Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Đêm – Chương 59

Trăng Đêm

Tác giả: Tích Lan Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thi Tuệ ôm ta nhiệt tình, cảm động vô biên: “Tiểu Phong, lâu quá rồi không đến, còn tưởng rằng cô đã quên hết chúng tôi rồi”.

“Làm sao có thể? Phong Linh tôi cho dù khả năng nhớ có kém hơn đi

chăng nữa cũng chẳng thể quên được bạn bè, huống hồ là Thi Tuệ tiểu thư

từng đồng cam cộng khổ”, ta dáng vẻ nghiêm túc vỗ vào lưng cô ta.

“Nặc thúc nói cô đã thay đổi rất nhiều, tôi cảm thấy so với trước kia cũng không khác bao nhiêu mà!”, cô ta thả ta ra, cẩn thận thăm dò một

lượt từ trên xuống dưới, đại thể, không phát giác ra điều gì dị thường.

“Tiểu Linh Đang, anh ta là ai?”, con ngươi của Hồng thiếu lồi ra, đảo đảo ngón tay chỉ vào tảng băng nào đó bên cạnh ta.

“Anh ta là…”

“Bạn trai!”, Thi Tuệ trợn tròn mắt lên, hai tay đỡ lên hai gò má trắng bệch không sắc máu, “Ngầu quá!”.

Cô với Đại Khoan thông đồng lời thoại rồi sao?

“Bạn trai?”, con ngươi của Hồng thiếu trợn lên càng to hơn.

“Anh ấy là Ảo Nguyệt”, ta nghẹn giọng giới thiệu.

“À… Ảo Nguyệt…”, thi nữ đang say sưa.

Hồng thiếu giơ lên một chiếc chuông nhỏ màu vàng kim tinh xảo đưa cho ta, cậu ta nắm một đầu sợi chỉ đỏ, chiếc chuông phát ra mấy tiếng ting

tang lảnh lót.

Ta lạnh gáy, chiếc chuông này trông rất quen.

“Ngốc nghếch, lần trước cô quên mang đi, cho nên tôi quyết định đợi

đến ngày cô quay lại, sẽ đeo lại nó lên cho cô, làm nha hoàn của tôi”,

cô gái ương bướng ngang ngạnh không biết nói đạo lý.

“Nhưng hôm nay tôi đến mừng sinh nhật dì Dung.”

“Mẹ ta và Nặc thúc không có ở đây, bọn họ nói muốn ra ngoài hưởng thế giới riêng của hai người, đã đặt bữa ăn hải sản ở nhà hàng nào đó rồi,

sau đó muốn xuống đáy biển bơi lặn, bây giờ chắc đang ở trong góc nào đó ở Hải Nam”, Thi Tuệ thuộc như lòng bàn tay vạch ra hành trình của bọn

họ, khóe mắt trong sáng trông chẳng khác dì Dung là mấy, “Hi hi… mẹ đã

nói, tuy bà không có nhà, nhưng quà cứ nhận bình thường”.

Ta sâu sắc cảm thấy mình bị lừa.

“Đừng đắn đo, mau đội lên”, Hồng thiếu ngang ngược hạ lệnh.

Một tràng tiếng ting tang vang lên, Ảo Nguyệt giơ tay lên cướp chiếc

chuông đó lại, động tác nhẹ nhàng nho nhã như nước chảy mây trôi, nắm

trong lòng bàn tay, lạnh lùng buông hai chữ: “Đi thôi”.

Băng lạnh vừa tấn công, tai họa giáng xuống cá trong đầm, xung quanh

tất cả đều đóng băng. Thi Tuệ và Hồng thiếu nghẹn họng, đợi bọn họ khôi

phục được thần phách, ta và Ảo Nguyệt đã nghênh ngang rời đi.

Vừa đi qua cửa nam, trên quảng trường vạn “người” tụ hội sao? Cương

thi lớn nhỏ mỗi người một vẻ khác nhau, trên người mặc áo cổ, váy cổ

hoặc hiện đại, thần thái khác thường, nhưng tất cả đều là khuôn mặt cười vui mừng đúng tiêu chuẩn.

“Tiểu Phong… Tiểu Linh Đang…”, tất cả rào rào lên, nhiệt liệt hoan hô với thế rời non lấp biển, vô số cánh tay khua khoắng, xen lẫn những

trái bóng bay, “Bụp, bụp…”, mấy tiếng cực vang, những mảnh ruy băng màu

bắn ra tung bay ngợp trời. Ta bị trận thế này vùi lấp bọn họ đang… ăn

mừng ngày lễ? Hay là… chào đón ta? Tại sao không thấy có biểu ngữ như

“Chúc mừng…”, hay “Hoan nghênh…”, Để người ta vừa nhìn cái là hiểu ngay.

“Phong Linh…”, một giọng nói đàn ông thô kệch trong đám cương thi.

“Ngụy Điển, xin chào!”, ta chào hỏi với đại hán từ trước đến nay luôn “ác diện”.

“Thật sự không ngờ, tội phạm truy nã năm đó lại trở thành đại anh

hùng của Yến Đê cốc, ngươi nổianh rồi”, Ngụy Điển lời lẽ thành khẩn.

“Vậy thật đáng tiếc, ông không có cơ hội động một chút là nhốt tôi

vào trong lao tối nữa rồi”, ta nhún vai, thong thả trả lời. Ta ấn tượng

rất sâu sắc với lao ngục u ám, đó tuyệt đối là nơi ma quái hễ đi vào

không cần mất đến ba phút đã có thể biến một con người bình thường thành một kẻ điên.

“Vị này là…”, Ngụy Điển nhìn thấy Ảo Nguyệt, thuận thế chuyển chủ đề.

“Tiểu Phong Linh Đang”, một cương thi xinh đẹp thanh tú từ trên trời

rơi xuống, gắng sức chen lên trên, vừa nhìn thấy người đàn ông bên cạnh

ta liền kinh ngạc, “Tiểu Phong Linh Đang, cô đưa bạn trai đến thật à! Á… Thập Tam công tử phải làm thế nào? Nhan công tử sẽ ra sao? Chết rồi,

chết rồi, Tiểu Phong Linh Đang bị cướp đi rồi hai vị công tử đáng thương ngày ngóng đêm trông, còn vì cô mà tranh giành ghen tuông… giờ thì xong rồi, hết sạch rồi”.

Đừng có thêm mắm thêm muối bừa bãi được không? Nhãn thần gì vậy? Ta

càng thêm khẳng định bọn họ đã thông đồng với nhau, nếu không thì sao có thể hiểu lầm y hệt nhau thế này được, còn không cho người ta giải

thích?

“Tú Mộng, Tú Mộng…”, một anh chàng gắng sức chen ra khỏi đám “người”, hét gọi tên của cô gái xinh đẹp đuổi theo, khi nhìn thấy ta liền vui

mừng tột độ, “Tiểu Phong, các công tử đều đang đợi cô đó, mau đi thôi!”.

“Ca Dư, Tú Mộng phát cuồng cái gì vậy?”, ta nhỏ tiếng hỏi.

“E hèm”, Quỷ Điển mất kiên nhẫn, sắp phát điên rồi, “Phong Linh, anh

ta là ai vậy? Cô chắc là biết Yến Đê cốc không cho phép người ngoài lai

lịch bất minh đi vào”.

“Không nhìn ra đó là bạn trai cô ấy à?”, Tú Mộng bộ dạng phong thái

của một đại tiểu thư, “Cái gì mà người ngoài? Tiểu Phong Linh Đang lúc

đó cũng là người ngoài xâm nhập, hơn nữa là người ngoài thì làm sao chứ? Nếu như lúc đầu Tiểu Phong Linh Đang không xông vào đây, Yến Đê cốc

cũng khó có ngày hôm nay. Bây giờ cô ấy đâu có phải là tù phạm của ông,

là khách quý, tử tế xem xét lại thái độ của bản thân đi”.

“Tú Mộng tiểu thư, thuộc hạ làm tròn chức trách, việc công làm đúng phép công.”

“Tú Mộng, Ngụy Điển không nói sai, đừng quá tích cực, tôi cũng không

dám tranh công, Yến Đê cốc không rời khỏi được sự che chở của công chúa

và sự bảo vệ của bốn vị công tử, tôi chỉ là giúp chút sức mọn”, ta giữ

mình khiêm tốn thận trọng.

“Khiêm tốn quá mức là biểu hiện của ngạo mạn, là công lao của cô thì

đừng đưa đẩy nữa”, Tú Mộng phóng khoáng nói, đột nhiên,chuyển đề tài,

“Nhưng mà, bạn trai cô đi vào thì không thích hợp lắm, nếu như cô không

bận tâm, tôi sẽ tiếp đãi anh ta, thế nào?”, ánh mắt không rời khỏi Ảo

Nguyệt.

“Cô ấy ở đâu tôi ở đó”, Ảo Nguyệt buông lời ngắn gọn.

“Vị tiên sinh này…”, Ca Dư đến dàn hòa.

“Ảo Nguyệt.”

“Ảo Nguyệt tiên sinh, đã là khách Tiểu Phong đưa đến, vậy cùng đi đi! Tôi nghĩ công tử sẽ không làkhó đâu.”

Giữa đường đi đến Bảo Các điện, Hồng Nhi và Thi Tuệ chạy nhanh như bay đuổi phía sau…

Một tòa đại điện trang nghiêm vàng ngọc rực rỡ, ba chữ dát vàng lớn

Bảo Các Điện nằm ngang trên nóc, toát lên vẻ cao quý khí khái. Ta còn

chưa giẫm chân lên bậc ngọc thạch giống như ngà ở trước,điện, đã nghênh

đón được một đạo huyết quang lạnh lẽo bắn đến, Ảo Nguyệt nâng tay vẫy ra một tấm màng hộ thân, hai sắc ánh sáng mạnh đỏ và trắng kịch liệt giao

đấu nhau ở phía trước. Mấy người xung quanh tự giác tản đi, chớp mắt cái đã lùi đến vùng an toàn, động tác nhanh đến mức có thể dùng từ thần tốc để hình dung.

Ảo Nguyệt dẫn theo ta nhảy lên không trung, tránh lên phía trên, ám

quang sắc nhọn tấn công tới, trong tay áo khoác một thanh quang kiếm bay ra, tấn công trúng huyết ảo nanh quái từ không trung lao đến khiến nó

nổ tung, hóa thành vô số mũi tên bay tứ tung. Ta phát giác ra được lớp

băng trên mặt của Ảo Nguyệt lại dầy thêm một tầng, trước người hiện ra

một hàng trường kiếm… không đến nửa khắc mũi tên chưa tiếp cận liền đứt

gãy giữa đường, sự tấn công của đối phương hoàn toàn dừng lại.

Ta và Ảo Nguyệt từ từ hạ xuống đất, trước Bảo Các điện, một người đàn ông trang nhã anh tuấn mặc lễ phục mỉm cười nhìn bọn ta.

“Bạn của ngài kẻ nào cũng kỳ quái, kiểu chào hỏi này bảo hắn ta sau

này ít dùng đi, nếu không thì tôi sẽ không cẩn thận mà giết anh ta đó”,

Ảo Nguyệt thấp giọng nói với ta.

“Ta biết ngươi rất tận trung làm tròn chức trách”, ta hờ hững đáp,

mặt nhìn sang người đàn ông kia: “Long công tử, lần sau có thể đừng làm

đến mức kinh hồn động phách như thế này được không? Chúng tôi tiếp nhận

không nổi đâu!”.

“Người khác có thể không nói chắc được, nhưng Phong Linh cô nhất định chịu được”, Long Hoàn một tay đút túi quần, đi về phía ra, duỗi cánh

tay phải ta, “Hoan nghênh quay lại Yến Đê cốc”, rồi lại nhìn sang phía

Ảo Nguyệt.

“Vô cùng vinh hạnh”, ta nắm lấy bàn tay lạnh băng của anh ta.

“Tay của cô có độ ấm”, anh ta thắc mắc, nhưng không kinh ngạc, buông

tay ra, “Hoài Nặc nói không hề sai, cô đã trở lại thành con người, không còn là cương thi nữa rồi”.

“Long công tử, người nói đùa rồi. Cương thi sao có thể trở lại thành

người?”, năm kẻ vừa lùi đến chỗ an toàn lần lượt vụt vụt nhảy ra.

“Tôi đã ôm Tiểu Phong, hình như… có nhiệt độ”, Thi Tuệ như có suy nghĩ gì.

Lời vừa buông ra, bốn cặp móng vuốt đồng thời duỗi về phía ta.

“Mọi người làm cái gì?”, ta kinh sợ. Ảo Nguyệt, chủ nhân bị giày vò,

ngươi làm sao có thể né sang một bên xem náo nhiệt, như không có việc gì vậy?

“Anh là gì của cô ấy?”, Long Hoàn nhân lúc rảnh hỏi anh ta.

“…”, Ảo Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ, đáp, “Bạn trai”.

“… Thân thủ không tồi, chắc là… có thể bảo vệ cô ấy.”

Ta xoa xoa chiếc cổ suýt chút nữa bị Hồng thiếu vặn đứt, lướt đến bên cạnh Ảo Nguyệt kéo tay áo của anh ta, “Ta thu lại câu nói kia”, “Rất”

tận trung làm tròn chức trách mới lạ, em trai à, chị nên đưa em đến thì

hơn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Đêm
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...