đầu
Chương 10: Nguyện ý sao? (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 11: Ở lại qua đêm (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 12: Yêu tôi rồi sao?
Chương 13: Lần đầu gặp mặt (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 14: Tiết Trạm
Chương 15: Tai nạn lao động
Chương 16: Săn mồi
Chương 17: Thắng và thua
Chương 18: Mắc câu
Chương 19: Món đồ chơi (H)
Chương 20: Video (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 21: Kỷ Tùy
Chương 22: Tới làm tình a!
Chương 23: Chơi vui sao? (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 24: Yêu đương vụng trộm (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 25: Ngày mưa.
Chương 26: Làm không? (Thương Lục – Hơi H)
Chương 27: Vì cô mà l//i//ế//m (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 28: Cao trào (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 29: Tâm cơ
Chương 30: Thật và giả
Chương 31: Lời gợi tình
Chương 32: Trước mặt mọi người (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 33: Bẫy tình yêu
Chương 34: Đính hôn
Chương 35: Mất khống chế cùng tự kiềm chế.
Chương 36: Mượn chủ đề
Chương 37: Anh cứng
Chương 38: “Tiếng lòng”
Chương 39: Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên
Chương 40: Tâm bệnh
Chương 41: Nghiện
Chương 42: Thuốc giải (Hứa Thừa Ngôn – H)
Chương 43: Diễn cảnh khóc
Chương 44: Tâm sự
Chương 45: Mờ ám
Chương 46: Tám Chuyện
Chương 47: Dự tính
Chương 48: Người quen cũ
Chương 49: Là tôi thua
Chương 50: Lén gặp
Chương 51: Lần thứ hai yêu đương vụng trộm (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 52: Mặt người dạ thú (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 53: Người si nói mộng
Chương 54: Người bị bỏ rơi
Chương 55: Lòng trắc ẩn
Chương 56: Kéo đen
Chương 57: Hối hận
Chương 58: Từ chức
Chương 59: Phát huy trên sân khấu kịch
Chương 60: Nguy cấp
Chương 61: Đánh mất cô
Chương 62: Trả đũa
Chương 63: Trả thù
Chương 64: Thăm bệnh
Chương 65: Tạm biệt
Chương 66: Trang Diệp
Chương 67: Cừu hận
Chương 68: Trò chơi người lớn
Chương 69: Điên cuồng (Hứa Thừa Ngôn H)
Chương 70: Rung động
Chương 71: Vi diệu
Chương 72: Kiều diễm (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 73: Gợn sóng
Chương 74: Ám độ Trần Thương*
Chương 75: Vô lại
Chương 76: Động tình
Chương 77: Khó có thể nắm bắt
Chương 78: Đau dài không bằng đau ngắn
Chương 79: Diễn hỏng rồi
Chương 80: Có thể chờ tôi chứ? (Thương Lục – Hơi H)
Chương 81: Đêm tuyết (Thương Lục – H)
Chương 82: Nụ hôn
Chương 83: Người quen cũ
Chương 84: Diễn giả thành thật
Chương 85: Thích em?
Chương 86: Nội chiến
Chương 87: Bí mật
Chương 88: Ôm
Chương 89: Xuân sắc (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 90: Lần đầu (Kỷ Tùy – H)
Chương 91: Nói dối
Chương 92: Chơi đùa đối thủ
Chương 93: Như em mong muốn (Tiết Trạm – H)
Chương 94: Ngoài ý muốn
Chương 95: Khó phân biệt thật giả
Chương 96: Trong giả có thật
Chương 97: Xé rách
Chương 98: Làm tình với tôi (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 99: Bạn trai
Chương 100: Đột ngột xảy ra chuyện
Chương 101: Liên hôn
Chương 102: Vị khách không mời mà đến (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 103: Khoảng cách xa nhất
Chương 104: Khiêu khích
Chương 105: Chật vật như nhau
Chương 106: Cũng vậy thôi (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 107: Cô mọc gai nhọn
Chương 108: Đầy nguy cơ
Chương 109: Thù lao
Chương 110: Tôi giúp em (Thương Lục – Hơi H)
Chương 111: Quyết liệt
Chương 112: Chân tướng
Chương 113: Anh sợ
Chương 114: Dùng lại chiêu cũ
Chương 115: Hiện tượng nguy hiểm
Chương 116: Viên đạn bọc đường
Chương 117: Văn nhã bại hoại* (Hứa Thừa Ngôn – H)
Chương 118: Đối chọi gay gắt (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 119: Ngả bài
Chương 120: Dây dưa
Chương 121: Xuất kỳ bất ý*
Chương 122: Cầu xin tôi đi (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 123: Thổ lộ lời đường mật
Chương 124: Lạt mềm buộc chặt
Chương 125: Điều kiện
Chương 126: Món quà tàn khuyết
Chương 127: Chuyện cũ
Chương 128: Chọc phá
Chương 129: Bùng nổ (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 130: Tức giận cùng sợ hãi
Chương 131: Đòn sát thủ
Chương 132: Chất vấn
Chương 133: Địa ngục
Chương 134: Mưa gió
Chương 135: Cùng hội cùng thuyền
Chương 136: Cô ấy may mắn hơn so với em
Chương 137: Uy hiếp
Chương 138: Tín nhiệm
Chương 139: Trầm luân
Chương 140: Nghe lén
Chương 141: Thuở ban đầu tốt đẹp ( Trang Diệp – Hơi H )
Chương 142: Hạnh phúc giản đơn
Chương 143: Như mộng mà lại không phải mộng (Lăng Kiến Vi – H)
Chương 144: Mộng tỉnh mộng tan
Chương 145: Bảo vệ em
Chương 146: Được một tấc lại muốn tiến một thước
Chương 147: Thỏa hiệp (Tiết Trạm – H)
Chương 148: Bạn trai cũ và bạn trai hiện tại
Chương 149: Ghen tuông (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 150: Thử
Chương 151: Đáp án
Chương 152: Bắt gian (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 153: Tàn nhẫn
Chương 154: Lấy lùi làm tiến
Chương 155: Nhân mô cẩu dạng* (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 156: Mật ngọt và thạch tín*
Chương 157: Tôi tình nguyện
Chương 158: Bầu bạn (Lăng Kiến Vi – H)
Chương 159: Chúc ngủ ngon
Chương 160: Hứa hẹn (Thương Lục – H)
Chương 161: Đêm trước (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 162: Hôn lễ
Chương 163: Đứa bé
Chương 164: Âm mưu
Chương 165: Điệu hổ ly sơn*
Chương 166: Người trong cuộc
Chương 167: Giằng co
Chương 168: Trận chiến
Chương 169: Vết thương
Chương 170: Giận dữ
Chương 171: Sấm sét
Chương 172: Cá mè một lứa
Chương 173: Chỉ là một giấc mộng
Chương 174: Sự thật
Chương 175: Người lạ
Chương 176: Anh không xứng.
Chương 177: Quyết tuyệt (1)
Chương 178: Quyết tuyệt (2)
Chương 179: Lạc lối
Chương 180: Thu lưới
Chương 181: Đàm phán
Chương 182: Lựa chọn
Chương 183: Cả 2 đều thua
Chương 184: Đường cùng
Chương 185: Chật vật
Chương 186: Vũng bùn
Chương 187: Hận tôi không?
Chương 188: Mệt mỏi
Chương 189: Hít thở không thông
Chương 190: Rơi xuống
Chương 191: Ranh giới sinh tử
Chương 192: Vạn niệm câu hôi*
Chương 193: Xoáy nước
Chương 194: Chìm trong cơn giận dữ
Chương 195: Hận anh
Chương 196: Tiếp tục sống
Chương 197: Tình yêu chớm nở (Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 198: Rung động (1 – Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 199: Rung động (2 – Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 200: Tình đậm sâu (Hồi ức Hi – Diệp vườn trường )
Chương 201: Hai bàn tay trắng
Chương 202: Ánh mặt trời của anh
Chương 203: Ác tâm (*)
Chương 204: Thanh toán xong
Chương 205: Tạm biệt
Chương 206: Khoảng cách
Chương 207: Không tha
Chương 208: Bọn họ
Chương 209: Hy vọng
Chương 210: Ôm
Chương 211: Yếu ớt
Chương 212: Ăn ý
Chương 213: Chuộc tội
Chương 214: Từ biệt
Chương 215: Cô đơn
Chương 216: Xa xôi không thể với tới
Chương 217: Kết thúc
Chương 218: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 219: Lâu ngày không gặp
Chương 220: Người thân
Chương 221: Theo đuổi em
Chương 222: Ôn nhu
Chương 223: Đặc biệt
Chương 224: Yên lặng
Chương 225: Trong mưa
Chương 226: Dã tâm
Chương 227: Thuận theo tự nhiên
Chương 228: Cảm thấy đủ
Chương 229: Bình minh (Thần Hi)*
Chương 230: Kết cục
Chương 231: Phiên ngoại Thương Lục (1)
Chương 232: Phiên ngoại Thương Lục (2) (H)
Chương 233: Phiên ngoại Tiết Trạm (1)
Chương 234: Phiên ngoại Tiết Trạm (2)
Chương 235: Phiên ngoại Lăng Kiến Vi (1)
Chương 236: Phiên ngoại Lăng Kiến Vi (2 – H)
Chương 237: Phiên ngoại Thương Lục (3)
Chương 238: Phiên ngoại Tiết Tử Ngang (1)
Chương 239: Phiên ngoại Tiết Tử Ngang (2 – Hơi H )
Chương 240: Phiên ngoại Kỷ Tùy (1)
Chương 241: Phiên ngoại Kỷ Tùy (2 – H)
Chương 242: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (1)
Chương 243: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (2)
Chương 244: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (3)
Chương 245: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (4 – Hơi H)
Chương 246: Phiên ngoại Trang Diệp (1)
Chương 247: Phiên ngoại Trang Diệp (2)
Chương 248: Phiên ngoại Trang Diệp (3 – H)
Chương 249: Phiên ngoại hằng ngày (1)
Chương 250: Phiên ngoại hằng ngày (2)
Chương 251: Phiên ngoại Trang Diệp (4)
Chương 252: Phiên ngoại hằng ngày (3P)
Chương 253: Phiên ngoại hằng ngày (4)
Chương 254: Phiên ngoại Trang Diệp (5 – H)
Chương 255: Phiên ngoại hằng ngày (5)
Chương 256: Phiên ngoại hằng ngày (6)
Chương 257: Phiên ngoại hằng ngày (7)
Chương 258: Phiên ngoại hằng ngày (8)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Về ( Quy Lai)
Chương 13: Lần đầu gặp mặt (Tiết Tử Ngang – Hơi H)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13: Lần đầu gặp mặt (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...