Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Đêm – Chương 109

Trăng Đêm

Tác giả: Tích Lan Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiểu Thiện!”, Nhị Hoa tránh được nhát đ//â//m kinh hãi đó, rơi vào tình thế nguy hiểm.

“Chị Nhị Hoa”, giọng nói của Tiểu Thiện nôn nóng mà run rẩy, tay vẫn

đang công kích, “Em cũng không muốn… em… em không khống chế nổi cơ thế

của mình, chị mau đi đi, mau trốn đi, mau lên…”, khuôn mặt cậu bé lộ ra

vẻ đau khổ đến tột độ, trong lòng giằng xé phẫn nộ.

“Tiểu Thiện!”, cô ta chỉ phòng vệ, tránh né lưỡi đao nhọn, không hề có ý phản kích, lùi dần từng bước.

“Trốn mau, chị Nhị Hoa”, Tiểu Thiện lo lắng đến rơi nước mắt, “Trốn

mau… nếu không thì hãy giết em đi, mau lên! Hành động nhanh lên, em xin

chị, mau ra tay…”.

“Đủ rồi, em câm miệng cho chị”, Nhị Hoa phẫn uất gầm lên với cậu ta,

“Muốn chị giết em, chẳng thà tự sát, ngốc nghếch, chị nhất định sẽ cứu

em, đừng có động một tý đã từ bỏ, chết gì mà chết, đến con gián cũng

mạnh hơn em, hừ, tiểu tử em muốn làm chị thương được, đợi trăm năm nữa

đi”, ánh mắt liếc nhìn thiếu niên tà mị kia, là hắn giở trò, chìa khóa

cứu Tiểu Thiện chính là phải đánh gục hắn ta, nhưng mà, phải làm thế nào đây?

Đang suy nghĩ, bên tai cô ta chợt lướt qua một cơn gió lạnh vi vu…

“Chị Nhị Hoa, cẩn thận!”, Tiểu Thiện gào lên, hét lớn. Vừa mới phân

tâm một chút, cô ta đã bất tri bất giác bị bức vào góc chết, chân vấp

phải một thanh xà gỗ rơi xuống, Nhị Hoa ngã ngồi xuống, vừa khéo tránh

được một đòn tấn công, nhưng ngay sau đó thì không còn may mắn như vậy

nữa.

“Chị Nhị Hoa!”, Tiểu Thiện tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Mắt thấy thanh đao hạ xuống, Nhị Hoa hoảng loạn, từ trong đống mẫu gỗ ở bên cạnh tóm lấy một thanh gỗ gãy, kịp thời chặn lại, chỉ nghe tiếng

“rắc cạch” lanh lảnh, thanh gỗ nứt ra khe hở, lưỡi đao sắc nhọn hướng

thẳng vào mặt của cô ta ép xuống.

“Chị… Nhị… Hoa…”

Tay phải Nhị Hoa nắm chặt cán đao của Tiểu Thiện, thử điều khiển nó,

không hiểu sao chân tay căn bản không nghe theo điều khiểu của não bộ.

Đao nhọn từ từ đ//â//m sâu vào thanh gỗ, khe nứt càng lớn hơn, Tiểu Thiện

rơi nước mắt hét lớn, “Chị Nhị Hoa, chị sẽ chết đói mau đánh trả đi, cầu xin chị, đánh trả mau lên… xin chị đó giết em đi, để em giải thoát

đi!”.

“Ngậm cái miệng quạ đen của em lại đi”, Nhị Hoa nghiến răng kiên trì, Chị làm sao có thể giết em? Làm sao có thể?”, rồi lại chọc cười pha trò một chút, “Không ngờ rằng tiểu tử em rất lợi hại đó chị thực sự là hơi… chịu không nổi rồi…”, lông mày nhíu chặt, vết nứt càng lúc càng to ra,

cuối cùng “rắc” một tiếng, thanh gỗ triệt để đứt vỡ.

“Đừng mà…”, tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng nhấn chìm trong ánh sáng dịu dàng nhàn nhạt chảy vào trong.

Tiểu Thiện bị ánh sáng bật ra, trượt mấy bước, chân không vững khiến

thân thế nghiêng đổ xuống đất. Quầng sáng vàng nhạt rực rỡ như một luồng hương dịu ngoài trăm dặm, như nước suối mát lành từ trong khe núi, như

khúc hát du dịu dàng tuôn ra từ sợi dây đàn, lan khắp căn lầu, an ủi

linh hồn tuyệt vọng. Khi quầng sáng dần lùi đi, một sợi ánh sáng màu

nhạt lặng lẽ thấm vào trong Đồ Đằng.

Tình Triết đang nheo nhắt sung sướng, thoải mái thưởng thức cảnh đồng đội tàn sát nhau, bỗng ngạc nhiên, không chỉ thấy Tiểu Thiện giải được

khỏi khống chế hoạt động như bình thường, xông đến bên cạnh Nhị Hoa đỡ

cô ta dậy. Trước mắt, cũng xuất hiện một bé gái xinh xắn đáng yêu mặc

một chiếc váy bồng màu vàng nhạt, khoác một chiếc áo voan màu đỏ, chân

đi đôi giày múa màu đỏ, tóc đài đen nháy tết thành mấy lọn ở phía sau,

dùng một dải lụa đỏ thắt hình nơ b//ư//ớ//m, còn có hai sợi đai dài thuận theo tóc đen rủ xuống đến thắt lưng, môi đỏ, răng trắng, làn da trắng mịn

như được tắm bằng sữa bò, đôi mắt đen như ngọc thạch lóe lên ánh sáng

rực rỡ, chiếc mũi tinh tế và chiếc miệng anh đào nhỏ nhắn, như một tiểu

mỹ nhân trời sinh.

Trong tay cô bé có cầm một quả cầu sáng trắng bạc như mặt trăng giống một viên trân châu bóng loáng cỡ lớn, tôn thêm cho cô bé mấy phần tư

thái thần tiên, không nhiễm bụi trần.

“Cô ta… bé con?”, Nhị Hoa kinh ngạc.

“Hình như… là cô bé đã cứu chúng ta”, Tiểu Thiện lẩm bẩm nói.

“Tiểu cô nương là thuộc hạ của Dạ Lạc, U Minh sứ giả?”, Tình Triết

dần khôi phục lạị bình thường, Thi Quỷ suy đoán không sai, Ngự linh sư

giăng Ngũ Hành trận, Dạ Lạc chắc chắn sẽ có hành động.

“Ngươi đã biết đại nhân nhà ta, thấy được bốn sứ giả, thì biết phải

tiến thoái thế nào. Phàm việc gì cũng đừng có quá đáng quá”, Diệu Âm ánh mắt lạnh lẽo.

“U Minh sứ đại nhân, khẩu khí thật lớn đó!”, Tình Triết cười nhạo

khinh thường, hai tay chống lên xà ngang, nghiêng nghiêng đầu, “Có thể

giải Ma Tâm Liên, cũng chẳng trách, linh lực của cô… rất mạnh. Nhìn

không ra tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu như thế này, lại là một trong

sáu vị bảo vệ của Dạ Lạc đại nhân, vinh hạnh, vinh hạnh, sau này còn

phải xin chỉ giáo nhiều”.

Nghe thấy Dạ Lạc, Tiểu Thiện không kìm nén được lửa giận bốc lên, ánh mắt nhìn Diệu Âm giống như là nhìn kẻ có thù sâu như biển. Nhị Hoa kéo

chặt cậu ta, thấp giọng khuyên cậu ta bình tĩnh, một kẻ là ác ma thiếu

niên giờ đã ứng phó không lại rồi, nếu chọc giận tiểu cô nương này, hai

nguời chắc chắn sẽ khó giữ được tính mệnh. Nghe lời đối thoại của họ, có thể biết được một số tin tức… Dạ Lạc và U Minh sứ giả… phải nghĩ ra

biện pháp để báo cho bọn A Tân.

Diệu Âm cảm nhận được ánh nhìn thù hận, quay mặt lại, lời có ý nói

mát mẻ: “Ta vừa mới cứu các ngươi, ngươi vì sao không biết cảm ơn, trái

lại còn thống hận như vậy?”.

“Dạ Lạc”, Tiểu Thiện chầm chậm rít qua kẽ răng, bật ra hai từ, trong mắt tích đầy căm hận.

“??”, Diệu Âm không hiểu rõ, Dạ Lạc đại nhân tuy lạnh lùng cao ngạo,

nhưng thật ra rất dịu dàng lương thiện, người thấy người yêu cậu ta sao

lại thù hận như vậy, con ngươi trợn lên đến mức hận không thể băm vằm

mình ra làm nghìn vạn mảnh?

“Dạ Lạc là chân Thần đại nhân chúng ta sùng kính nhất, ngưỡng mộ

nhất, đối với U Minh sứ đại nhân bên cạnh ngài ấy, loài người thấp hèn

các ngươi đừng có quá vô lễ đó!”, Tình Triết vô cùng vui vẻ đổ thêm dầu

vào lửa.

“Khốn nạn…”, Tiểu Thiện bạo nộ, gắng sức giằng co, “Chị Nhị Hoa thả em ra, em phải giết bọn chúng, buông em ra…”.

Nhị Hoa sõng chết ôm chặt lấy cậu ta: “Em đánh không lại bọn chúng, mau bình tĩnh…”.

“…”, Diệu Âm càng thêm bất lực. Đây chắc chắn là chứng vọng tuởng

thêm vào đó là động kinh mà Điện hạ đã nhắc đến, bệnh nhân tâm thần trầm cảm đang gào thét?

Cục diện mất khống chế bị một âm thanh đột ngột ngăn lại: “Thiên Ma

đại nhân, xin ngài hãy quay về đi! Nơi này để thuộc hạ xử lý,” trên bệ

cửa sổ là một người đàn ông vóc dáng cao ráo, trông rất bình thường, cạo đầu trọc, khoác chiếc áo khoác xanh oliu, biểu cảm rất cứng ngắc.

“Bách Trì”, trong mắt Tình Triết trào ra ý cười lười biếng, giễu cợt, “Nhân gian thú vị hơn Ma Vực nhiều”.

Người đàn ông nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, đi đến trước Đồ Đằng: “Thiên Ma đại nhân, việc cỏn con này để thuộc hạ làm là được rồl, không cần

ngài đích thân ra tay”, rồi lại hướng sang Diệu Âm khom người, “U Minh

sứ đại nhân”.

“Gặp được U Minh sứ giả danh tiếng lừng lẫy, chuyến đi này quả không uổng phí”, Tình Triết vui vẻ nói, “Bách Trì, Đố Võng đâu?”.

Ngoài cửa sổ có bốn người bay vào, cắt đứt lời mà người đàn ông đang

muốn trả lời. Anh ta hơi sững lại, châm chậm mở miệng: “Như ngài thấy

đó”, Ngự linh sư còn sống, chứng tỏ Đố Võng không chết thì cũng tàn.

“À, vật cưng đáng thương của ta, Ngự linh sư… quả có thực danh”, trên mặt thiếu niên tràn ngập tà ác tàn bạo, hoàn toàn không phù hợp với vẻ

bề ngoài.

“Còn định tiếp tục ở lại sao?”, Diệu Am nhàn nhạt hỏi.

“Không đâu, tạm biệt U Minh sứ giả đáng yêu”, Tình Triết không hề vội vàng, “Chờ mong lần sau gặp lại cô”, bóng dáng trên xà ngang hóa thành

một một khối sương đen tan đi.

Sau khi Tình Triết và Bách Trì rời đi, Diệu Âm bình thản nhìn nhìn

mấy Ngự linh sư, quả cầu sáng trước người phát ra quầng sáng rực rỡ.

“Khoan đã…”, Khâu Vấn Tông nhìn cô gái dần dần mờ đi trong quầng

sáng, vội ngăn lại. Người kia không buồn để ý, ánh sáng tan hết, trong

căn lầu chỉ còn lại một đống đổ nát… và Đồ Đằng ánh lửa rừng rực.

Cổ mộ Đông Dật, Địch Siêu ngẩng đầu nhìn màn đêm vô tận, hướng Vạn

Kiếp tháp thấp thoáng hiện lên quầng sáng vàng, lông mày nhíu chặt rồi

lại thả lỏng ra, Đồ Đằng dưới chân, Mộc của Ngũ Hành đang tỏa ra ánh

sáng mờ, tuôn ra những điểm sáng rải rác trước, sau như rồng lớn vươn

vào trong không trung, tăng vọt mạnh mẽ, những cột sáng xông thẳng vào

màn đen…

Đỉnh của cao ốc, năm đạo quang trụ bên rìa thành phố hiện lên rõ ràng nổi bật. Bầu trời đêm lập tức được một tầng ánh sáng trắng rực rỡ ngăn

cách, giống như một tấm kính phẳng trong suốt khổng lồ, cuồn cuộn không

dứt, từ trong cột trụ Ngũ Hành hút đi ánh sáng, chầm chậm lan ra xung

quanh. Khung cảnh rộng lớn, rung chuyển trời đất như càn khôn điên đảo.

đia thổ trùng sinh. Ta có chút cảm khái: Các Ngự linh sư thật sự là làm

được chuyện lớn! Ngày mai báo chí sẽ đăng như thế nào nhỉ? Không đúng,

bây giờ đã là một giờ sáng rồi, nên nói là báo chí của ngày hôm nay. Có

chú “mèo” đêm nào ra ngoài quay video không?

Lại nhìn Doãn Kiếm ở trước mặt, sững sờ ngơ ngác, không có chút phản

ứng nào với thay đổi sóng gió của thế giới bên ngoài, vẫn đang chìm đắm

trong câu nói “Phong Linh chẳng sống được bao lâu nữa, cô ấy sắp chết

rồi” kia, mãi mà không thể khôi phục được thần phách.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Đêm
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...