Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 90

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(*Người tiền sử)

Nguồn binh ở các quận huyện gần Lạc Bình thành đều được tập hợp tới kinh

thành, đợi đại tướng tuyển chọn quân xuất chinh. Ở ngoại thành có không

ít trạch viện nông trường của thổ địa chủ đại địa chủ bị trưng dụng làm

nơi thao luyện tân binh. Còn về bách tính bình dân, ví dụ như nhà của

nông dân tiểu thương này nọ, thì phải bỏ tiền bỏ gạo, cung ứng vật chất

cho những binh gia này.

Mọi người đều lo âu nhưng không dám có chút phản kháng.

Hơn nữa, gần đây nghe đồn đãi rằng, đang chiêu mộ du nữ ở ngoại thành, để

theo quân cung cấp khoái lạc. Quân đội có quân kỹ chuyên môn, tố chất

cũng phân cao thấp, kẻ cao thì những người có quân tước cùng hưởng dụng, kẻ thấp thì tập trung trong vài doanh tướng, tùy thời ứng phó với ‘yêu

cầu’ của bất cứ binh lính nào. Nhưng quân kỹ bình thường là nữ nhân phạm tội hoặc bị liên lụy, hiện tại ngay cả nữ tử nhà bình thường cũng không bỏ qua.

Sáng nay các trang đinh đang nghị luận, có vài hộ do nhi nữ nhiều không thể dưỡng hết, đã đem nữ nhi đi bán.

Đêm nay nửa vầng trăng treo trên đỉnh cô liêu, tiếng uống rượu hoan lạc tựa hồ từ bốn phương tám hướng truyền tới.

Hoàng Linh Vũ ngồi cạnh bàn, nghiêng đầu chống má, nghiêng mắt nhìn quyển

sách ở dưới cùi chỏ. Y không kiên nhẫn ngước mắt nhìn bên ngoài, cúi đầu lướt xem sách, lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài, tiếng uống rượu ca xướng

vẫn không tan.

Kháo, có thôi hay không!

Y tức. Một ngày

hai ngày thì thôi đi, ngày ngày đều vậy, quân đội Đại Yến cũng chỉ ở

trình độ này, đại tướng chưa đến thì có thể lơi lỏng như vậy. Nhịn hoài

nhịn mãi hết nhịn nỗi rồi, vỗ mạnh lên ghế ngồi muốn chạy ra__ khụ, cũng chỉ để đóng cửa sổ.

Nhưng mới dẫm lên mặt sàn, y liền dừng động

tác. Với tư thế một tay chống bàn, một tay xoa trán, tóm lại lúc này y

mới thấy được đôi nạng dựng cạnh bàn.

Haizz, thoát khỏi hoàn cảnh đó, hơn nữa hồi phục cuộc sống tự do trước đây, khiến y cũng quên mất

tình trạng hiện tại của mình. Xem ra trí nhớ của y có vấn đề rồi.

Hoàng Linh Vũ buồn bực trừng mắt nhìn cửa sổ, lại trừng mắt nhìn quyển sách,

cuối cùng cảm thấy lớp cửa sổ giấy đó cũng không có hiệu quả cách âm gì

cả, vì thế cầm quyển sách xẹt xẹt đi về chiếc giường sau bàn, lấy chăn

che lỗ tai, chỉ để lại hai con mắt và mũi, tiếp tục đọc sách.

Hoàng Linh Vũ thích xem sách, hễ xem thì giống như dung nhập vào trong đó,

chỉ trừ một loại__ tôn giáo bảo điển. Cho nên quyển sách này y không

hứng thú lắm. Thánh điển [Bạch Y tôn giả phổ độ tế thế kinh] của Bạch Y

giáo, gọi tắt là ‘Bạch độ kinh’. Văn tự thâm thúy tham chiếu ‘đạo khả

đạo phi thường đạo danh khả danh phi thường danh’ của [Đạo đức kinh],

bản tham chiếu nhiều tập [Đại Đường song long truyện] (44 tập) __ thế

nhưng lại dùng rương đựng khuân tới đây. (Đạo khả đạo thi thường đạo:

‘đạo’ có thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt, nhưng nó cũng không phải là

‘đạo’ bình thường’. Câu dưới tương tự. Giải thích thế thôi chứ ta cũng

chả hiểu. >”

Từ vạn năm trước, Tây Thương tộc từng phân bố khắp thiên hạ, sau đó mới dần dần bị quần tộc bên ngoài thay thế.

Còn về sự hưng khởi của Bạch Y giáo, thật ra là khởi nguyên từ suy bại của Tây Thương tộc.

Đại khái tám ngàn năm trước, Tây Thương tộc cuối cùng ít đến mức độ bị xem

là dị loại. Nơi tập trung cư trú của bọn họ thường bị các tộc khác liên

hợp xâm lượt, nơi này dần tiêu điều, những người còn sống sót hầu như ai cũng phải ma chay cho thân tộc.

Trong truyền thuyết của Tây

Thương tộc có ghi rằng, vào thời khắc nước sôi lửa bỏng đó, đã có một vị nữ vu từ dị thế tới. Trong trận tương sát của các tộc, người chí thân

của nàng bị tộc địch bắt giữ, treo trên đài cao mặc cho ánh nắng thiêu

đốt, mưa dầm gió quật. Sau khi chết, di thể bị đám cưu điểu (chim gáy)

mổ xẻ đến hết, chỉ còn lại khung xương.

Thật đáng thương, Hoàng Linh Vũ nghĩ__vị JJ đó tính ra cũng là đồng chí xuyên tới, hơn nữa còn xuyên vào xã hội nguyên thủy.

Hoàng Linh Vũ không hiểu sao lại nhớ tới ‘Bức ảnh phục chế hài cốt của người

sống quần cư trong hang động ở giữa núi Long Cốt tại Chu Khẩu Bắc Kinh’

trong giáo trình sơ trung, cái đó thật chấn động a! Đổ mồ hôi…

Không đúng, vị JJ này chắc ở tại thị tộc bộ lạc liên minh thời đại, tốt xấu

gì cũng đã trưởng thành với tướng mạo của người động núi.__ Bệnh nghề

nghiệp của Hoàng Linh Vũ khiến y liên tưởng một trận, trầm mặc.

Lại xem xong rồi, vì thế duỗi tay đổi cuốn khác trong cái rương sách.

Nữ vu tiêu phí sức lực hai mươi năm mới tập trung được tộc nhân tàn tồn,

ban cho họ chiến lực cường đại, thống lĩnh bọn họ dấy lên ngọn lửa báo

thù. Ba mươi năm sau đó, hơn trăm bộ lạc không được yên ổn, lôi hỏa ngập trời mang theo nộ khí của nữ vu và oán linh của Tây Thương tộc nhân

cuốn lấy cả thiên hạ, sơn lâm cháy tận, hy sinh vô số, khói mù dày đặc

che phủ khắp nơi.

Khi nữ vu chết, tộc nhân tuân theo di mệnh của

nàng, mang tất cả di cốt của tựu điểu (đại bàng) trong rừng toàn bộ tập

trung vào mộ huyệt, cùng theo nàng chìm vào giấc ngủ, còn có một bộ

xương khô đã bảo tồn gần ba mươi năm.

Đoạn thời gian nói về báo

thù và chiến hỏa tiêu phí rất nhiều bút mực giấy viết, Hoàng Linh Vũ đổi vài cuốn, cho đến khi nửa người mỏi nhừ, mới trở người nhấc cao đèn

tiếp tục nghiên cứu.

Nữ vu vì tưởng nhớ chí thân đã li thế, cả

đời chỉ mặc bố trắng. Hậu nhân trong tộc vì tưởng niệm nàng, và để cho

tất cả những tộc nhân từng bị bức hại một sự tưởng niệm và kỳ vọng, nên

xem Bạch Y tôn giả làm thần tế, dần trở thành cả một giáo phái Bạch Y.

Thậm chí, một vài thế nhân không phải Tây Thương tộc, vì mất đi thân hữu

trong chiến hỏa, hoặc bị hoàng thân quốc thích đoạt đi chí ái, đầy lòng

hận thù không thể bình lặng, cũng sẽ gia nhập vào Bạch Y giáo.

Mà vì cách hành sự hung lệ quả quyết của nàng khi còn sống, lúc đó tất cả

những phương quốc bộ lạc bị nàng báo thù đều cho nàng một biệt xưng là

‘báo thù thần sử’ (Hoàng Linh Vũ có chút lạnh, ‘báo thù thần sử’ ăn mặt

theo kiểu người động núi, phàm là những người học khoa lịch sử đều sẽ

biết được có bao nhiêu cường hãn.).

Mấy ngàn năm dần trôi qua,

Tây Thương tộc có hưng có bại, Bạch Y giáo thì vẫn lưu tồn. Cho đến hôm

nay, cuối cùng cũng phân thành vài giáo phái, có phân chi cho rằng, Bạch Y tôn giả không phải sứ giả báo thù, mà là thần từ bi cứu thế nhân ra

khỏi cảnh nước lửa, lấy hủy diệt phổ độ chúng sinh.

Nửa người lại tê rồi, Hoàng Linh Vũ lại đảo người.

Nghiên cứu đến đây, y đặc biệt có cảm khái đối với sự ảnh hưởng chói sáng vĩ

đại của vị tỷ tỷ này đối với hậu thế. Cả rương sách này không có cái nào không biên soạn lưu truyền lại từ niên đại đó. Lúc đó vẫn là niên đại

thắt nút ghi nhớ mọi chuyện (Trước khi chữ viết xuất hiện, người xưa

dùng sợi dây thắt nút để ghi nhớ sự việc, tương truyền việc lớn thì thắt nút lớn, việc nhỏ thì thắt nút nhỏ. Hiện nay một số dân tộc không có

chữ viết cũng dùng cách này để ghi nhớ sự việc), có rất nhiều chuyện là

truyền miệng truyền tai, đến rất lâu sau đó, mới được người sau này ghi

chú vào sách, trở thành tác phẩm kinh điển, chẳng hạn [Mao thi tam

bách], [Hà mã sử thi] (Tập thơ ba trăm bài, Sử thi Oklahoma)…

Một giáo phái rốt cuộc tồn tại vì cái gì, mỗi người đều có cách nghĩ riêng. Cũng giống như khi Lão Tử chết, không thể ngờ được mấy trăm năm sau,

ông sẽ trở thành tôn thần của ‘đạo giáo’, còn về [Đạo đức kinh] mà ông

thuật lại tư tưởng triết học của mình, thậm chí trở thành căn cứ để các

hoàng đế tu sĩ sau này luyện chế thuốc trường sinh bất lão. Chung quy

chỉ là vì thuận theo nguyện vọng của hậu nhân mà thôi.

Thôi đi thôi đi, chỉ hơi sát bài học chút thôi, sao lại suy nghĩ rầy rà như vậy?

Thời gian trôi qua mà không ai phát giác, vật đổi sao dời chỉ là một đêm.

Ánh mắt Hoàng Linh Vũ cuối cùng cũng dừng lại tại một chương trong tập cuối cùng của [Bạch Y tôn giả phổ độ tế thế kinh]…

__ Nghiệp hỏa hồng liên vĩnh thế không tắt, thù hận luân chuyển vạn thế không diệt!

__ Bất công vẫn là vĩnh hằng, báo thù cũng là vĩnh hằng!

__ Báo thù, đối với tất cả những gì bất công trên thế gian này!

Mắt đột nhiên cảm thấy mệt.

Hoàng Linh Vũ ngáp một cái, nhu nhu mắt, ngẩng đầu nhìn ngọn đèn__ vừa tối

vừa nháy như vậy, hầu như đã cháy tới cuối, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ__ một phiến đen kịt, tiếng huyên náo không biết đã dừng từ lúc nào.

Nga, trễ như vậy rồi, khó trách cảm thấy mỏi mệt.

Hoàng Linh Vũ dựa lên giường, nhìn ngọn nến cuối cùng cũng cháy đến hết, bập

bùng thêm vài cái, cuối cùng hóa thành một đường đỏ mỏng manh tỏa khói

nhẹ, rốt cuộc ngay cả ánh sáng cũng rũ xuống, chìm vào trong vũng sáp

nến đông đặc.

Năm tháng trải nghiệm trước đây, những xung đột mâu thuẫn phẫn nộ hối hận, sự hăng hái hăm hở và trẻ người non dạ, cũng

giống như ánh trăng sáng tỏ, lặng lẽ chảy vào tim. Lời nói của Diêm Phi

Hoàng đến nay vẫn còn khắc sâu trong lòng y.

__ Vì sự bất công của thế giới này…

Cho dù thời gian đảo ngược, Hoàng Linh Vũ nghĩ, cho dù thời gian có thể đảo ngược, có lẽ mâu thuẫn đó vẫn không thể xóa bỏ, vì Diêm Phi Hoàng lúc

đó rất bướng bỉnh, mà y lúc đó càng bướng bỉnh hơn.

Sự tàn nhẫn

của Mộ Dung Nhuệ Việt, lừa mình dối người của Mạc Xán, luống cuống mù

quáng hùa theo của Sí Diệm, rốt cuộc là do cái gì tạo thành? Là do bản

tính trời sinh của họ, hay là vì gì khác?

Vị đại tỷ người động

núi này, dấy lên chiến hỏa ba mươi năm cũng chỉ vì báo thù mà hậu đại tự gọi? Hay là, đang phất cờ tuyên chiến với những kẻ ngạo mạn tự đấu đá

nhau, với những kẻ ngu muội ồn ào nhặng xị, với những kẻ cố chấp tự cho

là đúng.

“Diêm Phi Hoàng, nhìn thấy tôi hiện tại, và cả chuyện sau này sắp sửa làm, cậu sẽ nói gì?”

Ánh trăng tĩnh lặng, Hoàng Linh Vũ xoa đầu gối tàn tật, không hề đau đớn, nhưng lại có tư vị khác.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...