Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 57: Bén lửa

Trả Thù Bằng Tình Yêu

Tác giả: Lý Như Yên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

^^

*

Từ vườn hoa đến tận cửa, Lục Minh Quân gần như kéo lê Trần An Nhiên về phía trước. Lòng bàn tay cậu bỏng rẫy, sức mạnh xiết chặt đến mức chẳng chừa lấy một kẽ hở, tựa như chỉ cần thêm một giây nữa là sẽ bóp nát cô ra.

Cửa vừa khép lại, ngay cả đèn cũng chưa bật, cậu đã xoay người, ép chặt cô lên cánh cửa, rồi điên cuồng hôn xuống.

Môi răng nghiến qua khoé miệng cô, đầu lưỡi bá đạo tách mở khe môi, gần như xông thẳng vào, mang theo thế công tàn bạo như một cơn bão cuồng phong quét sạch mọi phòng bị.

Nụ hôn ấy ngập tràn sự hung hãn, giống như trừng phạt, cắn lấy môi cô, ép cô ngửa đầu, ép cô phải đáp trả.

Trần An Nhiên bị cậu hôn đến nghẹt thở, lưng dán vào cánh cửa lạnh băng, không còn đường lui.

Lục Minh Quân cảm giác mình sắp bị cơn giận thiêu đốt thành tro. Những cảm xúc dồn nén từ lâu, khoảnh khắc này như đập vỡ đập chắn, ồ ạt tràn ra, toàn bộ dốc xuống trên người cô.

Cậu ép sát cơ thể, lồng ngực nóng bỏng như một bức tường đè chặt lấy cô, hơi thở cuồng loạn nóng rẫy. Trán cậu tì lên thái dương cô, môi lướt sát vành tai, giọng trầm khàn như nham thạch trào ra: “Trần An Nhiên… có gì vui mà cười hớn hở như thế hả?”

Cậu cúi xuống hung hăng cắn mạnh môi dưới cô, rồi kéo một cái như một sự trừng phạt, sau đó lại ngậm lấy, đầu lưỡi cuốn lấy làn môi mềm, nhấm nháp từng chút một.

Hơi thở còn chưa kịp ổn định, giọng cậu đã dán sát khoé môi cô tràn ra, khàn đặc, ướt át, tựa như bóp nghẹn từ lồng ngực: “Cô với tên đó là quan hệ gì?”

Câu hỏi này, cậu đã muốn hỏi từ rất lâu.

Bây giờ cuối cùng không màng tôn nghiêm nữa, buộc phải ép ra.

Trần An Nhiên vừa hé môi, đã lại bị cậu chặn lại, như thể càng sợ cô sẽ thốt ra đáp án khiến mình không chịu nổi.

Nụ hôn nghẹt thở nối tiếp không dứt, không cho cô kẽ hở nào để thở.

Đầu lưỡi bá đạo đẩy tách môi cô, mang theo sức mạnh dồn nén, quét loạn trong khoang miệng, quấn xiết, tham lam, mỗi cú quét là một nhát cắt vào kiềm nén.

Cô vừa né, cậu càng truy đuổi dữ dội hơn, không chút dịu dàng, như thể muốn đoạt hết hơi thở của cô.

Môi răng lặp đi lặp lại áp xuống, ngập tràn chiếm hữu ngang tàng, ướt nóng, dính nhớp, đến mức ngay cả chính cậu cũng nghẹt thở, nhưng không chịu buông.

Cô hơi vùng vẫy, cậu lại ôm siết hơn, thô bạo giật phăng chiếc áo khoác đáng ghét, quẳng xuống đất, bàn tay đã lẻn vào trong vạt áo, men theo vòng eo mềm, đầu ngón tay nóng bỏng trườn dần lên trên.

Áo bên trong không kịp cởi, bị kéo phắt lên, hơi lạnh tràn vào một thoáng, lập tức bị lòng bàn tay bỏng rẫy của cậu che phủ. Bàn tay dịch lên, dừng ở bên ngực, bóp chặt một cái đầy ghen tuông.

“Vì gặp tên đó mà còn phải đổi đồ mới cơ à…”

Lục Minh Quân thở dốc, giọng nói khàn đặc xen với hơi thở ướt át, trộn lẫn cả tức giận lẫn vị chua gắt.

Ngón tay cậu siết mạnh, xoa nắn, nghiền bóp, ép mềm mại vào trong lòng bàn tay.

Cậu nhìn cô mặt đỏ bừng, cơ thể run rẩy dưới tay mình, trong đầu lại tự động bật lên cảnh tượng cô cười ngọt ngào với gã đàn ông kia.

Ngọn lửa trong lòng lại cháy hừng hực, cậu khóa chặt vòng eo cô, ép cô vào giữa tấm cửa lạnh và cơ thể nóng hừng hực của mình.

Một tay véo chặt đầu nhũ hoa, tay kia lần xuống cởi phăng khóa quần của Trần An Nhiên. Cậu không buồn kéo hẳn xuống, để nó treo lửng lơ bên gối.

Chính mình cũng chẳng cởi quần, chỉ rút ra thứ đã căng cứng từ lâu, thẳng tắp chĩa vào khe giữa hai chân cô, mạnh bạo húc tới.

Thứ nóng bỏng, dày cộm cọ sát trong khe đùi cô, không hề giấu giếm, thậm chí mang theo dã ý gặm nuốt.

Trần An Nhiên thở gấp, bị ép đến không động đậy nổi, hạ thân cậu từng nhịp chọc tới dồn dập, động tác cộc cằn mà mất kiểm soát.

Bàn tay cậu từ eo trượt xuống gốc đùi, siết mạnh, buộc cô khép chặt hai chân, cả cơ thể như bị giam gọn trong tay cậu.

Bị đè ép đến nghẹt thở, từ cổ họng cô bật ra tiếng r//ê//n nghèn nghẹn, khẽ khàng mà run rẩy.

Lục Minh Quân nhận ra, bật cười khẽ, giống dã thú bị vây cuối cùng cắn được miếng thịt. “Thế bây giờ chúng ta là cái gì, Trần An Nhiên?”

Cậu cắn lấy d//á//i tai cô, chậm rãi mài sát, từ mép huyệt lê lên đầu khấc, rồi ép mạnh xuống.

Trong cổ họng, anh còn một câu nghẹn cứng chưa dám nói ra:

Anh ta… cũng được phép làm những chuyện này với cô sao?

Trần An Nhiên không nói gì. Trong phòng chỉ còn tiếng ma sát ướt át, trộn lẫn tiếng thở nặng nề, khiến mặt người ta đỏ bừng.

Lục Minh Quân ghét chết dáng vẻ ngoan ngoãn chịu đựng mà im lặng này của cô.

Cậu thật sự ghét đến nghiến răng nghiến lợi.

Cô có thể nói: “Tôi với anh ta chẳng có gì”. Cũng có thể nói: “Tôi thích cậu, Lục Minh Quân”. Nói cái gì cũng được. Cậu đều sẽ bỏ qua.

Nhưng không được im lặng.

Trần An Nhiên chỉ lặng lẽ nhìn sâu vào mắt cậu. Trong đáy mắt Lục Minh Quân là một mảng đỏ rực, tựa như ngọn lửa ghen tuông đang thiêu đốt lý trí.

Cô thấy buồn cười. Người ta chẳng qua chỉ là đối tượng giả tưởng cô dựng lên để thử cậu, Lục Minh Quân đã phát điên thế này rồi, nếu là thật… chắc cậu sẽ mất trí hoàn toàn.

Có lẽ cậu cũng đoán ra ý cười nơi đáy mắt cô, giận dữ bùng lên, bỗng bế phắt một chân cô nâng cao, đầu gối cô tì chặt lên cửa, ép cả người vào trong lòng mình.

Bắt cô treo hẫng trong không trung, chỉ còn có cậu chống đỡ.

Ánh trăng tràn qua ô cửa kính sát đất, đổ xuống sàn thành một dải sáng mờ.

Trần An Nhiên bị ép sát vào cánh cửa, nơi đó ướt đẫm và căng mọng, hai cánh hoa mở ra, mềm ướt đến độ ánh trăng cũng phản chiếu lên, không chút che đậy mà phơi bày trọn vẹn trước mắt cậu.

Lục Minh Quân một tay kẹp chặt eo cô, bàn tay kia nắm lấy thứ đã cứng đến phát đau, một hơi thúc thẳng tới.

Cậu đẩy cực mạnh, mỗi một lần húc tới đều nặng nề đến mức ép cô đập vào cánh cửa.

Thân thể cô run lên từng đợt, mỗi lần ma sát lại kéo theo tiếng nước ướt át, dồn dập, rõ mồn một trong không khí yên lặng.

Nhưng cô vẫn không chịu mở miệng.

Cậu càng điên, nhịp thúc càng thô bạo, mỗi lần hông cậu hạ xuống, cả cơ thể cô bị đẩy bật lên trên cánh cửa, toàn bộ treo lơ lửng trong vòng tay cậu.

Cảm giác nóng bỏng, ẩm ướt, như cố tình trừng phạt, quy đầu nóng rực cọ xát nơi mềm ướt ấy, mỗi cú chà đều nặng nề, mang theo tiếng thở dốc và răng nghiến ken két.

Dưới kia ướt đến mức không thể tưởng tượng nổi, hai chân run bần bật, nhưng cô cố gắng chống đỡ, không để mình hoàn toàn sụp xuống.

Lục Minh Quân cúi xuống, ánh mắt khóa chặt nơi hai cơ thể giao nhau.

Cậu mới chỉ sát vào, chưa tiến hẳn, nhưng hơi thở đã nặng trĩu sâu đến tận đáy.

Bất chợt “Phập!” một tiếng. Cậu mạnh bạo dồn một cú, sức nặng như muốn xuyên thẳng vào trong, nhưng đúng khoảnh khắc ấy, cậu lại cố tình dừng lại, chôn chặt ngay cửa huyệt, không tiến thêm một phân.

Đầu khấc nóng hổi dán sát điểm mềm nhạy cảm nhất, ra sức cọ, nghiền, chọc, đ//â//m liên tiếp, khiến hơi thở của cả hai đều hỗn loạn.

Trần An Nhiên bị cậu ôm chặt trong lòng, vòng eo bị đè đến phát mỏi, đùi run như điện giật, nhưng cậu không cho cô một giây để thở.

Cậu như phát điên, thở dốc nặng nề, nhiệt độ cơ thể cao đến bỏng rát, giống như một thanh sắt nung đỏ ép chặt vào lưng cô, không ngừng cọ sát, nghiến tới, thúc tới.

Bàn tay cậu không dừng lại, siết eo cô chặt hơn, ép cô dính hẳn vào cơ thể mình, quy đầu nóng rẫy phía trước từng nhịp cắm sâu vào khe đùi, ra sức mài nghiền, tới tận nơi sâu nhất.

Nhưng không đủ.

Dù động tác hung hăng đến thế, trong lồng ngực cậu vẫn trống rỗng, mỗi cú ép xuống như dồn hết tuyệt vọng, càng sâu, càng thấy thiếu thốn.

Không đủ.

1599 .

*

*

^^

CHƯƠNG 58

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người Quen Cũ
Chương 2: Dấu Vết
Chương 3: Tơ Nhện
Chương 4: Mài mòn
Chương 5: Cô giúp việc
Chương 6: Cục đá
Chương 7: Ánh sáng ấm áp
Chương 8: Bị ốm
Chương 9: Quan tâm
Chương 10: Nằm mơ
Chương 11: Rác rưởi
Chương 12: Nấu cháo
Chương 13: Mê muội
Chương 14: Ngu ngốc
Chương 15: Dây leo
Chương 16: Hương vị
Chương 17: Cơ hội
Chương 18: Dụ dỗ
Chương 19: Chạy trốn
Chương 20: Cảnh trong mơ
Chương 21: Khống chế
Chương 22: Hồng câu
Chương 23: Nhiệt tình
Chương 24: Ác liệt
Chương 25: Trượt tuyết
Chương 26: Áo lót
Chương 27: Dục vọng
Chương 28: Động dục
Chương 29: Giả vờ
Chương 30: Núi sâu
Chương 31: Chật chội
Chương 32: Ngủ say
Chương 33: Xuất tinh
Chương 34: Hạc trắng
Chương 35: Thiêu thân
Chương 36: Vai hề
Chương 37: Giúp đỡ
Chương 38: Ăn ý
Chương 39: Phục vụ
Chương 40: Họng súng
Chương 41: Tuyệt diệu
Chương 42: Bạch ngọc
Chương 43: Thưởng thức
Chương 44: Phá lệ
Chương 45: Tiếng nước
Chương 46: Nhìn kỹ
Chương 47: Mìn chôn
Chương 48: Hẹn hò
Chương 49: Vòng cổ
Chương 50: Khát khao
Chương 51: Ước lượng
Chương 52: Kiểm tra
Chương 53: Dấu hiệu
Chương 54: Tia lửa
Chương 55: Dự cảm
Chương 56: Sai lầm
Chương 57: Bén lửa
Chương 58: Đánh dấu
Chương 59: Nghiện
Chương 60: Tango
Chương 61: Rơm rạ
Chương 62: Dắt tay
Chương 63: Tới gần
Chương 64: Dạy học
Chương 65: Đốt lửa
Chương 66: Chiếm đầy
Chương 67: Ngựa chấn
Chương 68: Không thân
Chương 69: Đặt cược
Chương 70: Hồng nhan
Chương 71: Bụi gai
Chương 72: Sữa lắc
Chương 73: Móc khoá
Chương 74: Phòng tắm
Chương 75: Bạn học
Chương 76: Hưng phấn
Chương 77: Quang ảnh
Chương 78: Dũng khí
Chương 79: Rời khỏi
Chương 80: Tâm tư
Chương 81: Bữa tiệc
Chương 82: Dự án
Chương 83: Oxy
Chương 84: Làm loạn
Chương 85: Phòng bếp
Chương 86: Kệ bếp
Chương 87: Xin tha
Chương 88: Bí mật
Chương 89: Món tráng miệng
Chương 90: Hành trình
Chương 91: Mặc kệ
Chương 92: Rượu vang đỏ
Chương 93: Sóng biển
Chương 94: Nói dối
Chương 95: Say
Chương 96: Vấn đề
Chương 97: Thi đấu
Chương 98: Chiến tranh lạnh
Chương 99: Dũng sĩ
Chương 100: Liên kích
Chương 101: Xem triển lãm
Chương 102: Con chuột
Chương 103: Đòn trí mạng
Chương 104: Công khai
Chương 105: Liên tiếp
Chương 106: Yêu đương
Chương 107: Trốn tránh
Chương 108: Thiêu thân
Chương 109: Con gái
Chương 110: Bệ bếp
Chương 111: Bắt tôm
Chương 112: Dẫm chân
Chương 113: Lấy lòng
Chương 114: Giấy cũ
Chương 115: Phòng sách
Chương 116: Quyết liệt
Chương 117: Kỳ thi
Chương 118: Bàng hoàng
Chương 119: Trà sữa
Chương 120: Điện thoại
Chương 121: Vỡ vụn
Chương 122: Nhìn trộm
Chương 123: Ánh lửa
Chương 124: Nước mắt
Chương 125: Đồ lừa đảo
Chương 126: Cấm kỵ
Chương 127: Đau đớn
Chương 128: Chìa khoá
Chương 129: Cắm rễ
Chương 130: Đối tác
Chương 131: Gặp Lại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Thù Bằng Tình Yêu
Chương 57: Bén lửa

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57: Bén lửa
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...