Trái Tim Của Con Rối – Chương 2: Chương 1: A Hành, Em Lại Không Ngoan Rồi (2)
Trái Tim Của Con Rối
...
Tiêu Hành lại rơi vào cơn ác mộng; trong giấc mơ, con mãng xà đen khổng lồ đáng sợ kia vẫn quấn chặt lấy cậu, siết nghẹt không chịu buông tha.
Cậu tuyệt vọng giãy giụa hòng thoát thân, quơ quào tay chân loạn xạ, nhưng sự trói buộc ấy chỉ càng lúc càng siết chặt hơn.
Con rối nhỏ bị đè chặt dưới thân người đàn ông to lớn, đôi lông mày nhíu chặt đầy đau đớn, từ đôi môi nhỏ nhắn đỏ bọng đã bị hôn cắn đến sưng đỏ bật ra những tiếng nức nở yếu ớt. Tứ chi mảnh khảnh vùng vẫy dữ dội trên đệm giường, nhưng cả cơ thể vẫn bị giam cầm kiên cố dưới bóng hình vạm vỡ của kẻ thống trị.
Người đàn ông trên giường chầm chậm cong tấm lưng rộng, cúi nhìn kẻ dưới thân đang **** rỉ nghẹn ngào. Cơ thể cường tráng với những đường nét cơ bắp sắc nét ẩn sau bộ quân phục nghiêm cẩn toát lên vẻ cấm dục, tỏa ra luồng nội tiết tố Alpha áp bức đến ngạt thở.
Gương mặt sắc lạnh, điển trai của hắn hiện rõ dưới ánh trăng mờ rọi qua khung cửa sổ. Hắn chậm rãi cúi đầu ngậm lấy đôi môi mềm mại, bàn tay to lớn vuốt ve mơn trớn từ phần bụng phẳng lì của con rối nhỏ lên tận ngực.
Những ngón tay thon dài của Alpha đặt lên chiếc cúc áo ngủ trên cùng; chỉ bằng một cái búng nhẹ, chiếc cúc đã bật mở.
Tịch Thành khẽ hé môi, chiếc lưỡi khuấy đảo trong khoang miệng người dưới thân tạo nên những âm thanh ướt át dính nhớp, trong khi bàn tay kia vẫn thong thả cởi từng chiếc cúc áo ngủ tiếp theo.
Tiêu Hành buộc phải ngửa cổ ra sau, lồng ngực phập phồng kịch liệt đón nhận nụ hôn sâu nghẹt thở. Từng chiếc cúc áo tuột ra theo từng cử động ngón tay của người đàn ông, bộ đồ ngủ màu xanh nhạt vốn mặc chỉnh tề giờ đây trượt sang hai bên, để lộ thân thể như một món quà vừa được bóc mở.
Làn da trắng ngần mỏng manh chằng chịt những vết hôn đỏ ửng và dấu răng cắn rách lộ ra khi vạt áo ngủ tuột xuống, phơi bày những vết bầm tím sau những trận hoan lạc cuồng bạo, hệt như một tác phẩm bị tàn phá nặng nề.
Tịch Thành nắm chặt lấy cổ tay đang vô thức chống cự của cậu, ấn mạnh xuống mặt đệm, ép mười đầu ngón tay đan chặt vào nhau, bắt cậu phải tiếp nhận trọn vẹn sự chiếm đoạt tàn bạo của mình.
Từng tấc không khí trong phòng ngủ nhanh chóng bị xâm chiếm và bao phủ bởi tin tức tố của kẻ thống trị. Mùi hương nồng đậm mang theo tính chiếm hữu điên cuồng bủa vây lấy con rối nhỏ trên giường, tựa như một tấm lưới vô hình siết nghẹt mọi đường lui.
Tịch Thành rời khỏi đôi môi ướt đẫm vì hôn cắn, trượt dần nụ hôn xuống chiếc cổ thon dài, rồi dừng lại trên xương quai xanh tinh xảo của cậu.
Bàn tay thô ráp của kẻ thống trị luồn vào trong cạp quần ngủ lỏng lẻo, siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh. Lòng bàn tay nóng rực áp lên những vết bầm tím bên eo xoa nắn vài lần, rồi men theo đường cong trơn mịn trượt xuống đốt xương cụt nhạy cảm, nắm trọn lấy một bên bờ **** săn chắc mềm mại. Năm ngón tay từ từ khép lại, lún sâu vào làn da trắng nõn mềm mại mà nhào nặn đầy **** mỹ.
Dưới mi mắt, nhãn cầu của Tiêu Hành đảo liên hồi trong cơn hoảng loạn, hàng mi đen rậm run rẩy kịch liệt. Cậu nghẹn ngào lẩm bẩm những âm thanh đứt quãng, từng chữ lọt trọn vào tai Alpha:
“Không... ưm... buông ra... đừng chạm vào tôi... đừng mà...”
Alpha nghe rõ mồn một từng lời van xin run rẩy, hoảng sợ và nức nở ấy.
Thế nhưng, tất cả chỉ là vô ích.
Sự chống cự yếu ớt ấy không những không khơi gợi được chút lòng thương hại nào, mà trái lại càng thổi bùng lên dục vọng tàn bạo ẩn sâu trong huyết quản hắn.
Tiếng khóc nghẹn ngào đầy kinh hãi lại chính là chất kích thích tốt nhất.
Tịch Thành cúi đầu hôn nhẹ lên xương quai xanh của cậu, rồi ngước lên kề sát tai ngậm lấy vành tai mỏng manh mà cắn ****.
Chất giọng trầm khàn mang theo hơi thở nóng rực phả thẳng vào màng nhĩ, dùng ngữ điệu dịu dàng nhất để tuyên bố bản án tàn nhẫn và lạnh lùng nhất:
“Vẫn chưa học được bài học sao, A Hành?”
“Sao lại chẳng bao giờ chịu nghe lời thế này?”
“Không sao, nếu một lần chưa nhớ, anh sẽ từ từ dạy lại cho em.”













