Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trợ Lý Kiến Trúc Sư – Chương 228

Trợ Lý Kiến Trúc Sư

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi đến London, hai người trước tiên đến ở trong một khách sạn địa phương.

Cố Tiêu có yêu cầu khá cao về chất lượng cuộc sống, vì vậy họ không lên mạng thuê nhà trực tuyến từ trước mà quyết định đến nơi mới từ từ lựa chọn.

Giá đất ở London rất đắt đỏ, ngẫu nhiên thuê một căn phòng nhỏ cũng tốn hàng chục nghìn. Mặc dù Cố Tiêu không thiếu tiền, nhưng Trương Tư Nghị vẫn khuyên anh tìm một nơi tương đối kinh tế, giá cả phải chăng.

Đại học A nằm ở trung tâm thành phố, những căn hộ gần trường học đắt mà lại nhỏ, nhưng hai người họ không có thời gian di chuyển giữa lớp học và vùng ngoại ô. Chọn qua chọn lại, cuối cùng Cố Tiêu chọn một studio[1] vẻn vẹn ba mươi mấy mét vuông ở phụ cận.

Trương Tư Nghị hơi hoảng hốt nói: “Sống ở studio không tốt lắm đâu?”

Studio là một căn phòng cung cấp cho các cặp đôi sống chung, có thể hiểu là căn hộ cho người độc thân, bình thường chỉ có một giường đôi. Chim sẻ tuy nhỏ nhưng mọi bộ phận đều đầy đủ, căn hộ bao gồm tất cả các không gian chức năng cần thiết cho cuộc sống của một hoặc hai người. Có bếp để nấu ăn và một phòng tắm riêng rộng ba mét vuông.

Cố Tiêu nói: “Nơi nào không tốt? Xuống dưới là có siêu thị, mở cửa sổ liền có thể nhìn thấy công viên và quảng trường nhỏ, chỉ mất mười phút đến trường học, ở đây rất thuận tiện.”

Trương Tư Nghị thoáng nhìn qua người trung gian đang mang theo ánh mắt kì dị, nhỏ giọng dùng tiếng Trung nói với Cố Tiêu: “Hai người đàn ông chúng ta ở chung một studio, ngủ cùng một giường, người khác biết chắc chắn sẽ hiểu lầm.”

Cố Tiêu cảm thấy buồn cười: “Chúng ta vốn là người yêu, hiểu lầm thì thế nào?” Dứt lời, anh bèn cầm lấy tay Trương Tư Nghị.

Trương Tư Nghị: “...”

Nhân viên trung gian: “...”

Trong ngày ký hợp đồng thuê nhà, có thể thuận lợi chuyển vào ở luôn. Lúc đi thang máy xuống dưới, nhân viên trung gian kia hỏi: “Vậy nên, các cậu là cặp đôi đồng tính à?”

Cố Tiêu hào phóng thừa nhận: “Ừm.”

Người trung gian cười nói: “Nhìn các cậu rất tình cảm, chúc hai cậu hạnh phúc.”

Cố Tiêu nói cảm ơn, chờ sau khi người kia quay đầu đi xa, anh nói với Trương Tư Nghị: “Người Anh quả nhiên bình tĩnh hơn người Trung Quốc khi đối mặt với loại chuyện này.”

Toàn bộ hành trình Trương Tư Nghị trợn tròn mắt sửng sốt, m//ô//n//g lung mờ mịt, lúc này mới phản ứng được mà kêu lên: “What the fuck! Anh đây là không có ý định giấu giếm quan hệ của hai ta nữa sao?”

Cố Tiêu tỏ vẻ hiển nhiên bóp tay Trương Tư Nghị: “Nhẫn đã đeo rồi, còn giấu giếm cái gì?”

Nghe đến đây Trương Tư Nghị hơi tức giận, luôn cảm thấy mình giống như vô thức bị người gài bẫy, không thể không phàn nàn: “Có ai như anh không, thừa dịp người ta gọi điện thoại thì tặng nhẫn.”

Cố Tiêu nắm lấy tay cậu: “Em không muốn? Vậy...”

Trương Tư Nghị tưởng là Cố Tiêu muốn lấy lại, nôn nóng rút tay mình về, còn siết chặt nắm đấm: “Ai nói không muốn!”

Cố Tiêu híp mắt cười nhìn cậu: “Ha ha.”

Trương Tư Nghị: “...” (= 皿 =)

Tiếp đó, Cố Tiêu giải thích: “Chúng ta không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới nữa, nên không cần cẩn thận như vậy. Hơn nữa, bây giờ chúng ta đang ở nước ngoài, dứt khoát tự do chút, không cần quan tâm người khác nghĩ thế nào. Dù sao sau này về nước, những người nước ngoài này sẽ không còn biết đến chúng ta.”

Trương Tư Nghị đã bị Cố Tiêu thuyết phục phần nào. Đây thật sự là một bước đi đòi hỏi sự can đảm lớn lao, không cần để ý ánh mắt của người khác, giống như đối với nhân viên trung gian vừa rồi, cứ thẳng thắn, có lẽ còn nhận được những lời chúc phúc chân thành của người ta.

Trương Tư Nghị nói đùa: “Anh có nghĩ một ngày nào đó chúng ta sẽ nổi tiếng. Ví dụ như anh hoặc em giành giải thưởng Pritzker, khi lên sân khấu để nhận giải thưởng, có người nhận ra chúng ta, họ sẽ chỉ vào ảnh chụp trong máy vi tính và nói - Wow, anh chàng này là gay, tôi từng gặp anh ta!”

Giọng điệu phóng đại của Trương Tư Nghị khiến Cố Tiêu buồn cười, anh giơ tay vỗ sau đầu đối phương, nói: “Giải thưởng Pritzker cái gì hả, chỉ toàn nằm mơ giữa ban ngày.”

Trương Tư Nghị ôm đầu giận dữ: “Mơ ước mà không được sao, làm người phải có mục tiêu!”

Cố Tiêu cười nói: “Có thể, nhưng em đừng đặt ra những mục tiêu và ham muốn danh lợi quá phi thực tế. Đối với anh, làm kiến trúc đã là một quá trình tận hưởng, có giành được giải thưởng hay không, nổi tiếng hay không, đều không quan trọng. Nếu thật sự đến lúc đó, bị nhận ra cũng không sao, minh tinh vẫn phải chịu sự phê bình của người khác đấy thôi. Điều này không ảnh hưởng đến năng lực của chúng ta trong lĩnh vực chuyên môn.”

Trương Tư Nghị: “...”

Trong vài ngày tiếp theo, hai người tới IKEA mua đồ nội thất, đến M&S mua vỏ chăn ga giường. Cố Tiêu thậm chí còn tìm thấy một chợ vật liệu trang trí ở vùng ngoại ô, đưa Trương Tư Nghị đi làm mấy tấm ván gỗ và dụng cụ trang trí.

Đinh đinh cộc cộc, gõ gõ cưa cưa, Cố Tiêu vẽ tranh, Trương Tư Nghị cưa gỗ, hai người linh hoạt đính một số kệ và vách ngăn ẩn có thể co duỗi lên xuống, thu vào xung quanh phòng, tận dụng tối đa không gian chết ban đầu của căn phòng.

Cuối cùng, đặt hai cây xương rồng kim hổ lớn và nhỏ lên bệ cửa sổ - không sai, họ đã đóng gói thảo cầu, từ trong nước gửi vận chuyển mang tới!

Bởi vì bao bì không chắc chắn, khi vừa lấy ra khỏi vali, đất vung vãi khắp túi, hai quả cầu giống như bị cắt cổ, kẹt ở gốc lung lay sắp đổ.

Trương Tư Nghị có bóng ma tâm lý, bị dọa đến hoảng loạn, lo lắng nói: “Sẽ không chết chứ?”

Cố Tiêu tỏ ra rất bình tĩnh, thản nhiên đáp: “Không sao đâu, xương rồng kim hổ có sức sống rất mãnh liệt.” Dứt lời, anh đi xuống đào một ít đất bên trong bồn hoa dưới tầng lên, thô bạo chôn chúng xuống.

Về lý do tại sao Cố Tiêu có thể mang thảo cầu lớn trở về mà không bị quầy lễ tân cản trở... Ai bảo anh là giám đốc, anh có đặc quyền chứ sao. ╮(╯_╰)╭

Ngoại trừ một số đồ nội thất và trang trí, Cố Tiêu cũng mua một loạt các công cụ cần thiết cho việc học kiến trúc, máy in, máy scan, thước chữ T, thậm chí anh còn mua một chiếc bàn với bảng hắt sáng LED (light board) cho Trương Tư Nghị, nhét đầy studio còn trống ban đầu.

Đối với hành vi “vung tiền quá trớn” phi đạo đức của Cố Tiêu, Trương Tư Nghị thật sự sốc đến mức rớt cằm: “Tại sao anh lại mua chúng? Trong trường học trả tiền là in ấn được mà!”

Cố Tiêu giải thích: “Muốn làm việc tốt thì phải có công cụ tốt. Anh từng hỏi Đào Phỉ, cậu ấy nói ở đại học A trong thời điểm bận rộn, luôn phải xếp hàng để chờ máy in. Nếu bình thường có nhiều tác phẩm, tự chuẩn bị thì tốt hơn. Dùng cho hai năm, tính toán chi phí không tốn bao nhiêu. Hơn nữa hai người chúng ta dùng mà, chắc chắn không lỗ đâu.”

Trương Tư Nghị hỏi tiếp: “Vậy anh mua bảng hắt sáng LED và bàn thiết kế làm gì? Em vẽ đều dùng máy tính, không vẽ tay được.”

Cố Tiêu nhướng mày nói: “Sao không vẽ tay được? Luyện tập đi! Em là kiến trúc sư mà không biết vẽ tay, nói ra mà không xấu hổ à? Khuyết điểm này anh nhịn em lâu lắm rồi đấy.”

Trương Tư Nghị nghẹn ngào ôm một cục tức, nhìn quanh một vòng, nhặt xương trong trứng gà[2], nói: “Nhưng anh mua nhiều lắm, đều là tiền cả!”

Cố Tiêu cười cười: “Anh có tiền.”

Trương Tư Nghị vội la lên: “Thế sao anh không mua máy cắt laser luôn đi!”

Cố Tiêu nhìn xung quanh, nói: “Không còn chỗ để.”

Trương Tư Nghị: “...” Được thôi, cậu chịu thua...

Cố Tiêu dường như đã tính toán đo đạc tất cả các kích thước của căn phòng. Ngay cả khi đặt thêm một bàn làm việc và một bàn thiết kế, căn phòng chỉ trông chật chội hơn một chút, nhưng không có vấn đề gì với không gian sử dụng.

Phải mất mười ngày, cuối cùng hai người cũng hoàn thành việc trang trí tổ ấm nhỏ chưa đầy bốn mươi mét vuông này.

Trong nhà không có vách ngăn, bếp được thiết kế mở, ngoại trừ phòng tắm, bất kể một người ở đâu, người kia vừa nghiêng đầu là có thể nhìn thấy đối phương ngay. Cảm giác này thật sự kỳ diệu, không thể miêu tả bằng lời, như thể hoàn toàn không có bí mật giữa hai người họ.

Buổi tối, Cố Tiêu và Trương Tư Nghị cùng nhau nằm trên giường. Họ nép vào người đối phương và âu yếm lẫn nhau. Trương Tư Nghị vẫn cảm thấy ngẩn ngơ về mọi thứ trước mặt cậu, cảm thấy khó mà tin nổi chuyện Cố Tiêu theo cậu đến nước Anh, nhưng sau khi xác nhận tất cả những điều này đều là sự thật, cậu lại có cảm giác hạnh phúc mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Giường của họ hướng về phía nam, sáng sớm ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ vẩy lên trên giường, giống với phòng ngủ của Cố Tiêu trong biệt thự vườn hoa Viễn Sơn. Lúc trước Cố Tiêu chọn nhà, lợi thế này đã được tính đến.

Một tuần trước khi bắt đầu khai giảng, hai người đi dạo siêu thị, thăm thú London, gặp gỡ bạn bè, trải qua vài ngày ngọt ngào và không lo lắng.

Một số người bạn cùng lớp đại học của Trương Tư Nghị vẫn ở lại London. Khi biết cậu quay trở lại Vương quốc Anh để học thạc sĩ, họ nhao nhao hẹn cậu ra ngoài gặp gỡ, ngay cả Ngu Nhị cũng gửi tin nhắn cho Trương Tư Nghị mời cậu đi ăn tối.

Trương Tư Nghị nhớ đến những lời chỉ trích của các bạn cùng lớp về cô gái này, cậu hơi sợ hãi, giữ khoảng cách và từ chối lời mời của cô. Tuy nhiên, cậu lại đồng ý gặp người bạn có quan hệ khá tốt với cậu - Tiết Văn Hàn.

Tiết Văn Hàn sau khi học một năm thạc sĩ ở đại học W, cũng tìm được một công việc ở London. Nhưng cậu ta không làm kiến trúc mà làm cho đại lý du lịch do người Hoa mở tại địa phương, kiếm tiền từ người Trung Quốc.

Trương Tư Nghị trố mắt sững sờ: “Không phải cậu học nhiều quá liệt não rồi chứ? Tốt nghiệp thạc sĩ xong liền đổi nghề, vậy sao lúc trước còn học cao học?”

Tiết Văn Hàn đau đầu nói: “Aiz, cậu tưởng tìm việc ở London dễ lắm hả? Tớ gửi CV đến mười mấy công ty đều bị từ chối, thật vất vả mới có một công ty chịu tuyển dụng tớ. Tớ tạm thời đến đó làm bàn đạp lấy kinh nghiệm, từ từ tìm tiếp.”

Trương Tư Nghị: “Cậu biết Ngu Nhị làm ở công ty F chưa?”

Tiết Văn Hàn: “Biết rồi, Ngu Nhị thật lợi hại.”

Cả hai dường như hiểu rõ lòng nhau, nhìn nhau cười khổ. Các chàng trai không thích buôn chuyện giống như các cô gái, hai người họ không nói nhiều về Ngu Nhị, thay vào đó, họ nói đến tình hình việc làm trong ngành xây dựng của nước Anh.

Tình hình chung ở Vương quốc Anh không tốt hơn ở trong nước bao nhiêu, cũng giống như vậy, sư nhiều cháo ít. Trương Tư Nghị có chút thấp thỏm không yên: “Chẳng lẽ tớ tốt nghiệp xong liền thất nghiệp?” Một triệu tiền đầu tư của Cố Tiêu lãng phí vô ích như thế!?

Tiết Văn Hàn cười nói: “Cậu thì khác. Cậu xin học Part 2 của đại học A. Cố gắng học tập, chắc chắn sẽ có đầu ra tốt hơn tớ.”

Gặp mặt Tiết Văn Hàn xong, trở về, ngày hôm sau Cố Tiêu mang cậu đi gặp bạn anh, đó là đàn anh cùng khoa đại học T của Cố Tiêu, cũng tốt nghiệp thạc sĩ ở đại học A. Bởi vì năng lực cá nhân mạnh mẽ, anh ta về sau làm việc cho một văn phòng khá nổi tiếng ở London. Mặc dù không đủ điều kiện thi lấy giấy phép Kiến trúc sư Hoàng gia Anh, nhưng lăn lộn trong ngành bảy, tám năm, hiện anh ta đang là người phụ trách dự án cao cấp.

Trước đó Cố Tiêu nói với Trương Tư Nghị, anh muốn tìm người giúp đỡ xin việc ở nước Anh, người đó chính là anh ta.

Người đàn ông hẹn gặp họ trong một nhà hàng ở khu phố Tàu. Khi nhìn thấy Cố Tiêu, anh ta mừng rỡ bắt tay anh và lắc thật mạnh: “Chúng ta không gặp nhau bao nhiêu năm rồi? Không ngờ em cũng chạy đến nước Anh, chào mừng chào mừng!”

Hai người nhiệt tình kể chuyện xưa. Anh ta nhìn vào chiếc nhẫn trên tay Cố Tiêu, ngạc nhiên nói: “Mẹ kiếp! Em kết hôn rồi hả? Tại sao không nói cho anh biết?”

Cố Tiêu cười, nghiêng đầu kéo Trương Tư Nghị đang ngây ngốc đứng bên cạnh, nói: “Nào, giới thiệu với anh, đây là người yêu em, Trương Tư Nghị.”

[1] Studio là từ dùng cho các căn hộ loại nhỏ, không phân chia không gian, với diện tích tối đa chỉ khoảng 60 m2. Học sinh, sinh viên và người đi làm còn độc thân, chủ yếu trong độ tuổi từ 18 đến 30, hay tìm kiếm các căn hộ dạng này.

Điểm cơ bản nhất của căn hộ này là “mọi không gian nằm trong một không gian”, không có vách ngăn chia, là một căn phòng rộng, thực hiện đầy đủ các chức năng như ngủ, tiếp khách, bếp... chỉ có toilet thường được quây vào một góc riêng.

[2] Nhặt xương trong trứng gà: ví von cố ý chỉ ra khuyết điểm.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trợ Lý Kiến Trúc Sư
Chương 228

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 228
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...