Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trầm Hương Uyển – Chương 36

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Tồn Chính

thích sự sạch sẽ của cô, gương mặt trắng trẻo và đôi tất trắng tinh của cô thuở

nhỏ đối với anh ta mà nói là thế giới mà anh ta rất khó với tới, thế giới không

có sự khốn cùng và đấu tranh; anh ta thích sự thuần khiết của cô, ánh mắt không

vướng bụi ấy sẽ không bị vùi lấp bởi bản tính tham lam và cục cằn quen thuộc

của anh ta; anh ta thích cô, mặc dù khoảng cách xa xôi, nhưng mỗi lần được đến

gần cô đều khiến trái tim rung động, không dám tin mình lại có vận may đến thế.

Anh ta khẽ thở

dài, mở nắp chai bia, học theo cách của cô, ngửa mặt lên ánh trăng mà uống.

Trong gió, phảng

phất tiếng của người đàn ông gào thét và cả tiếng chó sủa, Phương Tồn Chính

nhìn theo phía phát ra âm thanh, là phía nhà Trần Uyển. “Lại vợ chồng nhà nào

đó cãi nhau”, anh ta nắm chặt chai bia rỗng trong tay, hỏi cô: “Muốn về chưa?

Muộn quá rồi”.

Cô ừ hữ gật đầu,

vịn vào vai Phương Tồn Chính trèo xuống. Lúc từ trên tường nhảy xuống, mái tóc

dài của cô phủ lên mặt anh ta, nơi mềm mại ấy lại chà xát lên ngực anh ta. Anh

ta nín thở, không kịp suy nghĩ đã cúi người xuống áp vào môi cô. Trong chớp

mắt, người cô cứng đờ, sau đó lúc bàn tay anh ta lướt vào gáy cô và dùng lưỡi

tách đôi môi cô ra thì trong đầu anh ta như có luồng điện chạy qua, tràn đầy

vui sướng. Ngay tức khắc, cô cố sức đẩy anh ta, loạng choạng lùi hai bước đứng

sát vào chân tường.

Phương Tồn Chính

hít một hơi thật sâu, niềm vui trong lòng dần dần tan biến, không cách nào níu

kéo lại được. Anh ta ngượng ngập muốn mở miệng nói xin lỗi thì cô từ trong góc

tối bước ra, “Về thôi”. Cô cúi đầu, không nhìn rõ nét mặt. Hai tay cô đút vào

túi quần, ngay cả cơ hội kéo tay cũng không cho anh.

Hai người với tâm

trạng lúng túng đi đến gần đầu con hẻm, cùng dừng bước rồi cuống cuồng chạy.

Một đám người quanh đó tụ tập trước quán đang bàn tán xì xào, nhìn thấy hai

người thì đồng loạt im bặt. Trần Uyển tái mặt, đi vào trong quán thì thấy bàn

ghế quầy hàng lộn xộn, bình rượu, chén bát nằm vỡ tan trên nền, có cả những

vũng rượu với loang lổ vết máu, tan hoang trên nền đất.

Phương Tồn Chính

vội đỡ lấy eo cô, đánh mắt một lượt xung quanh, định hỏi thì nghe thấy tiếng

còi cảnh sát từ xa, ánh đèn đỏ xoay tròn trên xe cảnh sát cũng lờ mờ xuất hiện.

“Tiểu Uyển, cậu

cô được đưa đi bệnh viện rồi, mợ và Tiểu Vũ cũng đi theo.”

“Chúng tôi nghe

tiếng động chạy đến thì muộn quá, để xổng mất mấy tên vô lại không bắt được tên

nào.”

“… Tay cầm dao,

người xăm trổ, tất cả bọn chúng đều đầu húi trọc. Phương Tồn Chính, có phải là

đàn em của cậu không?”

“Cùng đi bệnh

viện còn có hai người ở đường phía tây, đã cho người đi báo cho gia đình họ

rồi.”

“… Việc quái quỷ

gì thế không biết! Chẳng còn pháp luật gì cả!”

Đầu Trần Uyển

vang lên những tiếng ong ong, “Là bệnh viện nào?”, giọng cô bị chìm trong tiếng

hỗn loạn, xì xào bàn tán của mọi người. Phương Tồn Chính hét lên một tiếng, cô

mới nghe rõ câu hỏi thứ hai của mình. Nhờ thím Lưu hàng xóm trông nom nhà cửa

và nhà bà con xung quanh ứng phó với sự điều tra của cảnh sát, cô và Phương Tồn

Chính tìm đến bệnh viện gần nhất.

Không ngoài dự

đoán, mợ và Tiểu Vũ đang lo lắng ngồi đợi trước cửa phòng cấp cứu, bên trong

hai người hàng xóm mặt mũi bầm tím đang được băng bó vết thương, còn hai người

khác thì được đưa vào phòng phẫu thuật, một trong hai người là cậu. Mợ khóc

không thành tiếng, Tiểu Vũ bình tĩnh kể lại câu chuyện từ đầu đến cuối. Thì ra

mấy người trong tiệm tối nay ngoài cậu và chú Liêu ở đầu hẻm còn có mấy người

dân sống ở đường phía tây, sắp đến kỳ hạn thời gian cưỡng chế, mười mấy hộ gia

đình cố thủ ở đường phía tây cũng chẳng kỳ vọng sẽ có biến chuyển gì trong thời

gian cuối cùng này, tối nay họ đến quán ngồi uống rượu, tiện thể trút hết nỗi

bức xúc. Sau khi Trần Uyển và Phương Tồn Chính rời đi không bao lâu, thì có

bảy, tám tên côn đồ tay cầm ống tuýp sắt đến đập phá. Những người trong tiệm

cũng là thanh niên trai tráng nên đánh lại. Mấy tên côn đồ chắc cũng không ngờ

trong tiệm lại có nhiều người đến thế, người dân hẻm Chu Tước từ trước đến nay

rất dũng cảm, nhất thời thấy đánh không lại, sợ kinh động đến hàng xóm nên mấy

tên cầm đầu vội hét rút lui, có hai tên chạy không kịp liền rút dao xếp ra đánh

để thoát thân. May mà sau đó có người đến giúp, một trong số đó có xe, kịp thời

đưa người bị thương tới bệnh viện.

“Mấy tên côn đồ

đó dáng vẻ thế nào?”, Phương Tồn Chính hỏi.

“Em đến hơi trễ,

mọi người đang hỗn loạn, không nhìn kĩ. Nhưng đầu đều húi trọc, có mấy tên xăm

mình. Tên cầm đầu mặc áo ba lỗ đen, bên ngoài khoác áo choàng ngắn.”

Mặc dù Tiểu Vũ

nói không rõ ràng nhưng Phương Tồn Chính đã đoán ra được. Cậu Trần Uyển từng là

một người lính, mỗi khi gặp chuyện đều bình tĩnh và có nhiều kinh nghiệm, lại

hay giúp đỡ người khác, rất có uy tín trong hẻm Chu Tước. Hơn nửa năm nay cùng

những đại biểu cư dân đường phía tây đi khiếu nại, chắc đã sớm bị để mắt tới,

chuyện tối nay rõ ràng là để báo thù và cảnh báo người khác. Di dời là chuyện

đã định chắc chắn, Phương Tồn Chính là vãn bối, không biết nên can ngăn thế

nào, nhưng anh ta có dặn Trần Uyển rồi, bảo cô khuyên cậu đừng can dự vào

chuyện đó nữa. Theo như miêu tả của Tiểu Vũ, anh ta có thể chắc chắn đến tám,

chín mươi phần trăm đó là tay chân của tên Hạ Phong Tử phụ trách việc di dời ở

con đường phía tây. Băng nhóm này tàn ác vô cùng, đừng nói là đ//â//m chém mà giết

người cũng không chớp mắt. Hôm nay may mà trong quán có nhiều người, nếu chỉ có

mấy người nhà họ Củng thì hậu quả thật khó lường.

Trong lúc nói

chuyện thì mấy hộ dân ở đường phía tây cũng đến, cửa phòng cấp cứu ồn ào hỗn

độn.

“Mợ, đi vội quá không

mang tiền. Tiền thuốc thang…”, Trần Uyển hoảng hốt nhớ ra chuyện này.

“Để mợ về lấy,

cũng không biết có đủ không”, mợ lau nước mắt, nói: “Người đưa cậu mợ đến đây

đã ứng trước giúp, giờ lấy tiền trả lại cho người ta”.

“Thím cứ ở đây,

trên xe cháu có tiền, cháu đi lấy”, Phương Tồn Chính nói, “Giờ đã muộn quá rồi,

cũng không nên để người ta đợi”.

“Người đưa mọi

người đến đây đâu? Để con đi cảm ơn họ trước”, Trần Uyển hỏi.

Tiểu Vũ chỉ chỉ,

“Ở đầu hành lang, họ nói mùi ở đây khó chịu”.

Trần Uyển càng đi

đến gần thì càng nhìn rõ bóng người dưới ánh sáng lờ mờ và càng không dám tin,

“Sao anh lại ở đây?”, cô trợn mắt hỏi.

Tần Hạo đưa mắt

nhìn theo dáng Phương Tồn Chính đang sải bước ra khỏi khu cấp cứu mới quay lại,

hất hàm về phía anh ta ở bên ngoài cửa sổ, nói: “Sao em đi cùng với hắn?”.

“Là anh đưa cậu

tôi đến đây?”, ánh mắt cô hoài nghi, “Sao anh lại ở nhà tôi? Sao mà trùng hợp

thế?”.

Anh không đáp,

chỉ nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt càng nhìn càng thấy nham hiểm, sau mới khẽ

hỏi: “Ý của em là gì?”.

Cái con người

quái gở này, làm việc gì cũng thấy kỳ quái, hơi thở của cô mỗi lúc một gấp gáp,

không thể không nghi ngờ. “Đêm hôm canh ba anh có mặt ở nhà tôi làm gì? Còn

đúng lúc nhà tôi xảy ra chuyện? Lại tỏ ra tốt bụng đưa cậu mợ tôi đến bệnh viện

nữa? Anh làm cái quái gì thế? Mọi chuyện có phải anh gây ra không? Uy hiếp

Phương Tồn Chính còn chưa đủ, lại đến hại cậu tôi nữa!” Cô nắm chặt bàn tay

thành nắm đấm, cố kiềm chế sự khinh bỉ và cơn giận dữ đang chực trào lên.

Anh bị cô chất

vấn một tràng khiến những gân xanh bên thái dương giật giật, đưa mắt nhìn cô

hồi lâu rồi giận dữ cười, “Em nghi ngờ anh? Đúng, anh hại cậu em đó, anh kêu

người đánh ông ta, rồi đứng đó chê cười. Sau đó lại điên khùng đưa ông ta đến

bệnh viện, sợ ông ta mất mạng”, cười xong thì anh hạ giọng tiếp tục nói: “Em

đọc tiểu thuyết quá nhiều hay là mắc chứng hoang tưởng? Anh hại cậu em làm gì?

Làm thế có gì tốt cho anh? Anh còn muốn hỏi em, em đêm hôm khuya khoắt không ở

nhà mà cùng Phương Tồn Chính đi đâu?”.

“Anh không cần

quan tâm, tôi hỏi anh, người đánh cậu tôi có phải là do anh gọi đến?”

Anh không ngủ

được, trằn trọc mãi mà trong đầu toàn nghĩ đến cô, gọi cả chục cuộc điện thoại

cũng chỉ nghe thấy một câu Thuê bao quý khách vừa gọi hiện…, như ma xui quỷ

khiến anh đến trước cổng nhà cô chỉ với mong muốn được nhìn thấy cô, rồi nghe

cô nói gì cũng được, để cho trái tim bị chà xát đau đớn, đang phiêu du theo gió

có một nơi nương dựa… Nghe thấy trong nhà cô có tiếng động khác thường, phản

ứng đầu tiên của anh là chạy vào giúp sức, khi cùng vây bắt tên lưu manh trọc

đầu cầm dao xếp cuối cùng suýt nữa thì bị lĩnh một dao. Trên đường đến bệnh

viện, anh còn hí ha hí hửng vì đã có cơ hội thể hiện, cuối cùng cô cũng có thể

biết được mặt tốt của anh. Nhưng rốt cuộc, đổi lại là sự xuất hiện của cả hai người,

hơn nữa trong cuộc gặp gỡ này cô lại coi tên Phương lão nhị là hiệp sĩ anh hùng

cứu mỹ nhân, còn anh chính là tên tiểu nhân thấy người gặp nguy thừa cơ hãm

hại.

Anh lặng người

nhìn cô, rất lâu không nói nên lời. Rõ ràng cô đã là của anh, nhưng anh không

hề cảm nhận được sự thỏa mãn và vui sướng, giống như vốc lên một vốc nước,

nhưng chỉ có thể bất lực nhìn chúng chảy qua kẽ tay đến cạn cùng. Cái cảm giác

hư vô trong lòng bàn tay đó thấm vào cơ thể, để rồi sự kích động, sự không cam

tâm bùng nổ mãnh liệt, mãnh liệt đến mức khiến anh sợ hãi.

“Em muốn anh thừa

nhận phải không? Như thế sẽ càng chứng minh anh là một tên cặn bã, rác rưởi, đê

tiện, như thế em sẽ càng coi thường anh, căm ghét và thù hằn anh?”

Anh nhìn sát vào

cô, không để cô rời mắt đi nơi khác. Trần Uyển hốt hoảng, không biết là vì ngọn

lửa đang hừng hực cháy trong mắt anh, hay vì sự tự thương cảm ẩn giấu trong

giọng nói phẫn nộ của anh. Cô dần thả lỏng nắm tay, “Không phải thì thôi, tiền

viện phí là do anh đóng phải không? Ngày mai tôi sẽ trả lại anh. Giờ mời anh đi

khỏi đây được chứ?”.

Cô không đợi được

câu trả lời của anh, chỉ thấy ánh mắt phiền muộn như bao phủ toàn thân cô,

phiền muộn mà nóng bỏng. Anh tỏ ra uể oải dựa vào tường hành lang, cô nhạy cảm

quan sát thấy dưới tư thế uể oải ấy là sự căng thẳng chực chờ có thể bùng phát

bất cứ lúc nào.

“Em sợ Phương lão

nhị nhìn thấy anh?” Anh nghiêng đầu nhìn sang phía cửa phòng cấp cứu, nhếch

miệng cười, “Anh ta đã nhìn thấy rồi”.

“Tần thiếu gia?”,

Phương Tồn Chính nhanh chóng xóa đi vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt.

Tần Hạo đứng

thẳng người dậy, liếc nhìn Trần Uyển đang hít một hơi thật sâu, nụ cười trên

khóe miệng càng thêm khuếch đại, nắm lấy tay Phương Tồn Chính đang đưa ra.

“Thật may mắn, sao anh cũng ở đây à?”

“Người nhà của

bạn đang nằm viện”, Phương Tồn Chính nhìn sang Trần Uyển, cùng lúc cô bối rối

né tránh ánh nhìn là tâm trạng căng thẳng khó hiểu, vì thế anh ta hỏi thẳng:

“Hai người quen nhau à?”.

“Không”, Trần

Uyển cướp lời nói, “Anh ấy chính là người đưa cậu vào viện. Em mới tới cảm ơn”.

Tần Hạo nghe nói,

nhướng nhướng mày, cười gượng với Phương Tồn Chính, “Hóa ra là giúp người của

mình cả”.

Nụ cười khách khí

của Phương Tồn Chính bỗng chốc mang thêm vẻ chân thành, “Thật không ngờ, rất

cảm ơn anh”.

Trần Uyển thầm

thở dài, giật giật tay áo Phương Tồn Chính, cắt ngang cuộc nói chuyện của họ,

“Lấy tiền trả người ta đi, muộn quá rồi, để người ta về. Chúng mình còn qua đó

đợi cậu ra nữa”.

Người ta, chúng

mình. Nụ cười trên gương mặt Tần Hạo dần biến mất, cảm giác buồn đau, lạnh lẽo

nơi lồng ngực lại cuộn lên. Ánh mắt anh dừng lại ở nơi tay cô, hơi thở như ứ

đọng. Dịp Tết năm ngoái, lần đầu tiên họ gặp nhau cũng ở phòng cấp cứu trong

một bệnh viện nào đó, cô cũng kéo áo Phương Tồn Chính như vậy. Năm nay lại vẫn

như thế. Cô mãi mãi vẫn đứng phía sau Phương Tồn Chính, mãi mãi đối mặt với

anh.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trầm Hương Uyển
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...