Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 61: Rơm rạ

Trả Thù Bằng Tình Yêu

Tác giả: Lý Như Yên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

^^

*

Chờ đến khi Trần An Nhiên dọn dẹp xong bếp rồi rời đi, Lục Minh Quân mới cầm lấy dao nĩa, tư thế ngay ngắn, cắt một miếng trứng đưa vào miệng.

Ban đầu, động tác của cậu còn khá kiềm chế. Cậu nhai rất chậm, giống như đang tỉ mỉ cảm nhận từng hương vị.

Đợi khi lớp lòng đỏ trứng tan ra, vị béo ngậy tràn đầy khoang miệng, cậu mới sực nhớ mình quên rắc muối biển.

Nhưng Lục Minh Quân chỉ hơi khựng lại một chút, rồi nuốt xuống, tiếp tục cúi đầu cắt thêm một lát thịt xông khói.

Miếng bánh mì nướng để quá lâu, quả bơ đã nhão ra dính thành lớp bột mềm, bám chặt lên mặt bánh.

Cậu cầm dao, theo thói quen, cắt thêm vài nhát, lưỡi dao đi từ lớp vỏ giòn trên cùng xuống, trộn cả phần bơ mềm bên trong, khiến miếng bánh sụp xuống, méo mó.

Cậu không dừng lại, trái lại cắt nhanh hơn một chút.

Ngay lúc này, ống tay áo ngủ trơn lụa vì động tác liên tục của cậu trượt dần xuống khỏi cánh tay, lỏng lẻo buông thõng cạnh đĩa.

Chất lụa mỏng mịn, trơn trượt, quấn kiểu gì cũng tuột.

Cậu nhẫn nại gấp một vòng lên tận khuỷu tay, nhưng vừa nâng khuỷu lên, ống tay lại tụt xuống cổ tay, xếp thành từng nếp mềm oặt.

Lục Minh Quân bắt đầu cảm thấy phiền.

Khi nãy vội vàng đi tìm Trần An Nhiên, cậu tiện tay vớ lấy bộ áo này, thậm chí còn chưa kịp chỉnh lại.

Kết quả là cậu thì rối tung lên, còn người ta thì bình thản ung dung, tựa như tối qua chưa từng có gì xảy ra.

Nghĩ vậy, cậu cười khẩy trong lòng, vừa chế giễu mình, vừa như một đứa trẻ đang giận dỗi.

Cậu cuộn mạnh tay áo thêm hai vòng, cúi đầu tiếp tục cắt bánh mì.

Nhưng bàn tay vừa nắm chắc cán dao, ống tay lại lần nữa trượt xuống, che mất nửa cổ tay.

“Xẹt” Tiếng dao bạc cạ vào mặt đĩa sứ, kéo một âm thanh chói tai, rạch thẳng qua không khí.

Lục Minh Quân buông dao, động tác dừng hẳn.

Ánh đèn từ trên cao nghiêng xuống, bóng cậu đổ dài bên bàn ăn, phần gáy để lộ một mảng đỏ hồng, nơi tối qua khi cô ghì chặt cổ anh, móng tay cắm vào da, để lại mấy vết xước.

Dưới ánh sáng, những vết đó như còn nóng rực, tựa hồ đang nhắc nhở về một đêm quá sức cuồng nhiệt.

Cậu cuối cùng không thể tiếp tục giả vờ bình thản được nữa. Hít một hơi thật sâu, Lục Minh Quân buộc mình bình tĩnh lại, bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ.

Trần An Nhiên như thế này cũng tốt. Ít nhất, cô không bám riết lấy cậu.

Tốt thật.

Dù tối qua có hơi gần giống cưỡng ép, nhưng hôm nay cô vẫn ở đây, không bỏ đi, còn đứng bếp làm đồ ăn.

Chứng tỏ, cô không bài xích chuyện đó.

Vậy tức là cô cũng thích mình.

Chỉ là có lẽ Trần An Nhiên tự biết thân phận, hiểu rõ bản thân không xứng. Cho nên bây giờ mới phải giữ dáng vẻ bình tĩnh, không chủ động nhắc tới, để giữ cho mình một lối thoát.

Đúng, nhất định là vậy. Con gái mà thẹn thùng cũng bình thường thôi. Tránh mặt cậu mới là bình thường.

Lục Minh Quân tự thôi miên mình, như thể đang tự thương lượng trong đầu, diễn ra một cuộc đàm phán nội tâm.

Sau đó, cậu tiếp tục ăn sáng, chỉ là tốc độ ăn rõ ràng nhanh hơn thường lệ.

Ăn xong, Lục Minh Quân không ngồi thêm giây nào, kéo ghế đứng dậy.

Cậu bước lên cầu thang, theo đường vòng tròn lên tầng hai, hướng về phòng đọc sách. Đa phần, lúc này Trần An Nhiên chắc đang ở đó, bận sắp xếp núi đề cương và tập ghi chú.

Cậu gần như đã xoay cả người về phía phòng, chân nhấc lên nửa bước.

Nhưng rồi dừng lại.

Ánh mắt dừng rất lâu ở cánh cửa khép hờ của phòng đọc. Cuối cùng, cậu thu chân về, nghiêng đầu sang hướng khác, im lặng tiếp tục lên phòng game ở tầng ba.

Cửa vừa khép lại, Lục Minh Quân ngồi xuống ghế game, bật dàn máy, ánh đèn RGB nhấp nháy liên tục.

Cậu ngồi đó nhìn màn hình một hồi lâu, đầu óc trống rỗng.

Cậu tự nhủ phải cho Trần An Nhiên một chút không gian. Có lẽ cô đang xấu hổ, chưa dám đối mặt với anh.

Phải vậy… phải vậy thôi.

Nhưng thực ra bản thân cậu cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì. Chỉ là trong tiềm thức, cậu mơ hồ cảm thấy, nếu bây giờ cậu tìm cô trước, thì chẳng khác nào là cậu đang cúi đầu trước.

Cậu kéo tai nghe lên, vào game, nhưng tâm trí treo lơ lửng.

Trong đầu cậu cứ hiện lên hình ảnh tối qua.

Trần An Nhiên nằm trong lòng cậu, ngửa cao đầu, đôi mắt nhắm chặt, lông mi ướt rượt, bờ môi hé mở như mất hết ý thức.

Hiện lên khoảnh khắc cậu tiến vào từng nhịp, cô run rẩy thành mảnh nhỏ, bật ra những tiếng r//ê//n nghẹn khẽ.

Lại nhớ tới lúc cô móc chân lên vai mình, bàn chân căng cong, mấy đầu ngón hơi hồng phớt.

Con trỏ chuột dưới tay cậu dừng giữa không trung rất lâu.

Nhân vật trong game vì không thao tác, bị kẻ địch liên tục chém, máu tụt xuống từng vạch một, cuối cùng ăn một cú chí mạng, rơi xuống đất, bắn tung toàn bộ trang bị.

Màn hình đỏ lòm, góc trên hiện dòng thông báo: “Bạn đã tử vong.”

Lục Minh Quân nhìn chằm chằm vào màn hình, im lặng mấy giây, sau đó “tạch” một tiếng tắt hẳn máy.

Cậu gỡ tai nghe, tiện tay ném lên bàn, ngả người vào ghế, ngửa đầu ra sau, ánh mắt mơ hồ.

Một lát sau, cậu móc điện thoại ra, mở *, kéo đến trang cá nhân của Trần An Nhiên.

Cậu nghĩ liệu có khi nào cô đăng trạng thái gì đó. Ví dụ như: “Mệt quá”, hoặc “Một đêm không ngủ”…

Thậm chí chửi cậu cũng được.

Nhưng không có gì.

Bài đăng gần nhất của cô vẫn chỉ là một cái share “Hướng dẫn nấu canh mùa đông”. Cái bài ấy, cậu đã xem đi xem lại không dưới mười lần.

Cậu kéo xuống làm mới, rồi lại kéo xuống, lại làm mới.

Vẫn không có gì mới.

Lục Minh Quân im lặng vài giây, sau đó giơ điện thoại lên, chụp màn hình thông báo “Bạn đã tử vong” trong game, đăng lên trang cá nhân của mình.

Một lúc sau, tin nhắn * nhảy lên:

Lý Tư Tề: “Đánh game không rủ tôi à?”

Sau đó gửi thêm một tin: “Chán quá, đi cưỡi ngựa không?”

Lục Minh Quân như nắm được một cọng rơm cứu mạng.

Phản ứng đầu tiên lóe lên trong đầu cậu là: Cậu có lý do để đi tìm Trần An Nhiên rồi.

1221 .

*

*

^^

CHƯƠNG 62

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người Quen Cũ
Chương 2: Dấu Vết
Chương 3: Tơ Nhện
Chương 4: Mài mòn
Chương 5: Cô giúp việc
Chương 6: Cục đá
Chương 7: Ánh sáng ấm áp
Chương 8: Bị ốm
Chương 9: Quan tâm
Chương 10: Nằm mơ
Chương 11: Rác rưởi
Chương 12: Nấu cháo
Chương 13: Mê muội
Chương 14: Ngu ngốc
Chương 15: Dây leo
Chương 16: Hương vị
Chương 17: Cơ hội
Chương 18: Dụ dỗ
Chương 19: Chạy trốn
Chương 20: Cảnh trong mơ
Chương 21: Khống chế
Chương 22: Hồng câu
Chương 23: Nhiệt tình
Chương 24: Ác liệt
Chương 25: Trượt tuyết
Chương 26: Áo lót
Chương 27: Dục vọng
Chương 28: Động dục
Chương 29: Giả vờ
Chương 30: Núi sâu
Chương 31: Chật chội
Chương 32: Ngủ say
Chương 33: Xuất tinh
Chương 34: Hạc trắng
Chương 35: Thiêu thân
Chương 36: Vai hề
Chương 37: Giúp đỡ
Chương 38: Ăn ý
Chương 39: Phục vụ
Chương 40: Họng súng
Chương 41: Tuyệt diệu
Chương 42: Bạch ngọc
Chương 43: Thưởng thức
Chương 44: Phá lệ
Chương 45: Tiếng nước
Chương 46: Nhìn kỹ
Chương 47: Mìn chôn
Chương 48: Hẹn hò
Chương 49: Vòng cổ
Chương 50: Khát khao
Chương 51: Ước lượng
Chương 52: Kiểm tra
Chương 53: Dấu hiệu
Chương 54: Tia lửa
Chương 55: Dự cảm
Chương 56: Sai lầm
Chương 57: Bén lửa
Chương 58: Đánh dấu
Chương 59: Nghiện
Chương 60: Tango
Chương 61: Rơm rạ
Chương 62: Dắt tay
Chương 63: Tới gần
Chương 64: Dạy học
Chương 65: Đốt lửa
Chương 66: Chiếm đầy
Chương 67: Ngựa chấn
Chương 68: Không thân
Chương 69: Đặt cược
Chương 70: Hồng nhan
Chương 71: Bụi gai
Chương 72: Sữa lắc
Chương 73: Móc khoá
Chương 74: Phòng tắm
Chương 75: Bạn học
Chương 76: Hưng phấn
Chương 77: Quang ảnh
Chương 78: Dũng khí
Chương 79: Rời khỏi
Chương 80: Tâm tư
Chương 81: Bữa tiệc
Chương 82: Dự án
Chương 83: Oxy
Chương 84: Làm loạn
Chương 85: Phòng bếp
Chương 86: Kệ bếp
Chương 87: Xin tha
Chương 88: Bí mật
Chương 89: Món tráng miệng
Chương 90: Hành trình
Chương 91: Mặc kệ
Chương 92: Rượu vang đỏ
Chương 93: Sóng biển
Chương 94: Nói dối
Chương 95: Say
Chương 96: Vấn đề
Chương 97: Thi đấu
Chương 98: Chiến tranh lạnh
Chương 99: Dũng sĩ
Chương 100: Liên kích
Chương 101: Xem triển lãm
Chương 102: Con chuột
Chương 103: Đòn trí mạng
Chương 104: Công khai
Chương 105: Liên tiếp
Chương 106: Yêu đương
Chương 107: Trốn tránh
Chương 108: Thiêu thân
Chương 109: Con gái
Chương 110: Bệ bếp
Chương 111: Bắt tôm
Chương 112: Dẫm chân
Chương 113: Lấy lòng
Chương 114: Giấy cũ
Chương 115: Phòng sách
Chương 116: Quyết liệt
Chương 117: Kỳ thi
Chương 118: Bàng hoàng
Chương 119: Trà sữa
Chương 120: Điện thoại
Chương 121: Vỡ vụn
Chương 122: Nhìn trộm
Chương 123: Ánh lửa
Chương 124: Nước mắt
Chương 125: Đồ lừa đảo
Chương 126: Cấm kỵ
Chương 127: Đau đớn
Chương 128: Chìa khoá
Chương 129: Cắm rễ
Chương 130: Đối tác
Chương 131: Gặp Lại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Thù Bằng Tình Yêu
Chương 61: Rơm rạ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 61: Rơm rạ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...