Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tối Chân Tâm – Chương 53

Tối Chân Tâm

Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy hôm

sau, không khí trong cung vô cùng căng thẳng, hằng ngày Nhan Tử La bận rộn quay

cuồng, cuối cùng cũng đến ngày Mẫn Chỉ xuất giá.

“Mẫn Mẫn,

nhớ phải thường xuyên về thăm tôi, biết không hử?” Nhan Tử La và Mẫn Chỉ ngồi

song song với nhau trên bậc đá, buông thõng hai chân.

“Tỷ cũng có

thể tới thăm ta mà!” Mẫn Chỉ cố gắng nở một nụ cười.

“Được, tôi

sẽ viết thư cho cô, nhưng cô phải trả lời thư của tôi đấy, nếu không tôi sẽ

không viết nữa. Phải rồi, ở Tamil có món gì ngon, Cô cũng phải gửi về cho tôi

nhé”, Nhan Tử La cuối đầu nói.

“Tỷ biết có

mỗi ăn thôi à? Thật chả tiến bộ gì cả.” Mẫn Chỉ vỗ vỗ vào đầu nàng.

“Người là sắt,

cơm là thép, một bữa không ăn đói phát hoảng” Nhan Tử La thuận miệng đối đáp một

câu.

“Cơm là

gì?”, quả nhiên Mẫn Chỉ hỏi lại.

“Không có

gì! Giờ cuộc sống của tôi, cũng chỉ có mỗi ăn còn được coi là có việc để làm

thôi. Thật ngưỡng mộ cô quá, có thể đến thảo nguyên rộng lớn.” Nhan Tử La cười

hi hi nhìn Mẫn Chỉ, “Nếu ngày nào đó Tứ ca cô bỏ tôi, tôi sẽ chạy tới nương nhờ

cô có được không?”.

“Có phải tỷ

ngốc quá không hả?” Mẫn Chỉ chau mày nhìn cô: “Tỷ có phải là chính thất[1] đâu,

cần gì bỏ chứ?”.

“Cũng đúng

nhỉ, ha ha” Nhan Tử La cười tít mắt.

[1] Chính

thất: vợ cả

“Ta đi rồi

tỷ hãy nghiêm túc một chút, đừng có gây chuyện nữa”, Mẫn Chỉ khẽ nói.

“Biết rồi

biết rồi, cô đi rồi, tôi có muốn gây chuyện cũng chẳng có ai tham gia cùng. Tôi

sẽ sống rất nghiêm túc ngoan ngoãn, cô yên tâm đi”, Nhan Tử La vỗ vỗ vai Mẫn Chỉ

đáp.

“Thật ra, Tứ

ca đối với tỷ cũng rất tốt, tỷ đừng…”, Mẫn Chỉ ngập ngừng.

“Yên tâm

đi. Tôi đã lớn thế này rồi, có chuyện gì mà không hiểu?” Nhan Tử La nhìn lên trời,

thật xa xôi quá, giống như tự do của nàng.

“Thế thì tỷ

cũng yên tâm đi, ta sẽ sống tốt.” Mẫn Chỉ ngay người đi, lặng lẽ lau nước mắt.

“Ừm, tôi

còn muốn đợi nhìn thấy cháu trai nữa, không chừng sang năm sẽ có người gọi tôi

là bác rồi ấy, ha ha”, Nhan Tử La cười đáp.

“Đáng ghét,

nói linh tinh gì thế”. Mẫn Chỉ đỏ mặt.

“Đáng ghét?

Tôi đâu có đáng ghét, người ta nói thật mà. Ha ha, cô nói xem giống cô thì tốt

hay giống Sách Lăng thì tốt?” Nhan Tử La liếc mắt nhìn Mẫn Chỉ.

“Không nói

với tỷ nữa, đi ngủ thôi.” Mẫn Chỉ nhảy xuống khỏi bậc đá, Nhan Tử La không để ý

nên bị nàng ta kéo xuống theo, hai người ồn ào cho tới tận khi về tới nơi.

Nhan Tử La

nằm mãi không ngủ được, dậy rất sớm. Thấy đám cung nữ trang điểm cho Mẫn Chỉ, mặc

xong mũ phượng khăng ráng[2], cuối cùng Nhan Tử La cầm tấm khăn trùm đầu màu đỏ

trùm lên cho nàng ta. Vào giây phút khăn trùm phủ xuống, Nhan Tử La thấy mắc

mình cay cay.

[2] Khăng

ráng: Khăn quàng vai, một phần trong lễ phục phụ nữ quý tộc Trung Quốc thời xưa

Những việc

tiếp theo Nhan Tử La chỉ có thể đứng nhìn, khi kiệu hoa lớn khởi giá ra khỏi

cung, Nhan Tử La liền trốn vào một góc và bắt đầu khóc.

Sau ngày đại

hôn của Mẫn Chỉ, Nhan Tử La bị đón về, tiểu quỷ Khuynh Thành cũng bị nàng kéo về

luôn. Hôm nay đang rảnh nên kể truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa cho Khuynh Thành

nghe, Kể đến Chu Du, Nhan Tử La

Thích thú lắc

đầu đọc cho Khuynh Thành nghe bài Niệm nôi kiều tha Tô Thức.

“Ngạch

nương, thế nào là “vù phiến luân cân[3] ạ?”, Khuynh Thành nằm bò trong lòng

Nhan Tử La hỏi.

[3] Vũ phiến

luân cân: Là câu trong bài Niệm nô kiều của Tô Thức. Tô Thức dùng câu thơ này để

miêu tả Chu Du, với ý nghĩa ung dung nhàn nhã. Vũ phiến: Quạt long. Luân cân:

Khăn lụa.

“Ngốc quá,

là cái quạt làm bằng lông và dải khăn quấn tóc. Thời đó tóc được búi cao trên đỉnh

đầu, dùng cái khăn để buộc lại”, Nhan Tử La giải thích.

“Vậy tại

sao Hoàng gia gia và a ma lại tiết tóc ở đằng sau?”, Khuynh Thành băn khoăn hỏi.

“Bởi vì…”

Nàng nghĩ đến đám đàn ông triều Thanh này búi cao mớ tóc dài thượt đằng sau lên

đỉnh đầu, sau đó tìm dải khăn để quấn buộc vào, phía trước lại trơn nhẵn không

một sợi tóc, thì nhìn bọn họ sẽ… rất giống với những đạo sĩ già. Ha ha, nhất định

là sẽ rất buồn cười lắm! Nhan Tử La ôm lấy Khuynh Thành phì cười. Cười xong chỉ

chỉ vào mũi Khuynh Thành nói: “Bảo bối có thể hỏi a ma hoặc Hoàng gia gia của

con”.

“Ngạch

nương, vậy tại sao Chu Du lại cầm quạt lông ạ?”, Khuynh Thành vẫn thắc mắc.

Hoàng gia gia, Hoàng nãi nãi[4] đều không dùng quạt lông nhỉ.

[4] Hoàng

nãi nãi: Nãi nãi là bà.

“Vì nó đẹp,

con nghĩ à xem, Bảo bối, một chiếc quạt lông màu trắng như tuyết, lông đan

giày, đẹp biết bao!”, Nhan Tử La giải thích.

“Đúng vậy,

ngạch nương, thế thì con cũng muốn có một chiếc quạt lông.” Khuynh Thành ngẩng

đầu nhìn mẹ.

“Không được,

Bảo bối, những người cầm cái quạt đó đều là khổng tước.” Nhan Tử La nhìn Khuynh

Thành nheo mắt lại, “Ngốc quá, con nghĩ mà xem, lũ khổng tước không có việc gì

làm đều thích xòe cái đuôi to của mình ra khoe mẽ, thật là yêu bản thân biết

nhường nào. Vì vậy Bảo bối, chúng ta không dùng quạt lông”.

“Ồ, vậy con

không cần nữa.” Khuynh Thành tán đồng gật gật đầu, bảo Nhan Tử La tiếp tục kể

truyện cho mình nghe

Được hai

ngày Đức phi cho người tới đón Khuynh Thành vào cung, Nhan Tử La buồn chán vô vị

liền bảo Bách Hợp dạy nàng thêu. Đáng tiếc đối với với một người chân tay vụng

về như Nhan Tử La mà nói, thêu đúng là quá khó, xém chút nữa thì mười ngón tay

của nàng bị đ//â//m thủng, lổ chỗ như than tổ ong. Hơn nữa, thứ mà nàng thêu ra,

Bách Hợp, Ám Hương, Sơ Ảnh đều phải đóan rất lâu mới đóan ra được đó là thứ gì.

“Chủ nhân,

người thêu cái gì đấy ạ?” Bách Hợp cầm miếng vải thêu lên, nhìn khắp một lượt vẫn

chưa nhận ra nàng thêu cái gì.

“Được rồi,

các ngươi không cần phải đả kích ta như thế, ta thừa nhận mình không có hoa

tay. Nhưng, ngươi không thấy thứ mà ta thêu giống hoa sao?”

“Dạ, chủ

nhân, ha ha!” Cô ta còn tưởng đây là lòng đỏ trứng gà chứ. Bách Hợp chỉ cười mà

không nói.

“Mang vứt

đi vậy, thật là. Haizz, chán quá!” Nhan Tử La tì cằm xuống bàn, hai cánh tay

chán nản dặt hai bên, giống như một xác chết.

“Chủ nhân

người vừa mới học, luyện tập thêm một thời gian nữa là đẹp ngay”, Bách Hợp an ủi

nàng.

“Đừng có dỗ

dành ta, ta có học thêm mười năm nữa chưa chắc đã thành chính quả”, Nhan Tử La

hờ hững nói. Bây giờ làm gì thì tốt đây? Đột nhiên nàng nhớ đến những chậu hoa

của Lương phi. Thế là ngồi bật dậy ngay.

“Bách Hợp,

ngươi có thể tìm cho ta ít hoa để ta trồng không, ta trồng hoa rất giỏi.” Sau

đó nàng biểu diễn tư thế cắt cắt tỉa tỉa để thêm phần khí chất.

“Chủ nhân,

sao người không dùng luôn hoa đã nở, còn muốn tự mình trồng ạ?”, Bách Hợp băn

khoăn hỏi.

“Tự mình trồng

mới có ý nghĩa chứ. Khà khà, Bách Hợp, ta vẽ ra mấy kiểu, ngươi cho người đi

nung cho ta mấy chậu hoa theo mẫu nhé.” Nhan Tử La nhanh nhẹn ngồi xuống, tìm

bút, mực và giấy, cắm cúi vẽ. Bách Hợp đứng bên cạnh, không hiểu thế nào.

Vẽ một hồi

lâu, cuối cùng cũng vẽ xong, Nhan Tử La ngồi đếm, mười hai cái, rối bảo Bách Hợp

mang màu vẽ tới, cẩn thận tô chỗ này một ít chỗ kia một ít.

Nhan Tử La

đang mải ngắm nghía thì Dận Chân bước vào trong, nàng vội vàng đặt giấy xuống,

nghiêm chỉnh đứng lên thỉnh an. Dận Chân thấy tờ giấy đó cầm lên nhìn trái nhìn

phải một hồi chỉ thấy màu xanh xanh đỏ đỏ.

“Đây là cái

gì?”, Dận Chan hỏi.

“Chậu hoa,

hình dáng của chậu hoa”, Nhan Tử La cúi đầu đáp. Vị đại gia này không phải sẽ

không phê chuẩn cho nàng chứ?

“Bao nhiêu

chậu hoa trong phủ như thế vẫn chưa đủ dùng?” Dận Chân đặt tờ giấy xuống nhìn

nhìn nàng, sau đó giơ tay về phía Nhan Tử La. Nhan Tử La vô thức lùi lại một bước.

Làm gì vậy? Trước khi đánh người sao không có dấu hiệu gì vậy.

“Trợn mắt

nhìn gì.” Dận Chân bước lên phía trước một bước, lau phẩm màu trên mặt nàng,

“Làm gì cũng không cẩn thận”.

“Cảm ơn!”

Nhan Tử La nín thở, trời sắp đổ cơn mưa hồng rồi sao, tự nhiên lại dịu dàng như

vậy?

“Ánh mắt đó

là thế nào?”, Dận Chân cười khẽ, hỏi. Không thể tin được tới mức ấy sao? Nhan Tử

La vội thu ánh mắt về, cúi đầu, con ngươi đảo như quét nhà dưới đất.

“Nàng muốn

trồng hoa?”, Dận Chân lại hỏi.

“Dạ, vâng.”

Nhan Tử La khẽ gật gật đầu. Chẳng trách trong t//i vi nàng thấy đám mĩ nhân đó mỗi

khi không có việc gì làm đều bó hoa thành đống, thì ra vì cuộc sống quá buồn

chán.

“Ồ? Muốn trồng

hoa gì?” Dận Chân ngồi dựa vào gối tựa.

“Hoa xương

rồng”, Nhan Tử La thuận miệng đáp. Nàng muốn trồng rất nhiều loại, tốt nhất là

tháng nào cũng có hoa nở. Có điều xương rồng dễ trồng, lại không cần tưới nước.

Đỡ phải lo nghĩ nghiều.

“Người đã kỳ

lạ, đến loại hoa muốn trồng cũng lạ”, Dận Chân nhếch nhếch miệng nói. Nhan Tử

La nghe xong thì cơ miệng giật giật, còn hơn người không biết trồng hoa như

chàng. Ngẩng đầu lại thấy Dận Chân đang nhắm nghiền hai mắt, thì ra đến tìm

nàng nói chuyện là để cho dễ ngủ. Khinh bỉ! Nàng rón rén cầm tờ giấy định đi ra

ngoài.

“Lại đây”,

Dận Chân không mở mắt, nói. Nhan Tử La đành phải tử tử lê bước chân quay lại.

“Chàng có

gì muốn dặn dò?”, Nhan Tử La hỏi.

“Đừng đi”,

Dận Chân khẻ nói. Nhan Tử La khẽ khàng ngồi xuống ghế, nhìn Dận Chân ngủ. Thật

muốn cầm bút vẽ lên mặt chàng, vẽ hình củ cà rốt đi, nhiều vợ bé như thế, đúng

là củ cà rốt đa tình. Tay thật sự rất ngứa ngáy. Nhưng náng chẳng có gan làm việc

đó.

Ngắm nhìn

khuôn mặt của Dận Chân, khi ngủ vẫn còn hơi chau mày, chắc là cuộc sống của

chàng mệt mỏi lắm? Chính người đàn ông này đã để lại bao nhiêu bí ẩn cho hậu thế,

cũng khiến hậu thế có những đánh giá tốt xấu không đồng nhất về chàng. Có điều,

nàng lại rất khâm phục chàng, giữa bao nhiêu A ca như vậy mà vẫn có thể dấu kín

tài lực, đợi đến thắng lợi cuối cùng, đây là điều mà người bình thường không thể

làm được? Cho dù không phải là hoàng tử, A ca thì chàng cũng là một người đàn

ông vô cùng ưu tú.

Hơn nữa người

đàn ông này còn là chồng nàng, đáng tiếc lại phải chia sẽ với một đám phụ nữ

khác. Nhan Tử La chống cằm, người đàn ông này, dù là hiện tại hay tương lai

nàng đều không có tư cách để độc chiếm. Cuộc sống hiện tại nàng cũng là chiếm dụng

cơ thể của người phụ nữ khác mới có được cơ hội ấy. Yêu chàng là một việc rất dễ

dàng, nhưng còn muốn quên đi thì sao? Có lẽ phải dùng cả cuộc đời này để quên!

Và thuốc đặc trị sẽ là nước mắt, đau lòng, thất vọng và tuyệt vọng.

Lắc lắc đầu,

Nhan Tử La lẩm nhẩm tự nói với mình: “Mặc dù chàng là một người đàn ông cực phẩm,

nhưng thiếp sẽ không ngu ngốc mà yêu chàng, như thế thì quá ngốc”, không nhận

ra chân mày Dận Chân đang khẽ nhướn lên.

Khoảng một

khắc trôi qua, Dận Chân tỉnh dậy. Nhan Tử La giúp chàng chỉnh lại y phục, sau

đó rót trà, tươi cười dâng cho Dận Chân. Dận Chân đón lấy tách trà, khẽ nhấp một

hớp rồi lại đặt vào tay nàng.

“Có món điểm

tâm nào không, ta thấy hơi đói rồi”, Dận Chân nói. Nhan Tử La vội bê một dĩa

bánh điểm tâm tới. Dận Chân liếc nhìn rồi thoáng chau mày.

“Cái này

không ngọt, chàng yên tâm dùng đi.” Dận Chân là một người rất kén ăn, tiểu quỷ

Khuynh Thành tính giống hệt cha. Dận Chân cầm một cái lên nếm, “Của nàng làm?”.

“Vâng.”

Ngoài ra còn ai có thể làm được món điểm tâm ngon như thế. Nhan Tử La đi hâm

nóng sữa, bê lại cho chàng: “Ăn cái này phải uống với sữa mới ngon”. Dận Chân

không phản đối cầm sữa uống.

Ăn mấy miếng

bánh, Dận Chân đứng dậy xuống khỏi sập gỗ, chỉnh lại y phục, “Ta đến phủ Thập

tam, tối sẽ tới dùng cơm”. Nhan Tử La miệng thì đáp “Vâng”, nhưng trong lòng lại

băn khoăn, đi đâu cần gì phải “báo cáo” với nàng, nàng có phải người bảo lãnh

cho chàng trong thời gian chờ thẩm án đâu.

Đáng tiếc,

Dận Chân đã nuốt lời, bởi vì Niên phúc tấn lại cảm thấy không khỏe. Nhan Tử La

ngồi trước bàn, nhìn một bàn đầy thức ăn, Bách Hợp đừng đợi bên cạnh không dám

lên tiếng. Nhìn một lúc lâu, Nhan Tử La cẩm đũa lên: “Lấy cơm cho ta, đói rồi,

ăn thôi. Các ngươi cũng chưa ăn phải không, ngồi xuống cùng ăn, nếu không cũng

thật lãng phí”.

“Nô tỳ

không dám”, Bách Hợp, Ám Hương cùng đồng thanh nói.

“Có gì mà

không dám với không dám, chẳng phải chỉ là bữa ăn cơm thôi sao? Nhiều thế này một

mình ta ăn cũng không hết. Mau, mau ngồi xuống đi”, Nhan Tử La cười nói. Bách Hợp,

Ám Hương đành ngồi ghé xuống.

“Tay nghề của

ta cũng không tệ chứ? Các ngươi đừng tưởng, ta dù thêu không đẹp nhưng nấu ăn

thì rất ngon đấy. Có cần ta dạy cho không, khi nào xuất giá, cũng phải bắt tay

vào nấu nướng chứ”, Nhan Tử La vừa ăn vừa nói, “Các ngươi biết không, muốn giữ

được trái tim người đàn ông thì phải thông qua dạ dày của hắn”. Thấy Bách Hợp

nhìn mình, Nhan Tử La cười ngại ngùng, “Đương nhiên rồi, đầu tiên các ngươi phải

tìm hiểu cho rõ xem người đàn ông đó thích ăn gì, nếu không cũng sẽ tốn công vô

ích”. Giống như nàng vậy.

“Chủ nhân,

Tứ gia…”, Ám Hương đang định khuyên nhủ, Nhan Tử La liền cười ngắt lời cô ta,

“Những thứ ta làm ta đều thích ăn, còn chàng thích ăn gì cũng không đến lượt ta

quan tâm”. Mà cho dù nàng có quan tâm thì đã sao, nhưng không phải việc này rất

đúng với ý nàng ư? Chàng không đến càng tốt. “Nếu thấy ngon thì nể mặt ta ăn

nhiều hơn một chút”, Nhan Tử La vẫn cười hi hi.

Bách Hợp,

Ám Hương, Sơ Ảnh cũng miễn cưỡng ứng phó, không dám nhắc tới Dận Chân. Dùng bữa

xong, còn chưa đến canh hai, Nhan Tử La liền lệnh cho đám an hoàn khóa cửa đi

ngủ.

Hai ngày

sau, những chậu hoa mà Nhan Tử La Đặt nung đã xong và được chuyển tới, Bách Hợp

cùng đám a hoàn nhìn thấy những chậu hoa đầy màu sắc thì thích thú vô cùng.

Nhan Tử La bèn tặng mỗi người một cái, cầm về bày trong phòng của mình. Sau đó

chủ tớ cùng ra vườn ngồi trồng hoa, vì muốn trồng hoa xương rồng, nên bọn họ đã

mua sẵn những cây xương rồng về, bây giờ chẳng qua là chuyển cây từ chậu cũ

sang chậu mới thôi. Vì những chạu hoa mới chỉ to bằng khoảng chén trà, nên họ

chỉ ngắt một nhánh nhỏ trên cây xương rồng lớn để trồng vào. Đợi làm xong hết rồi,

Nhan Tử La, Bách Hợp và những người khác đều mang vào trong nhà, hoặc bày trước

bệ cửa sổ hoặc bày trên bàn, hoặc trên bàn trà, chẳng mấy chốc căn phòng đã trở

nên sống động tươi mới hơn rất nhiều. Nhan Tử La vô cùng hài lòng.

Chủ tớ bọn

họ đang nghĩ ngơi, liền thấy mấy vị phu nhân tới gọi cửa, nói là mang hoa đến.

Nhan Tử La bèn hỏi Bách Hợp, Bách Hợp cũng không biết, nàng liền lệnh cho bọn họ

mang vào. Mấy phu nhân đó lúc ấy mới nói là của Dận Chân mua, họ chẳng qua là

chỉ phụng mệnh đưa đến mà thôi.

Nhan Tử La

nhìn nhìn những chậu hoa được bày dọc hành lang, giờ thì có việc để làm rồi, từ

ngày mai mỗi sáng thức dậy nàng có thể trở thành người làm vườn. Lệnh cho Bách

Hợp mang tiền ra thưởng. Nhan Tử La nhìn đóng hoa mà phát sầu, trong đóng hoa

này nàng chỉ biết có mẫu đơn, hoa lan và hoa cúc, còn lại đều là những loài hoa

lạ nàng không biết.

“Chủ nhân,

vừa rồi nô tỳ mới hỏi, nói là chỉ tặng cho phòng chúng ta thôi”, Bách Hợp thì

thầm nói, bộ dáng rất vui vẻ.

“Ừ, thế

à?”, Nhan Tử La bình thản đáp, có gì đáng vui đâu. Làm thế chẳng phải tạo thêm

kẻ thù cho nàng sao? Còn chê nàng chết chưa đủ nhanh hay thế nào đây? “Bách Hợp,

mang hai chậu Mẫu Đơn sang tặng cho Phúc tấn, hoa lan tặng cho Niên phúc tấn.

Phần còn lại, chọn những chậu đẹp nhất, có ngụ ý hay nhất tặng cho mỗi vị chủ

nhân hai chậu, nếu như đủ hoa.”

“Nhưng chủ

nhân, đây là Tứ gia tặng cho người mà?” Bách Hợp có vẽ không vui.

“Tặng ta, tặng

ta một cục phiền phức lớn ấy. Các người mau đi đi, cứ nói là ta cảm thấy không

khỏe, nếu không đã đích thân mang sang tặng cho họ rồi” Nhan Tử La đúng là có

chút đau đầu, phiền phức này thật sự khó giải quyết.

“Vâng. Nô tỳ

sẽ đi ngay” Bách Hợp gọi mấy người hầu nhỏ, cùng Ám Hương, Sơ Ảnh chia nhau ra

lần lượt tới từng nhà tặng hoa. Nhan Tử La bèn vào phòng nghỉ ngơi. Giờ nàng đã

học được rồi, học được cách nhẫn nhịn và nịnh bợ, thật chẳng giống nàng chút

nào, nhưng đây là cách duy nhất để nàng có thể sống ở đây một cách an toàn, yên

tĩnh.

Nàng không

phải Niên Băng Ngọc, không có dung mạo xinh đẹp để lờ đi đám phụ nữ kia không

thèm quan tâm. Quan trọng nhất là, nàng không muốn người ta “tính sổ” nàng.

Thấy Bách Hợp

đi đi về về mấy lần mới đem tặng xong chỗ hoa cần tặng, ngoài hành lang chỉ còn

lại vài chậu, Nhan Tử La lúc đó mới lệnh cho họ mang vào nhà, để chúng không bị

chết vì xương lạnh.

Mãi mới

xong việc, bọn họ lại quét dọn một hồi, mới gọi là sạch sẽ.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tối Chân Tâm
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ