Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Thành Đồ Chơi Của Dã Thú – Chương 2: Đ//â//m đến nỗi cô nói không thành tiếng

Trở Thành Đồ Chơi Của Dã Thú

Tác giả: Tô Nguyệt Bán
Lượt đọc: 69
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ưm a... a ha... đã... ưm ưm đã bảo là đừng dùng nguyên hình để làm mà ưm... a a a a!"

Tần Phỉ Vũ còn định nói gì đó, nhưng côn thịt đang cắm trong huyệt nhỏ đột ngột đ//â//m rút dữ dội, thúc mạnh đến mức cô nói chẳng nên lời.

Nhưng thật sự là rất sướng, thật là tiêu hồn...

Cả cơ thể cô như đã được khai phá hoàn toàn, sự nhạy cảm và d//â//m đ//ã//n//g phô bày hết ra ngoài mặc sức lẳng lơ, thèm nện để được lấp đầy!

Rốt cuộc điều gì đã khiến cô trở nên như thế này? Chuyện này phải kể từ tháng trước, đó là một ngày quan trọng đã làm thay đổi quỹ đạo cuộc đời cô.

Lúc đó, Tần Phỉ Vũ nhận được điện thoại từ viện trưởng viện mồ côi. Đầu dây bên kia ngoài vài câu hỏi thăm bình thường còn nhắc cô hãy đón một ngày sinh nhật thật tử tế.

Lúc này cô mới sực nhớ ra hôm nay là sinh nhật tròn mười tám tuổi của mình...

Lễ trưởng thành mà, dù có không để tâm đến mấy thì Tần Phỉ Vũ cũng muốn bản thân có một ngày kỉ niệm thật tươm tất.

Thế là cô xuống lầu, đi tắt qua con đường nhỏ định bụng mua một chiếc bánh kem về để tận hưởng chút ngọt ngào.

Cuộc sống vốn dĩ đã đủ đắng cay, người ta vẫn bảo ăn đồ ngọt sẽ thấy hạnh phúc, cô cũng muốn thử xem sao.

Dù sao còn một tuần nữa mới khai giảng, vì nhảy lớp nên cô cũng không định chuyển vào ký túc xá trường, thế nên mua cái bánh kem rồi nuông chiều bản thân một chút cũng chẳng sao...

Ồ không được, rượu thì không được uống, vì ngày mai còn phải đi làm thêm...

"Haiz... khó thật đấy!"

Sống thật sự quá vất vả, nhưng Tần Phỉ Vũ vẫn muốn kiên cường sống tiếp, cô muốn tìm lại ba mẹ mình.

Năm đó cô bị bắt cóc, sau khi được cứu ra năm sáu tuổi thì mắc một trận trọng bệnh rồi mất trí nhớ. May mắn thay, mẹ viện trưởng đối xử với cô rất tốt, chăm sóc ân cần cô mới có thể bình an lớn lên.

Tần Phỉ Vũ nỗ lực sống không chỉ để tìm lại ba mẹ ruột, mà còn để nhanh chóng học xong đại học kiếm tiền phụng dưỡng mẹ viện trưởng, để bà không còn phải vất vả như vậy nữa.

Từng bước đi xuống cầu thang, Tần Phỉ Vũ không ngờ rằng nguy hiểm cũng đang cận kề, cô vẫn đang vui vẻ ngân nga một giai điệu không tên.

Tại khu rừng sâu cách đó hàng trăm km, một cánh cửa kết giới mở ra, từ bên trong có hai bóng người lao vụt ra ngoài.

Nhìn kỹ lại, bóng dáng ra trước sau khi tiếp đất hóa ra lại là một con hồ ly toàn thân trắng muốt như tuyết.

Con hồ ly này thế mà còn quay đầu lại nói tiếng người: "Dạ Lâm quân, ngươi còn biết xấu hổ hay không, sao cứ bám đuôi ta không buông thế hả!"

Đường đường là một Yêu Vương mà sao hẹp hòi vậy chứ, đồ cũng đâu phải là không trả, có cần thiết phải truy đuổi gắt gao như thế không!

"Láo xược! Cửu Vĩ Hồ yêu, bản thân ngươi đã làm gì thì tự ngươi biết rõ. Nếu biết điều thì giao đồ ra đây, có lẽ ta còn nể tình để ngươi được toàn thây."

Bóng người màu xám sau khi tiếp đất liền lắc mình biến thành một nam tử khôi ngô phi phàm. Khí trường quanh người hắn quá đỗi lạnh lùng, lời nói ra uy nghiêm tựa như thần linh giáng thế, mang đậm khí chất đế vương thâm hậu và bá đạo.

Hắn chính là Dạ Lâm quân, Yêu Vương trấn giữ vùng núi tiên Bất Chu. Quanh năm bế quan tu luyện tiên đạo, nhưng dạo gần đây thiên địa dị thường, linh khí phục hồi nên hắn mới bất đắc dĩ xuất quan xem xét.

Không ngờ trong một lúc sơ suất, túi Bát Bảo mang theo bên người đã bị hồ yêu trộm mất.

Bên trong vốn không có đồ gì quá quan trọng, nhưng có một bảo vật mà Dạ Lâm quân định dùng để thăng cấp và chống chọi thiên kiếp, lẽ nào lại để con hồ yêu này tùy tiện lấy đi.

Dù đối phương luôn miệng nói sẽ trả lại, nhưng lọt vào tai Dạ Lâm quân, hắn một chữ cũng không tin.

Đám yêu quái tu luyện từ hồ ly là loại xảo quyệt nhất gian trá nhất!

"Đã bảo là chỉ mượn dùng một chút thôi mà, đường đường là đại nhân Yêu Vương sao lại nhỏ mọn thế. Tộc Cửu Vĩ Hồ chúng ta coi trọng nhất là chữ tín, đã nói trả là nhất định sẽ trả... a..."

Hồ yêu còn chưa dứt lời, cơ thể đã bị Dạ Lâm quân bất ngờ tung đòn tấn công đánh bay đi.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Bị đè trên ghế sofa cuồng nhiệt hoan lạc
Chương 2: Đ//â//m đến nỗi cô nói không thành tiếng
Chương 3: Giao đồ ra đây, ta sẽ tha ngươi không chết
Chương 4: Khơi gợi tình dục mãnh liệt đến thế
Chương 5: Thế mà lại bắt cô cởi quần áo
Chương 6: Khiến cô không kìm được mà r//ê//n rỉ thành tiếng
Chương 7: Cô gái loài người
Chương 8: Người với thú sao, thật quá "nặng đô"
Chương 9: Cưỡng đoạt rồi ăn thịt
Chương 10: Tôn thượng tha mạng
Chương 11: Ngứa quá, hoa huyệt ngứa quá
Chương 12: Để lộ ra huyệt nhỏ đã sớm ướt đẫm
Chương 13: Huyệt nhỏ cực phẩm trắng nõn, côn thịt dưới háng khát khao khó nhịn
Chương 14: Côn thịt mau vào đ//â//m nát hoa huyệt lẳng lơ.
Chương 15: Hoa huyệt thật n//ứ//n//g, mới lần đầu mà đã lẳng lơ thế này
Chương 16: Vặn vẹo vòng eo đón nhận cây côn thịt thô lớn
Chương 17: Ngứa quá, muốn côn thịt cắm vào
Chương 18: Dương vật lại đ//â//m vào rồi, huyệt nhỏ căng quá
Chương 19: Động tác nhấp nhô của côn thịt nhanh đến mức gần như để lại tàn ảnh
Chương 20: Cự vật vừa to vừa thô vẫn cắm chặt trong huyệt nhỏ của cô
Chương 21: Côn thịt dã thú to lớn, phía trên còn mang theo gai ngược đầy lông tơ
Chương 22: Sợ hãi cảm giác bị xé toạc ấy
Chương 23: Thúc mở huyệt nhỏ của cô, đ//â//m đến mức cô vừa sướng vừa lẳng lơ
Chương 24: Vừa mở miệng liền biến thành tiếng nức nở yếu ớt lại vô vọng, nghe thật đáng thương làm sao
Chương 25: Từng dòng d//â//m thủy tuôn ra xối xả, kích thích cô run rẩy toàn thân
Chương 26: Chợt kẹp chặt hai chân phun ra một bãi d//â//m thủy
Chương 27: Hay là thử triệt sản xem sao
Chương 28: Ngứa quá, bên trong d//â//m huyệt ngứa ngáy quá
Chương 29: L//i//ế//m láp chất dịch bên trong d//â//m huyệt
Chương 30: Quy đầu tím rực vừa to vừa dữ tợn
Chương 31: Sướng đến mức toàn thân cô đều run rẩy
Chương 32: Sao trên người lại nồng nặc mùi thế này
Chương 33: Gấp cái gì chứ, em muốn anh giúp em l//i//ế//m láp trước đã...
Chương 34: Có thể dễ dàng bị chính mình mê hoặc
Chương 35: Tắm rửa bị vồ ngã l//i//ế//m huyệt nhỏ
Chương 36: D//â//m độc phát tác, kẹp chặt hai chân
Chương 37: Cái thứ đó thật lớn, nặng trịch
Chương 38: Chiếc lưỡi thật lớn, thật nóng
Chương 39: L//i//ế//m khéo quá, lực mạnh thêm chút nữa
Chương 40: Bầu v//ú căng tức quá, sắp bị kéo hỏng rồi
Chương 41: Sướng xong liền lật lọng, coi hắn như thanh mát-xa
Chương 42: Cảm giác được lấp đầy quả thực sướng phát điên
Chương 43: Sâu quá... đừng động vào chỗ đó
Chương 44: Huyệt nhỏ chặt quá, đang hút lấy côn thịt lớn
Chương 45: Bị một con dã thú đè lên đ//ụ đến chết đi sống lại
Chương 46: Toàn thân tê dại, d//â//m đ//ã//n//g quá
Chương 47: Nhân lúc trống trải mà chen vào
Chương 48: Khi nào rảnh cùng đi ăn cơm
Chương 49: Tiểu Bạch biến mất rồi
Chương 50: Giết yêu diệt khẩu
Chương 51: Đêm trăng tròn
Chương 52: Ngoan, cởi quần ra
Chương 53: Xoa bóp huyệt nhỏ
Chương 54: Cọ âm hộ
Chương 55: Đùa giỡn h//ộ//t l//e
Chương 56: Khoái cảm ngược đãi
Chương 57: Dục vọng chiếm hữu
Chương 58: Cặp v//ú được m//ú//t sướng quá
Chương 59: Không cam tâm miếng thịt đến miệng còn bay mất
Chương 60: Cô quả nhiên là quá mức d//â//m đ//ã//n//g
Chương 61: Thật là lăng loàn, đồ d//â//m đ//ã//n//g
Chương 62: Huyệt nhỏ vô cùng khít khao
Chương 63: Quy đầu bị kẹt vào trong
Chương 64: Đ//â//m nát âm hộ
Chương 65: Sâu quá, bụng sắp bị đ//â//m thủng rồi
Chương 66: Thật muốn đ//â//m nát người đàn bà này ra
Chương 67: Cự vật ra sức đ//â//m thọc
Chương 68: Huyệt nhỏ kịch liệt co thắt
Chương 69: Đ//â//m khiến cô r//ê//n rỉ không thôi
Chương 70: Bản thân quả thực đã nện cô quá tay
Chương 71: Thèm được côn thịt lớn đ//â//m vào
Chương 72: Suýt bị mê gian
Chương 73: Con đ//ĩ bị c//h//ị//c//h nát
Chương 74: Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt
Chương 75: Bị bắt được
Chương 76: Bị trói rồi bị trêu đùa
Chương 77: Huyệt nhỏ muốn côn thịt cắm vào để giải ngứa
Chương 78: Đúng là một tiểu yêu tinh
Chương 79: Tiến vào một độ sâu đáng sợ
Chương 80: Người xưa có câu, ăn uống tình dục vốn là bản tính tự nhiên (Hoàn)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Thành Đồ Chơi Của Dã Thú
Chương 2: Đ//â//m đến nỗi cô nói không thành tiếng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2: Đ//â//m đến nỗi cô nói không thành tiếng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...