Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 56: Sai lầm

Trả Thù Bằng Tình Yêu

Tác giả: Lý Như Yên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

^^

*

Vừa bước vào phòng riêng, một cô gái phục vụ trẻ đã đứng chờ sẵn.

Chỉ vừa thấy Lục Minh Quân lạnh lùng ngồi xuống, vẻ mặt không chút biểu cảm, vốn đã có khí thế căng thẳng tự nhiên, nay càng khiến người ta khó mà lại gần.

Tay cô ấy khẽ run, rón rén đặt quyển thực đơn lên trước mặt cậu, sau đó lùi sang bên, gần như lập tức chuyển hướng, đưa một quyển khác cho Trần An Nhiên.

Trần An Nhiên giả vờ không nhìn thấy sắc mặt của Lục Minh Quân, thản nhiên mở menu, tùy ý lật vài trang.

Bên cạnh, Đồ Phàm đã đưa sự chú ý hoàn toàn sang cô.

Dù sao thì đây cũng là địa bàn của mình, hơn nữa Trần An Nhiên hiếm khi tới đây, nên anh ấy có phần nhiệt tình quá mức: “Món đầu cá hấp ớt này cô nhất định phải thử, là đặc sản của quán đấy. À, còn món miến xào nấm đôi không có trong menu đâu, nhưng tôi sẽ nhờ bếp làm riêng cho hai người.”

Anh ấy vừa nói vừa lật tiếp sang trang khác, hứng khởi như kể ra những bí mật chỉ mình biết: “Đúng rồi, còn món bò xào ớt xanh này nữa. Cô ăn cay được không? Nếu không thử thì tiếc lắm.”

Trần An Nhiên khẽ gật đầu theo từng câu anh ấy nói, thỉnh thoảng thuận miệng đáp lại một hai tiếng, nhiều hơn thì chỉ mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: “Anh giúp tôi chọn đi. Dù sao nơi này anh rành hơn.”

Trong giọng nói ấy lẫn cả một chút thân mật vô thức.

Lục Minh Quân ngồi cách đó không xa. Quyển menu vẫn nằm trước mặt, chưa từng bị lật một trang.

Cậu ngả người ra sau, thân thể lười nhác dựa vào thành ghế, một tay vắt qua đầu gối, đôi mắt cúi thấp, nhìn lơ đãng xuống khoảng trống.

Không chen vào cuộc trò chuyện.

Không nói một lời.

Chỉ im lặng như thể bức tường vô hình giữa hai thế giới.

Mãi đến lúc Trần An Nhiên như chợt nhớ ra sự tồn tại của cậu, cô mới lấy lệ hỏi một câu: “Cậu chủ, cậu muốn ăn gì không?”

Ánh mắt Lục Minh Quân khóa chặt lấy cô vài giây, sau đó lắc đầu.

Cậu muốn Trần An Nhiên nhận ra, rằng mình đang rất không vui.

Cậu muốn cô giống như mọi lần trước, phải chú ý từng biến hóa nhỏ nhất của cậu, phải hỏi một câu “sao vậy”, rồi cậu sẽ thuận thế mà nói ra: “Tôi không muốn ăn nữa, chúng ta về đi.”

Nhưng Trần An Nhiên dường như không hề nhận ra điều đó.

Cô chỉ thoáng nhìn qua, rồi ngay lập tức quay lại với Đồ Phàm, tiếp tục trò chuyện. “Vậy gọi từng đó món nhé. Cảm ơn anh nha anh Phàm.”

Cô còn hơi ngẩng mặt lên, mỉm cười với anh ấy.

Lục Minh Quân bỗng nhiên thấy khó chịu đến buồn nôn. Cậu dời tầm mắt, cúi đầu nhìn chiếc ly trà trước mặt. Đây là loại đồ cũ kỹ mà bình thường cậu sẽ không bao giờ chạm vào. Nước men đã ngả xỉn từ lâu, thành ly mờ đục, mặt sứ trắng giờ ám xám, quanh miệng còn lốm đốm những vết sứt nhỏ, xỉn màu như bụi thời gian.

Cậu biết rõ, bình thường không ai dám đặt loại ly này trước mặt mình.

Thế nhưng…

Đầu ngón tay thon dài vẫn bất giác chạm lên, như tìm chút gì đó để bấu víu.

Những đường nứt nhỏ như những vết hằn trên da, lạnh lẽo, vụn vỡ, khiến lòng cậu càng thêm khó chịu.

Trong đầu Lục Minh Quân, bỗng nảy ra một ý nghĩ rõ rệt. Đến đây chính là một sai lầm.

Cậu tự hỏi: Tại sao phải nghe lời Trần An Nhiên? Tại sao lại đặt chân vào nơi thế này?

Cả phòng ăn này, từ khăn trải bàn, cái chén, cái ly cho đến bốn bức tường cũ kỹ. Tất cả đều không thuộc về thế giới của cậu.

Trong khi ấy, hai người kia vẫn trò chuyện rôm rả như thể chẳng có cậu tồn tại.

Món ăn lần lượt được bưng lên. Trần An Nhiên thử từng miếng, rồi nhẹ giọng bình luận về hương vị, cách phối nguyên liệu, độ lửa, rồi đến cả độ dày của sốt.

Lời lẽ của cô tinh tế, sắc bén, rõ ràng không chỉ sành ăn, mà còn có gu.

Đồ Phàm thì gật gù lắng nghe, còn bổ sung thêm thông tin, thỉnh thoảng họ lại bật cười, đồng điệu từng nhịp đối thoại. Từng chủ đề nối tiếp nhau, liền mạch, lưu loát. Giữa họ, giống như sự quen thuộc từ lâu lắm rồi.

Mỗi khi Trần An Nhiên cúi đầu cười nhẹ, đôi mắt cong lên, giọng cô nho nhỏ, mềm mại. Khiến Lục Minh Quân không thể không nhìn sang.

Nhưng càng nhìn, lồng ngực cậu càng nén chặt, nghẹt thở.

Âm thanh quanh cậu dần trở nên mơ hồ, như thể có một lớp nước nóng phủ kín màng tai.

Tiếng nói, tiếng cười của hai người kia bị bóp méo, vỡ thành những tiếng vọng trống rỗng.

Chỉ còn tiếng nhịp tim căng dần trong ngực, cùng sự cồn cào, bức bối như bị đốt cháy từ bên trong.

Lúc này, ghen tuông đã có hình có dạng. Nó chậm rãi lấp đầy dạ dày, ngực, tràn ra cuống họng, nghẹn đắng.

Giữa cuộc trò chuyện, cậu muốn đứng dậy bỏ đi.

Có một khoảnh khắc, cái ý nghĩ ấy bật lên rất rõ.

Nhưng kiêu ngạo không cho phép. Lục Minh Quân chưa từng lùi bước trước ai. Nếu bây giờ bỏ đi, chẳng khác nào thừa nhận mình thua.

Thế nhưng mỗi tiếng nói, mỗi tiếng cười của hai người bên cạnh, như những nhát dao cứa vào màng tai.

Cậu vẫn không động đũa. Vẫn ngồi chờ, hy vọng Trần An Nhiên sẽ quay sang, sẽ nhận ra sự tồn tại của cậu.

Nhưng không. Cô vừa ăn vừa trò chuyện. Không một ánh nhìn, không một câu hỏi dành cho cậu.

Lục Minh Quân bỗng nhận ra, mình đã biến thành kẻ ngoài cuộc.

Cậu không muốn thừa nhận điều đó. Nhưng cũng không thể giả vờ nữa. Ngay lúc này, mọi thứ trong cậu đều đã rối tung.

Trần An Nhiên là của tôi.

Trần An Nhiên là của tôi. Cái thằng kia thì tính là cái gì chứ?”

Cậu thậm chí không kìm nổi, trong đầu bắt đầu đếm từng câu chữ. Lượng chữ cả tối nay cô nói, còn nhiều hơn cả tháng ở bên cậu.

Bình thường Trần An Nhiên đâu có lắm lời như vậy?

Càng nghĩ thì ngực càng nặng. Giống như có một sợi dây vô hình, lặng lẽ quấn quanh lồng ngực, rồi từ từ siết chặt.

Chặt đến mức mỗi lần hít vào, đều thấy như phổi bị ai đè nén, khó thở đến đau rát.

Trần An Nhiên trong lúc trò chuyện, khóe mắt lơ đãng liếc sang Lục Minh Quân một thoáng.

Thấy rõ trên gương mặt cậu sắc lạnh khó dò, cùng với đôi đũa từ đầu đến cuối chưa từng động qua.

Ngừng lại một giây. Rồi vẫn như không thấy gì, cô quay sang tiếp tục nói chuyện với Đồ Phàm.

Đợi đến khi Trần An Nhiên ăn xong, Đồ Phàm còn đặc biệt mang ra một đĩa món ngọt: “Thạch hạnh nhân ướp rượu hoa quế,”

Món này còn chưa kịp lên menu, mà Trần An Nhiên lại là khách đầu tiên được thử.

Lục Minh Quân không nói một lời.

Chỉ cúi mắt lẳng lặng nhìn Trần An Nhiên từng thìa từng thìa ăn hết món tráng miệng ấy.

Đợi cô đặt chiếc muỗng xuống, cậu không phát ra bất cứ tiếng động nào, đứng dậy, xoay người đi thẳng đến quầy thanh toán.

Động tác vẫn có khuôn phép, chuẩn mực, nhưng đi chưa được hai bước, nhịp chân đột nhiên nhanh hẳn.

Giống như có thứ gì đang cuồn cuộn trong lồng ngực, nén lâu quá rồi, chỉ muốn xé bung mà thoát ra.

Nhưng dù vậy, cậu vẫn ép bản thân bước đi vững vàng, không thất thố.

Ra đến cửa, Đồ Phàm lịch sự tiễn bọn họ. Anh ấy đứng dưới bậc thang, mỉm cười vẫy tay: “Đi thong thả nhé, hôm nào rảnh thì lại ghé.”

Trần An Nhiên quay đầu cười sáng rỡ, trong mắt mang theo chút ấm áp mềm mại: “Hôm nay ăn ngon lắm, tôi rất vui. Lần sau nhất định sẽ quay lại!”

Lục Minh Quân đứng cạnh, tay đút túi quần, đầu hơi cúi xuống, không thốt một lời.

Ánh mắt bị rìa mi cong che khuất, không đoán ra cậu đang nghĩ gì.

Từ lúc bước ra khỏi nhà hàng, cho đến khi lên xe, không khí giữa hai người vẫn như bị kéo căng đến cực hạn.

Lục Minh Quân một chữ cũng không nói. Cậu không phải kiểu người nhiều lời. Thế nhưng đối với Trần An Nhiên, cậu luôn là người mở miệng trước.

Cậu luôn chủ động tạo đề tài, chủ động trêu chọc, chủ động kéo cô vào thế giới riêng của mình.

Chỉ có hôm nay là hoàn toàn im lặng.

Trước đây, cậu vẫn nghĩ đơn giản rằng Trần An Nhiên trầm lặng như vậy, chẳng qua tính cô vốn thế.

Cho nên dù cô ít nói thì cậu cũng không bận tâm, cậu quen rồi.

Nhưng tối nay thì khác. Tối nay xuất hiện một “ngoại lệ”.

Cùng một cô gái ấy, nhưng khi đối diện một người đàn ông khác, ánh mắt cô sáng hơn. Nụ cười nhiều hơn. Giọng nói mềm hơn. Còn đối với mình thì vẫn là im lặng.

Một ngọn lửa nóng cùng với thứ chua xót quặn thắt không tên, cuộn trào từ lòng ngực Lục Minh Quân.

Cháy đến tận thái dương, khiến đầu óc nóng ran tê dại.

Trong xe, Trần An Nhiên nghiêng người, tay đặt lên đùi, lặng lẽ nhìn cảnh đêm ngoài cửa kính.

Cô tỏ ra như thể không hề nhận ra cơn sóng ngầm đang bủa vây.

Nhưng thật ra cô nghe thấy rồi.

Trong khoảng không tĩnh lặng ấy, có một âm thanh rất nhỏ, giống như tiếng mồi lửa chạm vào dây pháo: “Tách… tách…”

Tiếng tí tách ấy mơ hồ, tưởng như từ xa xăm vọng lại, nhưng mang theo hơi nóng phả dần tới gần.

Giống như một sợi dây dẫn thuốc nổ đang bị lửa chậm rãi đốt đến tận cùng.

1794 .

*

*

^^

CHƯƠNG 57

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người Quen Cũ
Chương 2: Dấu Vết
Chương 3: Tơ Nhện
Chương 4: Mài mòn
Chương 5: Cô giúp việc
Chương 6: Cục đá
Chương 7: Ánh sáng ấm áp
Chương 8: Bị ốm
Chương 9: Quan tâm
Chương 10: Nằm mơ
Chương 11: Rác rưởi
Chương 12: Nấu cháo
Chương 13: Mê muội
Chương 14: Ngu ngốc
Chương 15: Dây leo
Chương 16: Hương vị
Chương 17: Cơ hội
Chương 18: Dụ dỗ
Chương 19: Chạy trốn
Chương 20: Cảnh trong mơ
Chương 21: Khống chế
Chương 22: Hồng câu
Chương 23: Nhiệt tình
Chương 24: Ác liệt
Chương 25: Trượt tuyết
Chương 26: Áo lót
Chương 27: Dục vọng
Chương 28: Động dục
Chương 29: Giả vờ
Chương 30: Núi sâu
Chương 31: Chật chội
Chương 32: Ngủ say
Chương 33: Xuất tinh
Chương 34: Hạc trắng
Chương 35: Thiêu thân
Chương 36: Vai hề
Chương 37: Giúp đỡ
Chương 38: Ăn ý
Chương 39: Phục vụ
Chương 40: Họng súng
Chương 41: Tuyệt diệu
Chương 42: Bạch ngọc
Chương 43: Thưởng thức
Chương 44: Phá lệ
Chương 45: Tiếng nước
Chương 46: Nhìn kỹ
Chương 47: Mìn chôn
Chương 48: Hẹn hò
Chương 49: Vòng cổ
Chương 50: Khát khao
Chương 51: Ước lượng
Chương 52: Kiểm tra
Chương 53: Dấu hiệu
Chương 54: Tia lửa
Chương 55: Dự cảm
Chương 56: Sai lầm
Chương 57: Bén lửa
Chương 58: Đánh dấu
Chương 59: Nghiện
Chương 60: Tango
Chương 61: Rơm rạ
Chương 62: Dắt tay
Chương 63: Tới gần
Chương 64: Dạy học
Chương 65: Đốt lửa
Chương 66: Chiếm đầy
Chương 67: Ngựa chấn
Chương 68: Không thân
Chương 69: Đặt cược
Chương 70: Hồng nhan
Chương 71: Bụi gai
Chương 72: Sữa lắc
Chương 73: Móc khoá
Chương 74: Phòng tắm
Chương 75: Bạn học
Chương 76: Hưng phấn
Chương 77: Quang ảnh
Chương 78: Dũng khí
Chương 79: Rời khỏi
Chương 80: Tâm tư
Chương 81: Bữa tiệc
Chương 82: Dự án
Chương 83: Oxy
Chương 84: Làm loạn
Chương 85: Phòng bếp
Chương 86: Kệ bếp
Chương 87: Xin tha
Chương 88: Bí mật
Chương 89: Món tráng miệng
Chương 90: Hành trình
Chương 91: Mặc kệ
Chương 92: Rượu vang đỏ
Chương 93: Sóng biển
Chương 94: Nói dối
Chương 95: Say
Chương 96: Vấn đề
Chương 97: Thi đấu
Chương 98: Chiến tranh lạnh
Chương 99: Dũng sĩ
Chương 100: Liên kích
Chương 101: Xem triển lãm
Chương 102: Con chuột
Chương 103: Đòn trí mạng
Chương 104: Công khai
Chương 105: Liên tiếp
Chương 106: Yêu đương
Chương 107: Trốn tránh
Chương 108: Thiêu thân
Chương 109: Con gái
Chương 110: Bệ bếp
Chương 111: Bắt tôm
Chương 112: Dẫm chân
Chương 113: Lấy lòng
Chương 114: Giấy cũ
Chương 115: Phòng sách
Chương 116: Quyết liệt
Chương 117: Kỳ thi
Chương 118: Bàng hoàng
Chương 119: Trà sữa
Chương 120: Điện thoại
Chương 121: Vỡ vụn
Chương 122: Nhìn trộm
Chương 123: Ánh lửa
Chương 124: Nước mắt
Chương 125: Đồ lừa đảo
Chương 126: Cấm kỵ
Chương 127: Đau đớn
Chương 128: Chìa khoá
Chương 129: Cắm rễ
Chương 130: Đối tác
Chương 131: Gặp Lại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Thù Bằng Tình Yêu
Chương 56: Sai lầm

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56: Sai lầm
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...