Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trầm Hương Uyển – Chương 37

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đợi đến hơn ba

giờ sáng, Củng Tự Cường mới được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, gãy xương sườn,

nhưng nguy hiểm nhất là lá lách bị rạn, trong bụng tụ một lượng máu bầm lớn.

May mà đưa đến bệnh viện kịp, nếu không mất máu quá nhiều khó tránh khỏi bị suy

hô hấp dẫn đến tử vong.

Sau khi chuyển

đến phòng theo dõi, Trần Uyển khuyên mợ và Tiểu Vũ về nhà nghỉ trước. Nhà cửa

bề bộn cần được sắp xếp lại, ngày mai còn phải có người thay phiên nhau chăm

sóc cậu, hơn nữa chú Lưu ở phân cục cũng gọi điện đến nói ngày mai sẽ tới lấy

lời khai.

Sau khi bình tĩnh

trở lại, cô mới ý thức được vấn đề phải đối diện lúc này là tình hình tài chính

đang quẫn bách. Cô biết cậu mợ có để dành một khoản tiền để đóng cho hai chị

em, vừa rồi không hỏi kĩ Phương Tồn Chính đã đưa bao nhiêu tiền đặt cọc viện,

xem ra số tiền tiết kiệm kia không đủ rồi. Hơn nữa cậu nằm viện phí, tiệm ăn

chắc cũng phải tạm dừng buôn bán…

Hai mươi năm nay,

những thứ có được thì quá ít, những thứ mất đi lại quá nhiều, đã nếm trải quá

nửa những đau khổ của cuộc sống, nên cho dù gặp bão tố thế nào chăng nữa, cô

tin cuối cùng rồi cũng vượt qua. Chỉ là, kiên trì tới cùng, nó có làm người ta

chai sạn đi không? Có cam tâm rơi vào vòng suy bại không? Có tuyệt vọng hoàn toàn

không?

Cô chán nản ngồi

trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, hoàn toàn không biết sự ảnh hưởng của mình đối

với anh. Anh lòng đầy bực tức đi ra bãi đậu xe, rồi lại đầy bực tức quay trở

lại. Đứng trong dãy hành lang mờ mịt, nhìn gia đình bốn người đang đứng ở cửa

phòng cấp cứu. Phương Tồn Chính cúi đầu nói với cô, vỗ về an ủi, sau đó xoa đầu

em trai cô. Họ như một gia đình, còn người ngoài như anh vốn nên nói lời tạm

biệt, nhưng anh không tài nào nhấc chân lên nổi, một nơi nào đó trên cơ thể như

kết thành hòn thành cục, ánh mắt càng trở nên tức tối. Phương Tồn Chính chỉ là

hàng xóm của gia đình họ thôi, có tư cách gì mà chạy tới chạy lui? Có tư cách

gì mà thể hiện như một trụ cột trong gia đình họ?

Nhưng điều anh

không đành lòng nhìn thấy chính là hình ảnh chán nản, sa sút lúc này của cô.

Tiếng chuông vang

lên, không biết đứa thần kinh nào mà gọi lúc đêm hôm khuya khoắt thế này. Lúc

này anh mới nhớ ra là mình bẵng đi đám bạn xấu một thời gian khá lâu rồi, Tần

Hạo hoang mang bấm tắt điện thoại, tiếng chuông lại vang vọng trong hành lang

tĩnh mịch. Lúc cô đứng dậy nhìn thấy anh, anh nghĩ rằng lại lần nữa phải đối

diện với ánh mắt căm ghét của cô, anh bỗng rùng mình.

Cô quá mệt mỏi,

xoa xóa trán rồi từ từ đi ra.

“Ở đây không được

dùng điện thoại”, cô khép cửa lại.

“Anh tắt đây, bây

giờ tắt”, lời nói không trách móc, không thể hiện bất cứ cảm xúc gì ít thấy ở

cô khiến anh không thích ứng kịp, lắp bắp nói xong rồi tắt luôn nguồn điện

thoại.

“Cảm ơn anh đã

đưa cậu tôi đến đây.” Lúc cô nghe bác sĩ nói may mà đưa cậu đến kịp, lần đầu

tiên cô cảm kích anh.

Anh líu lưỡi,

điều bất ngờ hơn lại là sự ngượng ngập lạ kỳ, “Người đó, sao lại đi rồi?”, anh

chợt nhớ ra điều gì, vì thế hỏi, “Làm sao có thể để em một mình qua đêm ở

đây?”.

Trong giọng anh

có chút giận hờn khiến cô cau mày, cố gắng kìm nén nỗi buồn trong lòng, nói:

“Anh ấy đưa mợ tôi về rồi quay lại. Sao anh còn chưa đi?”.

Anh tự trách mình

vì không có lập trường gì cả, nét mặt ngượng ngùng, nói: “Về cũng không ngủ

được, nên ở đây đợi thì tốt hơn”.

Trần Uyển ngồi

xuống băng ghế, cơn buồn ngủ kéo đến, cô đưa bàn tay nhấn vào đôi mắt đã khô,

lại thở dài, sau đó ngước mắt hỏi: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”.

Rốt cuộc muốn thế

nào?

Anh cũng từng hỏi

chính mình, nhưng không tìm được câu trả lời. Một thời gian dài trước đây anh

biết, muốn gần gũi cô, muốn chiếm đoạt cô như bất kỳ chuyện tình ướt át nào.

Khi chìm đắm trong quá trình theo đuổi cô, anh đã ngông cuồng cho rằng chỉ cần

có được cô là đã thấy mãn nguyện, nhưng thực tế thì ngược lại. Anh ngang ngược

chen vào cuộc sống của cô, dùng thủ đoạn đê hèn nhất để chiếm hữu cô, nhưng

chiếm hữu được rồi thì sao? Anh vẫn lo sợ, hoang mang vô định. Cái cảm xúc lạ

lẫm không thể kiểm soát được này khiến anh bất an, khiến anh khó chịu, khiến

anh có chút sợ hãi, khiến anh càng nóng lòng muốn giữ lấy cô để giảm bớt cảm

giác ấy.

“Biết là sự quấy

rầy này khiến người ta căm ghét không? Những việc anh làm với tôi, tôi không có

cách nào để tố cáo anh, không có cách nào tìm được công lý, tôi chấp nhận. Anh

hà tất phải lấy anh ấy ra uy hiếp tôi?”, thần sắc cô mệt mỏi, ngay cả giọng nói

cũng không còn bừng bừng khí thế như trước đây, “Anh ấy lại không đắc tội gì

với anh, như thế chẳng phải anh ức hiếp người quá đáng thì là gì? Anh tránh xa

chúng tôi ra có được không? Tôi xin anh, đừng đến quấy nhiễu chúng tôi nữa có

được không?”.

Cô hoàn toàn vứt

bỏ sự tôn nghiêm của bản thân mà khẩn khoản van nài, anh quay đầu đi, không dám

nhìn vào đôi mắt đang tha thiết khẩn cầu ấy. Trái tim bất giác yếu đuối khiến

anh hít một hơi thật sâu, nghĩ đến sau này không có cô, nghĩ tới cô sau này có

thể sẽ chung sống với Phương Tồn Chính, anh chỉ có cảm giác như bị một bàn tay

to lớn xé rách trái tim, đau đớn khôn cùng. Anh cố gắng kiềm chế tâm trạng,

hắng giọng hỏi cô: “Tới giờ này, em còn bảo vệ hắn?”.

“Không phải bảo

vệ anh ấy, mà là cảm thấy anh ấy rất bất hạnh. Anh ấy và anh khác nhau, đám

người các anh từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, ăn ngon mặc đẹp, chưa biết cực

khổ là gì, còn anh ấy từ nhỏ ngay cả một đôi giày mới cũng không mua nổi. Việc

anh ấy làm không tốt đẹp gì, nhưng mỗi một đồng một cắc anh ấy có đều là do cực

khổ mới làm ra, cái giá anh ấy phải trả để đi được đến ngày hôm nay anh không

tài nào tưởng tượng được đâu. Anh ấy chẳng can hệ gì tới chuyện của chúng tôi,

tại sao anh nhất quyết muốn kéo anh ấy vào? Anh đã… tôi rồi, còn có điều gì mà

anh chưa thỏa mãn?”

Đúng, anh chưa

thỏa mãn. Anh nhớ nét mặt cam chịu của cô lúc bị anh hoàn toàn chiếm đoạt, anh

gần như muốn kết thúc sự tàn bạo của mình nhưng cuối cùng lại để cho cô một vết

thương thật đau, anh thừa nhận mình thủ đoạn bỉ ổi, nhưng không hề hối hận. Với

tính cách của cô, cho dù là anh có chọn cách âm thầm bảo vệ, che chở như Phương

Tồn Chính đi chăng nữa thì e rằng cả đời họ cũng chẳng có cơ hội bên nhau. Anh

không hối hận, anh luôn nhắc đi nhắc lại với mình như thế. Chỉ cần có cơ hội

đền bù cho cô, anh sẽ đối xử với cô thật tốt, tốt hơn bất kỳ người nào trước

kia từng tốt với cô.

Ánh mắt anh sâu

xa khó hiểu, nhìn xuống cô hồi lâu mới bình tĩnh nói: “Không thỏa mãn. Điều anh

muốn không chỉ như thế”.

Ngọn lửa bất ngờ

bùng lên trong đôi mắt cô như có thể thiêu đốt anh, sau đó dần dần dịu lại, hóa

thành đốm lửa rồi cuối cùng tắt lịm. “Nếu tôi không quan tâm đến chuyện sống

chết của Phương Tồn Chính, thì anh thật sự vẫn sẽ làm thế?”, giọng nói của cô

như từ một nơi xa xăm nào đó vọng lại, mệt mỏi mà kỳ quái.

Lời nói của cô

như động chạm đến trái tim anh, một nơi nào đó bỗng dưng chấn động khiến anh

khó có thể biện hộ cho bản thân. Nhưng sau một lúc tranh đấu, anh đanh mặt,

nhìn ra đoạn cuối hành lang, kiên quyết nói: “Anh sẽ làm thế. Em biết anh là

hạng người nào mà. Hơn nữa sẽ làm mọi việc đến cùng. Cái xưởng đó của hắn không

nhỏ, trong một thời gian ngắn sẽ không thể rút tay ra khỏi. Em cũng đừng nghĩ

tới việc báo cho hắn chuyển đi nơi khác, có chuyển cũng chẳng ăn thua gì, Đế

Cung nằm ở đó rồi. Đừng quên là, anh đã từng nói, ném một vài túi bột trắng vào

bất cứ ngóc ngách nào ở Đế Cung là rất dễ”.

Cô nhếch môi vẻ

châm biếm và tỏ ra bất cần khiến lồng ngực anh như bị đè nén, xót xa mà đau

đớn.

“Anh muốn thế nào

nữa? Nói rõ ra đi? Một lần, hai lần hay ba lần? Bao nhiêu lần mới khiến anh

thỏa mãn…”, khóe miệng cô cong lên, dường như cô thấy thật nực cười, “Tôi muốn

hỏi cho rõ”.

Bao nhiêu lần?

Anh không ngờ là cô sẽ hỏi chuyện này, nhất thời sửng sốt. Anh chỉ đơn giản

muốn ở bên cạnh cô, cho dù người cô thích là ai, anh yêu cô là đủ rồi, “Ba năm,

sống với anh ba năm là được. Hai người chúng ta sẽ sống thật vui”. Anh nghe

những lời mình nói, có quãng thời gian ba năm để ở bên cô, đủ để khiến cô nhìn

nhận anh, hiểu anh, chỉ cần cô đồng ý cho anh cơ hội, anh tin rằng có thể đền

bù tất cả cho cô.

“Ba năm”, cô lẩm

bẩm nhắc lại.

Là ai đã nói: Cho

anh ba năm, anh sẽ dần dần bàn giao tất cả cho bọn Hầu Tử. Ba năm nữa em cũng

tốt nghiệp, đến lúc đó, em cho anh một cơ hội để có thể theo đuổi em, được

không?

Những lời nói này

cũng gần giống thế nhưng tại sao bây giờ nghe lại có cảm xúc hoàn toàn trái

ngược? Cô cười nhạt trong lòng, một thời gian cô đã ngưỡng mộ Tưởng Tiểu Vi,

thậm chí còn coi cô ta là mục tiêu để phấn đấu, sau đó có chút khinh thường khi

có những nghi ngờ về nguyên tắc sống và hành vi ứng xử của người phụ nữ ấy.

Nhưng thời cuộc đổi thay, cô khinh thường người khác, lại hoàn toàn không ngờ

mình cũng chuẩn bị dấn thân vào con đường tương tự.

“Sau ba năm anh

sẽ buông tha tôi, buông tha anh ấy sao?”

Nếu sau ba năm mà

cô vẫn chưa tha thứ..., anh bặm môi, không tin vào khả năng có thể xảy ra, “Anh

nói là làm”.

“Tôi không tin

nổi anh”, cô khịt khịt mũi.

“Vậy em bảo phải

làm sao?”

“Tôi muốn anh

phải thề, phải thề độc!” Ánh mắt cô hăm dọa, toàn thân toát lên vẻ lạnh lùng

thấu xương.

“Đến mức thế sao?

Anh có thể vỗ ngực, lấy mình ra bảo đảm sẽ không nuốt lời.”

Cô cười mỉa mai,

“Tôi dù có tin ai cũng không tin nổi anh. Anh không thề cũng thế, cũng chỉ là

vỗ ngực rồi thôi, đến cuối cùng bên sứt càng bên gãy gọng là được. Anh đi khai

báo Phương Tồn Chính để anh ấy ăn cơm tù; tôi đi đến tỉnh cục tố cáo anh, kêu

oan, tố cáo không được thì cũng phải nói cho thiên hạ biết sự xấu xa của anh”.

Hai người bốn mắt

nhìn nhau, yên lặng hồi lâu.

Thì ra cô hận

anh, căm ghét anh đến thế. Hiểu ra vấn đề, hơi thở của anh như ngừng lại, nhìn

chằm chằm vào đôi mắt cô, lẩm bẩm nói: “Được, anh thề. Nhưng còn em? Em có đồng

ý với anh là sẽ không gặp Phương Tồn Chính? Còn nữa, có thể nói cho hắn biết

chuyện chúng ta để hắn không còn hi vọng gì nữa không? Đừng lừa anh nói rằng

hắn chỉ là hàng xóm hay gì đó nữa, tình ý của hắn ngay cả thằng mù cũng còn

thấy được”.

Nỗi đau đớn xót

xa thoáng qua trong đôi mắt cô, nhưng ngay tức khắc trở nên dữ dội: “Tôi đồng

ý, tôi sẽ nói với anh ấy”.

Anh cứng miệng,

trong đầu vụt qua những cảm giác kỳ lạ, vừa vui vừa buồn, không thể hình dung

nổi cái mùi vị của hàng trăm thứ hỗn độn trong đó. Kết quả coi như đã thành

công, tại sao anh không tưởng tượng được niềm vui trong đó? Sau nụ cười gượng

gạo là câu nói lúng túng: “Có trời đất chứng giám, tôi Tần Hạo xin thề, sau ba

năm tuyệt đối không quấy nhiễu và không gây bất kỳ điều gì bất lợi cho gia

đình, bạn bè Trần Uyển, Phương Tồn Chính. Thế được chưa?”.

“Chưa đủ, nếu như

vi phạm lời thề ngày hôm nay thì sẽ cho tôi sống lâu trăm tuổi, nhưng phải chịu

cảnh xa lìa thân thích không lối quay về, lưu lạc đến cuối đời.”

“Có cần phải thề

độc vậy không? Anh chịu báo ứng thật sự khiến em vui mừng sao?” Thật giống với

một vở hài kịch, anh chỉ muốn phẩy tay áo mà đi, chỉ là bị đắm chìm trong đôi

mắt cô khiến hai chân nặng như chì, không thể cử động.

“Tất nhiên là tôi

vui mừng, kẻ làm điều xấu xa bị báo ứng thì tại sao lại không vui được chứ? Tôi

hận là ngay lúc này đây không thể nhìn thấy anh bị báo ứng”, giọng cô rất nhẹ,

nỗi oán hận trong đó đang trào dâng như mạch sóng ngầm.

“Nếu như vi phạm

lời thề ngày hôm nay thì sẽ cho tôi sống lâu trăm tuổi, nhưng phải chịu cảnh xa

lìa thân thích không lối quay về, lưu lạc đến cuối đời.” Đêm cuối xuân mà khắp

cơ thể anh lại lạnh toát, cơn lạnh thâm nhập vào tứ chi, xương cốt, giống như

trong đó mọc lên những cái rễ cứ liên tục len lỏi, xâm nhập vào tận xương tủy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trầm Hương Uyển
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...