Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tối Chân Tâm – Chương 54

Tối Chân Tâm

Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngồi trên sập,

nhìn chậu hoa nhỏ được đặt trên ấy, nàng đột nhiên nhớ tới Lương phi. Lần sau

vào cung phải nhớ mang tặng người hai chậu hoa mới được, chắc người sẽ rất vui.

Mang chậu hình con lợn màu hồng mà nàng thích nhất vào tặng cho người, ăn rồi lại

ngủ, ngủ rồi lại ăn như lợn hạnh phúc biết bao. Đang nghịch đất trong cậu hoa,

Nhan Tử La nghe thấy tiếng Bách Hợp: “Tứ gia cát tường!”.

Nàng vội

vàng tụt xuống, chuẩn bị cảm tạ Dận Chân đã tặng hoa, thỉnh an xong, thì thấy sắc

mặt Dận Chân rất khó chịu, mặc dù bình thường mặt chàng chẳng có biểu hiện gì,

nhưng hôm nay Nhan Tử La lại cảm nhận được sắc giận dữ trên đó. Thế là liền im

bặt.

“Mang vào

đây.” Dận Chân lạnh lùng nói, không có ý ngồi xuống. Hai a hoàn bê hai chậu hoa

lan vào, đặt xuống đất, nhún người hành lễ với Dận Chân xong liền lui ra. Nhan

Tử La lạ lẫm nhìn hai chậu hoa. Sao thế, Niên thị không thích ư?

“Sau này

không được phép tặng hoa cho Niên Băng Ngọc, nàng ta bị bệnh khó thở nên không

chịu được mùi hoa”, giọng Dận Chân đều đều.

“Vâng, sau

này thiếp sẽ không làm thế”, giọng Nhan Tử La lại lạnh lùng khác thường.

“Biết rồi

thì tốt.” Dận Chân nói xong quay người đi ra.

Bách Hợp và

đám người hầu len lén nhìn Nhan Tử La, không biết nên làm thế nào với hai chậu

hoa đó.

“Còn đứng đấy

nhìn gì nữa? Mau bày hai chậu hoa này ra vừa hay ta cũng không nỡ mang tặng hai

chậu hoa lan”, Nhan Tử La cười nói.

“Chủ

nhân…”, Bách Hợp do dự.

“Làm gì thế?

Mau chuyển hoa ra bày đi. Đúng rồi, các người hãy mau đi tìm mấy cái đôn, đặt

trên đất vài ngày không đón đủ ánh nắng mặt trời hoa sẽ không còn đẹp nữa, ngộ

nhỡ bị va phải càng không hay.” Nhan Tử La dận dò xong liền cởi giày trèo lên sập,

tìm quyển sách để đọc.

Bữa tối thấy

Nhan Tử La vẫn dùng cơm như thường, Bách Hợp với đám người hầu mới thầm thở

phào nhẹ nhõm. Nhan Tử La vẫn lệnh cho bọn họ đóng cửa ngủ sớm.

Thấy bên

ngoài không còn động tĩnh gì nữa, Nhan Tử La mới khe khẽ ngồi dậy, ôm gối dựa

vào gối tựa. Thì ra chỉ tặng hoa cho nàng là bởi vì Niên thị không ngửi được

mùi hương của hoa. Thì ra chàng cũng có thể bảo vệ người con gái mà chàng yêu đến

mức này. Thì ra đối với nàng chẳng qua chỉ là thích thú sự mới mẻ. Quệt nước mắt,

Nhan Tử La lặng lẽ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, không phải đã tự nhắc nhỏ bản thận

là không được yêu chàng sao? Tại sao lại không khống chế được? Thôi đi thôi đi,

không nên yêu. Chàng vốn cũng chẳng yêu gì nàng, những dịu dàng và sủng ái chẳng

qua chỉ là trò tiêu khiển lúc rảnh rỗi mà thôi, dù không có nàng thì cũng sẽ có

người khác. Tại sao còn muốn hơn thua nữa? Hãy từ bỏ đi.

Sáng sớm

hôm sau, tới thình an Phúc tấn xong, Nhan Tử La còn đặc biệt mang theo đồ bổ dưỡng

đến thăm Niên Băng Ngọc, tự trách mình một hồi. Niên Băng Ngọc cũng tạ tội với

nàng, nói là vốn chẳng phải việc gì ghê gớm, là Tứ gia sợ sức khỏe nàng ta

không chịu được nên mới mang trả về như thế, còn xin Nhan Tử La hãy rộng lượng

bao dung. Nhan Tử La trong lòng mặc dù cười nhạt, nhưng ngoải mặt vẫn cười vô củng

khiêm tốn. Thì ra đây chẳng qua chỉ là một thủ đoạn nhỏ đích thân mang hoa về

trả cho người phụ nữ được sủng ái thứ hai trong phủ, nhân đó mà bố cáo vời những

người phụ nữ khác rằng, họ không thể thắng được nàng ta.

Từ phòng

Niên thị bước ra, Nhan Tử La đi thẳng về. Vừa vào đến cửa viện, Ám Hương đã ra

đón, nói là mấy vị trắc phúc tấn đến cảm ơn. Nhan Tử La trấn tĩnh lại một chút,

mang theo bột mặt tươi cười bước vào trong.

“Hoa hôm

qua Nhan tỷ tỷ tặng, muội muội thật sự thích vô cùng.” Hòa thị, Qua Nhĩ Giai thị

nói.

“Không có

gì, Tử La nghĩ các tỷ muội có lẽ cũng rất yêu hoa, vì vậy tùy chọn vài loại hoa

mang tặng, còn không biết có hợp ý của mọi người hay không?” Nhan Tử La cười cười

mời đám phụ nữ đó rồi gọi Bách Hợp, Ám Hương dâng trà mời.

“Chỉ riêng

nghĩ đến tấm lòng của muội muội chúng ta cũng rất cảm kích rồi.” Lý thị nói,

sau đó nhìn nhìn mấy chậu hoa lan. “Hoa lan nở đẹp quá, tặng ta một chậu được

không?”.

“Lý tỷ tỷ

đã thích thì để muội bảo a hoàn mang qua cho tỷ.” Nhan Tử La mặt bình thản vô

cùng đáp, nàng sớm đã biết đám phụ nữ này sẽ mang câu chuyện trả hoa ra để đả

kích nàng, chỉ có điều bọn ho không biết rằng, qua tối hôm qua, nàng đã nghĩ

thoáng hơn rồi.

“Vậy thì đa

tạ muội muội nhiều lắm. Hoa này nở rất đẹp, sao có người lại không biết hưởng

phúc ấy chứ?”, Lý thị cố ý nói tiếp.

“Mỗi người

có một sợ thích khác nhau”, Nữu Hỗ Lộc thị đột nhiên lên tiếng, “Như ta không

thể ngửi được mùi của hoa đinh hương, ngưởi là thấy nhức đầu”.

Nhan Tử La

nhìn nhìn Nữu Hỗ Lộc thị, biết là nàng ta đang giúp mình giải vây, bèn khẽ cười

nói: “Nếu như vậy, hôm nào đó muội muội sẽ nhổ hết hoa đinh hương trồng trong

vườn, kẻo đến khi hoa nở tỷ tỷ sẽ không bước chân vào cửa nhà muội nữa”.

“Không cần

phải làm thế đâu, đinh hương nở hoa, muội muội tới chỗ ta là được.” Nữu Hỗ Lộc

thị cũng cười đáp. Lý thị chỉ ngồi bên cạnh không nói gì.

“Vậy, coi

như thỏa thuận với tỷ tỷ rồi nhé, đến khi ấy tỷ tỷ không được ghét bỏ vì muội tới

làm phiền đâu đấy”, Nhan Tử La cười tươi rồi đáp.

“Ồ? Nhan tỷ

tỷ, những chậu hoa này của tỷ thật là đặc biệt quá?”, Chương Gia thị nói.

“Chỉ là tùy

tiện làm để chơi thôi, muội muội không chê xấu xí thì cứ cầm về”, Nhan Tử La vẫn

vừa cười vừa nói.

“Vậy muội

không khách khí nữa”, Chương Giai thị chọn một chậu hình con vịt nhỏ màu vàng.

“Được rồi,

bọn ta ngồi cũng đã lâu, muội muội chắc đã mệt, hôm khác bọn ta lại tới!”, Cảnh

thị đứng dậy nói. Đám người còn lại đều lần lượt đứng dậy quay sang nàng nói lời

cáo từ. Nhan Tử La tiễn họ ra tới cửa, cười cười nhìn họ đi xa rồi mới thu nụ

cười lại. Thì ra cười vờ cười vịt cũng là một công việc đòi hỏi phải hết sức

khéo léo.

Quay vào

trong nhà, thấy Bách Hợp và mấy a hoàn nữa đang thu dọn bàn trà, nàng gọi: “Sơ Ảnh,

ngươi mang theo một đứa hầu nữa chuyển hai chậu hoa này sang tặng cho Lý phúc tấn”.

Nhan Tử La dựa vào ghế, bóp bóp huyệt Thái Dương, nói:

“Chủ nhân,

thật sự phải mang tặng ạ?” Sơ Ảnh bĩu môi.

“Đương

nhiên rồi. Nha đầu ngươi bĩu môi gì chứ, chẳng qua chỉ là chậu hoa thôi mà, bất

kì thứ gì trong căn nhà này họ thích lấy gì thì họ sẽ lấy, có đáng gì chứ?”,

Nhan Tử La cười nói, “Tặng hoa xong thì tưới nước cho những chậu hoa trong nhà.

Ta đi cả buổi sáng nay mệt rồi, nghỉ một lát”. Thật kì lạ, gần đây sức khỏe của

nàng không còn được như trước nữa.

“Vâng, chủ

nhân”, Sơ Ảnh đáp. Bách Hợp kéo Sơ Ảnh sang một bên rì rầm nói chuyện gì đó. Sơ

Ảnh lúc này mới cam tâm tình nguyện đi làm, cô ta đi rồi, Nhan Tử La bèn hỏi

Bách Hợp, “Ngươi nói gì mà khiến Sơ Ảnh cam tâm tình nguyện như thế?”.

“Cũng không

có gì, chủ nhân’, Bách Hợp cười khẽ, “Nô tỳ chỉ nói rằng mang hai chậu hoa đó

đi tặng cũng tốt, để ở đây chủ nhân nhìn thấy lòng lại không vui”.

“Chỉ có

ngươi là hiểu”, Nhan Tử La cười.

“Chủ nhân,

người hãy nghĩ thoáng ra, đừng khiến bản thân phải ấm ức”, Bách Hợp nói khẽ.

Nhan Tử La không đáp, nhắm mắt vờ ngủ.

Dận Chân

vào phòng, thấy rất yên tĩnh, đám a hoàn không biết đi đâu cả rồi. Vào phòng

trong, Nhan Tử La đang nghiêng người trên sập ngủ, chiếc khăn trong tay rơi xuống

đất. Dận Chân liền khẽ khàng đi tới nhặt khăn lên, nhìn ngắm kĩ một góc khăn

thêu chùm nho màu tím, đang nhìn, Nhan Tử La cảm giác như có người liền tỉnh dậy,

thấy chàng vội vàng xuống sập thỉnh an, thậm chí còn cung kính lễ phép hơn trước

kia rất nhiều.

“Đây là do

nàng thêu?” Dận Chân vẫn nhìn chiếc khăn.

“Không phải,

thần thiếp vụng về nên không thể thêu được tinh xảo như thế”, Nhan Tử La cúi đầu

đáp.

“Nhìn cũng

không giống’, Dận Chân nói.

“Vâng”,

Nhan Tử La chỉ đáp lại một tiếng rồi gọi Ám Hương dâng trà, còn nàng cũng không

đích thân bưng trà mời chàng. Dận Chân không uống. Chàng đi tới chiếc ghế, ngồi

xuống. Nhìn chậu hoa nhỏ, chàng cảm thấy thật mới mẻ, cầm lên ngắm nghía, hỏi:

“Lại là nàng làm phải không?”.

“Vâng, rảnh

rỗi nên làm chơi ạ. Tứ gia cảm thấy không đẹp, thiếp sẽ vứt ngay”, Nhan Tử La vẫn

cung kính.

Dận Chân

không nói gì, ngẩnh đầu nhìn nàng: “Nàng giận ta?”.

“Thần thiếp

không dám. Chuyện hôm qua vốn là lỗi của thần thiếp, cũng may chưa ảnh hưởng tới

sức khỏe của Niên muội muội, nếu không thần thiếp thật sự không biết phải làm

thế nào”, Nhan Tử La bình tĩnh đáp.

“Còn nói là

không giận, mỗi từ lại trừng mắt lườm ta một cái”, Dận Chân chăm chú nhìn nàng

nói.

“Tứ gia quá

lời rồi. Qua chuyện ngày hôm qua, thần thiếp cũng cảm thấy bình thường hành xử

của mình không thỏa đáng, từ sau nhất định sẽ sửa đổi cho giống những người

khác trong phủ”, Nhan Tử La cúi đầu hai tay vặn chặt chiếc khăn nói.

Dận Chân

không nói gì, Nhan Tử La cũng im lặng, chỉ cúi đầu nhìn xuống đất.

“Chủ nhân,

hoa…” Sơ Ảnh bước vào trong mới phát hiện ra Dận Chân tới, vội vàng im bặt, tiến

lên thỉnh an.

“Hoa tặng

xong rồi?”, Nhan Tử La hỏi. Sơ Ảnh đáp: “Vâng’. “Tặng xong rồi thì đi tưới nước

cho mấy chậu hoa đi”, Nhan Tử La căn dặn. Sơ Ảnh cáo lui ra.

“Hoa đã

mang tặng rồi?” Mắt Dận Chân tối lại.

“Vâng, buổi

sáng các tỷ muội có đến chơi, Lý tỷ tỷ nhìn thấy thích liền, thần thiếp đã lệnh

cho người mang tặng tỷ tỷ ấy”, Nhan Tử La đáp.

“Nàng thật

biết cách lấy lòng người ta.” Dận Chân cười nhạt.

“Đều là của

Tứ gia tặng, để ở chỗ thiếp hay chỗ các tỷ muội khác cũng giống nhau cả thôi”,

Nhan Tử La cười. Ngoài Niên thị ra, mọi người đều giống nhau, để ở đâu có gì

khác biệt chứ?

Dận Chân chỉ

lạnh lùng nhìn nàng, không nói. Sau đó đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài, khóe miệng

Nhan Tử La nhếch lên thành một nụ cười mỉm, nói: “Tứ gia đi thong thả”.

Sau chuyện

đó mấy ngày liền Dận Chân không đến tiểu viện của nàng, chỉ có vài trắc phúc tấn

nhàn rỗi không có việc thì thường xuyên qua lại.

Nhan Tử La

biết, hai chậu hoa lan đó khiến lòng mọi người đều lấy lại thăng bằng, sự thù địch

dành cho nàng cũng bớt đi vài phần. Đến thăm nàng tiện thể cũng là thỏa mãn

thói hư vinh của bản thân. Lòng đã hạ quyết tâm, Nhan Tử La cười vui vẻ.

Chớp mắt đã

đến ngày tết Trùng dương, sáng sớm tinh mơ, Bách Hợp và đám a hoàn đặc biệt cắt

một bông cúc đẹp nhất cài lên đầu cho Nhan Tử La, đeo một túi thơm của cây thù

du lên người nàng. Còn vẫy nước thù du khắp nhà.

Dùng xong bữa

sáng, a hoàn của Cảnh thị tới mời Nhan Tử La, nói là mấy vị trắc phúc tần đều

đang đợi nàng cùng đi thưởng hoa cúc. Nhan Tử La chuẩn bị xong xuôi liền cùng

Bách Hợp đi với bọn họ. Vì Phúc tấn theo Dận Chân vào cung chúc tết, Niên thị lại

không được khỏe, nên mọi người đều khá thoải mái. Mấy vị trắc phúc tấn không

cài hoa cúc trên đầu cũng lệnh cho a hoàn đi cắt đóa hoa cúc đẹp nhất để cài.

Cùng lúc, mùi hương hoa cúc, mùi hương thù du tràn ngập không khí quanh đình.

Người trong

phủ hiếm khi có lúc thoải mái thế này, nên nhất thời vui vẻ rộn rã, nói nói cười

cười, Nhan Tử La cũng thoải mái vui cười cùng mọi người. Lại có người chuẩn bị

rượu hoa cúc thượng hạng, mọi người cùng thưởng thức, lúc sau có hai a hoàn bê

tới một chiếc hộp lớn, thì ra là Niên thị chuẩn bị bánh Trùng dương cho họ, nói

là bản thân không được khỏe nên không thể tới chung vui cùng các tỷ muội, do đó

chuẩn bị bánh Trùng dương này tạ tội với mọi người. Bánh Trùng dương đó đủ chín

tầng, giống như một tòa bảo tháp, bên trên còn có hai con cừu nhỏ, hợp thành ý

nghĩ Trùng dương. Cảnh thị lệnh cho người cắt bánh, mời các tỳ muội cùng nếm thử.

Nhan Tử La do đã ăn quen bánh mình làm, nên thấy thứ này mùi vị không hợp, chỉ

ăn qua loa một hai miếng.

Vui chơi tới

tận chiều, tiệc mới tàn. Nhan Tử La quay về, cảm thấy buồn bã, liền sai người

mang mấy chậu cúc ra ngoài hành lang, rồi chuyển cả bàn ghế bố ra, nàng nằm ngắm

hoa, đến giờ cơm tối mới vào.

Vừa ngồi xuống

bàn, thì Dận Chân đến, Bách Hợp vội mang thêm một cái bát và đôi đũa lên. Dận

Chân đặt chum rượu nhỏ lên bàn, nói: “Hoàng a ma thưởng”. Nhan Tử La vội đứng dậy

ta hoàng ân.

“Hoa cúc

cài đẹp lắm’, Dận Chân nhìn nhìn đóa hoa cúc nàng cài trên đầu khen.

“Chỉ là phù

hợp với hoàn cảnh thôi, Tứ gia quá khen rồi”, Nhan Tử La đáp, liếc mắt nhìn thấy

túi thơm chàng đeo trên người, cũng có mùi thù du nhè nhẹ. Nghĩ có lẽ là của

Niên thị tặng nên chàng mới đeo theo người.

Dận Chân

nhìn theo ánh mắt nàng, nói: “Ngạch nương thưởng”, sau đó lấy từ trong tay áo

ra hai món đồ khác nhau. Một món là chiếc túi thơm hình dạng giống hệt của

chàng nhưng khác màu, còn cái kia là chiếc dây chuyền, chiếc dây chuyền hai sợi

bằng bạc, mặt là đóa hoa cúc được khắc bằng ngọc xanh, trong suốt, nhìn đã thấy

rất đáng yêu.

“Túi thơm

là ngạch nương thưởng cho nàng, dây chuyền là Khuynh Thành nhờ ta chuyển cho

nàng.” Vẻ mặt Dận Chân xem chừng khá vui vẻ, “Hôm nay ‘Đăng cao’, Hoàng a ma kiểm

tra mấy Tiểu cách cách đọc thơ, Khuynh Thành giành giải nhất. Con bé nói nàng

thích cái này nên chọn tặng nàng”.

Nhan Tử La

đưa tay ra đón lấy, trí nhớ của tiểu quỷ này thật không tệ, bài thơ nàng dạy từ

năm ngoái vẫn còn nhớ, thậm chí còn nhớ ngạch nương nó thích ngọc thạch, thật

không uổng công thương yêu nó. Xem ra sau này có bị quét khỏi cửa cũng vẫn có

thể đến nương nhờ tiểu quỷ nghĩ thế nàng liền cười.

“Thu dăng

Lan Sơn ký Trương Ngũ, tại sao nàng lại dạy bài này” Dận Chân nhấp một ngụm rượu

hoa cúc hỏi.

“Bài này dạy

từ năm ngoái, có lẽ Khuynh Thành chỉ nhớ được bài này thôi’, Nhan Tử La mỉm cười

nói.

“Còn gì nữa?”,

Dận Chân nhìn nàng hỏi.

“Còn có thơ

của Hữu Thừa, Thanh Liên”, Nhan Tử La đáp, một thạc sĩ văn học như nàng nhớ hai

bài thơ Đường chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Nàng còn định năm nay sẽ dạy thơ của

Lý Thanh Chiêu cơ.

“Năm nay

thì sao?”, Dận Chân hỏi tiếp.

“Năm nay

không ở cạnh nên không cần nghĩ nữa”, Nhan Tử La tiện miệng đáp, không muốn trả

lời.

Nàng đặt

dây chuyền xuống, Bách Hợp vội mang phần thưởng đi cất. Nhan Tử La đích thân

rót rượu cho Dận Chân, cũng không nói gì thêm.

“Hoàng a ma

còn thưởng cho nàng hai chậu cúc”, Dận Chân nói với nàng.

“Vậy sao?

Thật đa tạ Hoàng a ma đã quan tâm”, Nhan Tử La hững hờ đáp. Ông già này tự dưng

vô duyên vô cớ thưởng hoa cho nàng là sao? Lẽ nào có âm mưu gì? Không thể nào,

từ sau đại hôn của Mẫn Chỉ nàng luôn bị nhốt trong lồng không có ra ngoài cắn

người… nhầm nhầm, là không ra ngoài gây sự. Ha ha, chắc ông già đó lại muốn ăn

Nhân sinh bách vị rồi.

“Cười gì?”,

Dận Chân thấy nàng len lén cười liền hỏi.

“Hoàng a ma

thưởng hoa nên thần thiếp rất vui”, Nhan Tử La đáp, ăn thêm chút nữa rồi đặt

đũa xuống. Nàng chỉ ngồi bên cạnh nhìn bàn, cũng không ngẩng đầu nhìn Dận Chân

một cái.

“Ta không đẹp

bằng thức ăn sao?”, Dận Chân đột nhiên hỏi.

“Vâng”,

Nhan Tử La trả lời theo quán tính, nghĩ thế nào, lại vội vàng, “Không phải”, kiểu

người gì vậy, đào hố cho người ta nhảy xuống mà mặt không biến sắc? Thật là yêu

nghiệt!

“Đang thầm

mắng ta?”, Dận Chân nhìn nàng hỏi.

Lần này

Nhan Tử La thông minh hơn rồi, không nhanh nhảu trả lời ngay, nghĩ rõ nghĩ kĩ rồi

mới đáp: “Không ạ”. Dận Chân liền cười.

Dùng cơm

xong, Dận Chân nói muốn dạy Nhan Tử La chơi cờ. Bàn cờ được bày ra, Nhan Tử La

đi lung tung các nước trong tình trạng vịt nghe sấm, rất nhiều lần tự mình dâng

quân tới cửa cho người ta ăn. Dận Chân đầu tiên thì chau mày, sau đó lại cười,

khẽ nói: “Nàng muốn đóng gói giao mình tới tận nhà người khác?”. Chứng bệnh co

giật trên mặt của Nhan Tử La sau một thời gian dài được chữa trị giờ lại phát

tác. Chẳng phải chàng là người lạnh lùng tới mức khiến người khác đông cứng

sao? Thật là biết người biết mặt không biết lòng, còn ở lại đây để mua vui cho

nàng? Thật là… rùng mình!

Khó khăn lắm

mới chơi xong một ván, Nhan Tử La vội vàng thu các quân cờ đen trắng lại, còn

chơi tiếp không chừng người đàn ông này sẽ nói những lời khiến nàng nổi gai ốc.

Nàng nhìn nhìn đồng hồ, lại nhìn Dận Chân, nói: “Người nên đi rồi”.

Dận Chân

không hiểu, ngẩng đầu nhìn nàng.

“Thần thiếp

không phải là muốn đuổi người, người đừng giận. Chẳng qua hôm nay chúng thần

thiếp có đi thưởng hoa cúc, uống rượu, Niên muội muội không đến, nói là không

khỏe trong người, vì vậy…” Khỏi phải nửa đêm canh ba lại cho người tới gọi làm

phiền giấc ngủ của nàng.

Dận Chân

nhìn nàng chằm chằm mấy phút, Nhan Tử La cố gắng giữ nụ cười trên môi, cảm thấy

cơ mặt mình cứng lại. Dận Chân đứng dậy, chỉnh lại y phục rồi đi.

Đợi chàng

đi rồi, Bách Hợp mới thận trọng hỏi: “Chủ nhân, sao nô tỳ có cảm gíac hình như

Tứ gia nổi giận?”.

“Làm gì có?

Chẳng phải lúc nào cũng vẻ mặt ấy hay sao? Bây giờ đi là tốt nhất, lát nữa đêm

lại cho người tới tìm khiến người ta không sống nổi”, Nhan Tử La cười, nói. Sau

đó lại bày bàn cờ ra kéo Bách Hợp, Ám Hương, Sơ Ảnh cùng chơi, đáng tiếc nàng

quá ngốc, thua liền ba ván. Nhan Tử La mặt mày thương tâm, “Các ngươi không thể

nhường ta một chút sao, chưa từng gặp đám nha đầu nào giống các ngươi, đến chủ

nhân cũng không nhường”. Bách Hợp và mấy người kia liền cười, “Chủ nhân, như thế

người mới có thể tiến bộ nhanh được”.

“Thôi, ta

không muốn học thứ này nữa, thật hại não hết sức. Thu hết vào, ta muốn đi ngủ”,

Nhan Tử La ngáp dài.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tối Chân Tâm
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...