Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Đêm – Chương 62

Trăng Đêm

Tác giả: Tích Lan Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong điện đường rộng rãi trang nhã, bốn người chưa rời, đi ở lại bên bàn, Phù Ngải hồi tưởng lại hai năm trước: “Lúc đó ở Bảo Các Điện này,

Tiểu Phong lỡ tay đánh đổ cốc rượu làm bẩn y phục của Loan phu nhân,

thân phận kẻ xâm nhập bại lộ, bị bắt vào địa ngục ngay tại trận, không

ngờ rằng Hồng Nhi, Ca Dư và Tú Mộng đều cầu xin cho cô ta. Ta nghĩ bốn

vị công tử trước khi xử quyết cô ấy đã mở một mặt lưới, cũng không hoàn

toàn bởi vì mấy người bọn Hồng Nhi, chắc là cũng chú ý đến linh lực thấp thoáng như có như không trên người Phong Linh.”

“Bây giờ chẳng phải là như có như không nữa rồi, quanh người cô ấy

tràn đầy khí thánh linh, tương sinh tương khắc với chúng ta đó”, Bộc

Dương Huyễn biểu cảm bớt đi vẻ lười nhác, thêm mấy phần bình thường.

“Tự xưng là Tà Thần bị xua đuổi, nhưng vẫn có linh lực thánh khiết,

và không một chút tà khí ô uế”, Thập Tam Yến phân tích mạch lạc, “Thần

giới sớm đã cách tuyệt với nhân gian, tình hình của thế giới khác chắc

cũng không khác nhau nhiều, nếu không thì cân bằng của thời gian và

không gian cũng khó duy trì được lâu như thế này, lời của cô ấy có thể

tin… nhưng, thật sự rất kỳ quái”.

“Kết quả của việc anh hiếu kỳ với cô ấy là bản thân mình chịu thua

thiệt, càng hiếu kỳ càng muốn nghiên cứu, càng nghiên cứu càng như cái

bẫy không thể tự thoát ra được”, Bộc Dương Huyễn nói rạch ròi có lý.

“Bộc Dương, chẳng trách Tiểu Phong nói anh biến thái, luôn thích lấy

kết luận của bản thân để quy chụp cho người khác”, Thập Tam Yến đột ngột trấn tĩnh.

“Điều này tôi không tán đồng, người tinh mắt có thể nhìn ra được,

Nhan Kỳ và anh, một bè đảng phong lưu, minh bạch rõ ràng, một kẻ trầm

tĩnh hoàn mỹ, không phân thật giả. Cái gọi là người trong cuộc mê muội

kẻ ngoài cuộc sáng suốt, đại thể là như vậy”, Long Hoàn cất lời.

“Người trong cuộc?”, Thập Tam Yến lạnh lùng nói, “Nếu như không phải

là người trong cuộc, tôi làm sao có thể làm chúa tể cả một ván cờ”.

“Anh giỏi vạch ra chiến lược, lần tới có thể nắm quyền chủ động,

nhưng một lần này thua trong tay của cô ấy, hứng thú của anh đối với cô

ấy đã vượt ra ngoài phạm vi khống chế của bản thân mình rồi, rất nguy

hiểm đó!”, Bộc Dương Huyễn có chút cảm thông.

Thập Tam Yến chẳng buồn để ý đến anh ta, hai khuỷu tay chống lên mặt

bàn, mu bàn tay đệm dưới môi: “Dạ Lạc, sẽ là cùng một người sao? Hay là… trùng hợp?”.

“Nghe khẩu khí của anh, giống như là không hề cho rằng cô ấy là Dạ

Lạc mà Hoài Nặc nhắc đến kia”, Bộc Dương Huyễn phản bác quan điểm của

anh ta.

“Tuy cô ấy đưa ra yêu cầu gặp công chúa có hơi quá đáng một chút,

nhưng mà… tôi cũng cảm thấy cô ấy không giống lắm… yêu ma thần bí sẽ đấu tranh với loài người”, Phù Ngải ngập ngừng nói.

“Thực lực của cô ấy đã kém hơn ngày xưa, lại dựa vào luồng năng lượng khiến người ta sợ hãi kia, nếu như cô ấy muốn, triệu tập yêu ma các ngả quấy rối nhân gian là chuyện quá dễ dàng”, Long Huyễn chỉ rõ mối hiểm

họa ngầm.

“Long công tử, nếu như lời người nói”, Phù Ngải đột nhiên ý thức được điều gì đó, thần sắc cấp thiết, “Cô ấy tìm công chúa chắc không phải

là…”.

“Giả sử cô ấy thật sự là Dạ Lạc thần bí kia, mục đích đến Yến Đê cốc

thì chẳng cần phải nói nữa, muốn thuyết phục công chúa lôi kéo chúng

ta”, Bộc Dương Huyễn nói ra suy đoán của anh ta.

“Không tốt, Yến Đê cốc từ trước đến nay cách biệt với thế giới bên

ngoài, sao có thể bị cô ấy cuốn vào tranh chấp? Tôi đi tìm cô ấy hỏi cho rõ ràng”, Phù Ngải tâm thần bất định đứng dậy rời khỏi chỗ.

“Trưởng Lão, không cần đâu”, Thập Tam Yến thường xuyên bình tĩnh hơn người thường, “Cô ấy không phải là loại người đó”.

“Ồ? Anh biết sao?”, Bộc Dương Huyễn cố làm ra vẻ tùy tiện phản vấn.

“Tà Thần có thánh linh của thần nhưng lại không có chút ác độc tàn bạo nào, không phải không có đạo lý.”

Bị bệnh là đau khổ, không bệnh nhưng bắt buộc phải giả bệnh còn đau

khổ hơn, ta không có cách nào biểu đạt được chính xác tâm trạng này. Ta

dựa vào giường bệnh, nhìn Tú Mộng cười như một đóa hoa xinh đẹp, lộ ra

hai chiếc nanh nhọn trắng tinh, muốn biến ta thành cương thi trở lại.

Hồng thiếu ở sau lưng cô ta giữ lấy vai của cô ta, lão luyện mà tự phụ

chỉ rõ: “Tiểu Linh Đang là nha đầu của ta”, Thi Tuệ chẳng muốn nói gì

với thiếu gia nhà mình nữa.

Nhan Kỳ hạ lệnh những người không liên quan tránh đi, nói có lời muốn hỏi ta, gây ra sự bất mãn. Tú Mộng khinh miệt anh ta, cãi lại mấy câu,

Nhan công tử sắc mặt đen sì, Tú Mộng không chịu lép vế, giận dữ bùng

lên, chín con trâu cũng không kéo về được. Ca Dư theo đuổi “vạn sự hòa

vi quý” chạy đến hòa giải, nói nhỏ mấy câu cô ta liền ngoan ngoãn đi ra

bên ngoài, trước khi đi còn cười gian nhìn ta và Nhan Kỳ.

“Hồng thiếu gia, chúng ta cũng đi nhé!”, Thi Tuệ lùi ra bên ngoài.

Trẻ con không chịu nghe lời, một tiếng “Hồng nhi?” khá là có khí thế

của Nhan Kỳ rất có sức uy hiếp. Ta thấy tình thế không bình thường, lập

tức lên tiếng: “Hồng thiếu, tôi bị bệnh, một thân một mình, còn có Nhan

công tử trông trừng, chạy không nổi đâu”, rồi lại hướng sang một vị

khác, “Thi Tuệ, dì Dung đã không ở đây, quà tôi chuẩn bị đã có cách xử

lý khác rồi”.

“Mẹ đã dặn rồi, quà của ai đều có thể không nhận, duy chỉ có của cô là không thể thiếu”, cô ta mạch lạc quy chuẩn truyền đạt.

“Yên tâm đi! Quà tặng không chạy ra khỏi Yến Đê cốc được đâu, tôi sẽ giữ lại”, hổ phụ sinh hổ tử.

“Nói chuyện xong rồi, còn không mau ra ngoài?”, Nhan Kỳ thúc giục.

“Hừ, luôn ức hiếp ta”, Hồng thiếu giận đùng đùng đi ra bên ngoài tìm

chỗ phát tiết. Thi Tuệ vội vàng xin lỗi cho thái độ bất kính của thiếu

gia, sau đó cũng đi ra ngoài.

“Vì sao anh còn ở đây?”, Nhan Kỳ đối đầu với Ảo Nguyệt.

“Chẳng vì sao cả, cô ấy ở thì tôi ở.”

Mấy giây dài lê thê, Nhan Kỳ đột nhiên nổi khùng: “Tiểu Linh Đang,

anh ta không phải là bạn trai của cô, vì sao cô để cho anh ta hôn cô,

còn thừa nhận quan hệ của hai người, may mà Bộc Dương thông minh, nhận

ra rồi… cô không phải là bị anh ta ép đấy chứ?”.

“Có liên quan gì tới ngươi?”, Ảo Nguyệt lạnh lùng hỏi.

“Liên quan gì?”, Nhan Kỳ khinh thường, “Cô ấy là người con gái tôi thích, anh nói xem có liên quan gì tới tôi?”.

“Hừ, con gái?”, Ảo Nguyệt nhìn nhìn ta, “Tiếp tục như thế này, nhanh thôi”.

“Cái gì nhanh thôi?”

Ảo Nguyệt nhìn sang chỗ anh ta, không thèm trả lời.

“Anh muốn hỏi tôi chuyện của Dạ Lạc?”, ta chủ động nêu ra chủ đề, ngữ khí có hơi lạnh nhạt, “Trước khi gặp được công chúa, tôi không muốn

giải thích bất cứ điều gì, bao gồm cả Dạ Lạc”.

“Nói cái gì vậy?”, Nhan Kỳ không hề bận tâm, “Tôi đuổi bọn họ đi là

muốn ở riêng với cô, đâu có ngờ tất cả đều bị tên quái vật lạnh băng

băng này cản trở phá hoại. Nhưng mà cô đã nhắc đến rồi tôi rất hiếu kỳ

vì sao cô lại muốn gặp công chúa, cũng không nói rõ ràng chuyện về Dạ

Lạc”.

“Sắp rồi”, ta khẽ cười, “Đợi khi công chúa ra khỏi Bích Tiên lăng”, nếu cứ tiếp tục thế này, e là không đến trăng đầu tháng…

Đất của cương thi, đã không còn là nơi ta có thể ở lại lâu, linh lực

tiêu hao quá lớn, Ảo Nguyệt cảm thấy bình thường là vì có thể thu được

linh lực từ trên người ta để tiêu trừ những tổn hao ấy. Đồng thời gánh

vác cho hai người, Dạ Lạc thì có thể nhưng Phong Linh chẳng cầm cự được

bao lâu nữa.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Đêm
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...