Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 88

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Hồ Tôn dẫn hai thiếu niên ra khỏi chính viện, Tư Đồ Ngạo cũng đi theo.

Sỡ dĩ không nói hắn đuổi theo, vì hắn vẫn dùng thái độ nhàn tản theo

bước.

Hồ Tôn đi chậm lại, để Tư Đồ Ngạo thong dong theo kịp.

“Có gì thì nói đi, chúng ta không dự định lưu lại quá lâu.” Hồ Tôn nói.

“Tại sao ngươi lại nói với y những lời đó? Y không hề yêu cầu các ngươi làm gì cả.”

“Phòng ngừa chu đáo mà thôi.” Hồ Tôn cười nói: “Phải biết là, con người luôn

không biết đủ. Một khi biết bản thân đang ở địa vị có lợi nào, hoặc biết trong tay có lẽ nắm giữ quyền lực thế nào, thì sẽ có suy nghĩ muốn dùng tới nó, sau đó sẽ sinh ra dã tâm. Hơn nữa, mất đi quá nhiều, vọng tưởng cũng sẽ càng nhiều__ Đừng nhìn ta như thế, ngươi biết đây là nhân chi

thường tình. Ngươi cũng biết, chúng ta nhàn tản quen rồi, không có dã

tâm gì, cũng không muốn bị bất cứ dã tâm gì bó buộc.”

Tư Đồ Ngạo thở dài: “Ngươi vẫn luôn suy nghĩ mọi chuyện theo hướng xấu.”

“Ta và ngươi còn cả Tiêu phó giáo chủ đều không giống nhau.” Hồ Tiêu lộ ra

thần sắc mang theo hoài miện. “Các ngươi đều là đại tộc trong Tây

Thương, đều trưởng thành trong cốc địa tập trung của Tây Thương tộc,

những người chúng ta thì…”

Những người này, đều lưu lạc bên ngoài, bị nhân thế xem như dị chủng xem như yêu nghiệt xua đuổi hoặc lợi dụng.

Thế đạo hỗn loạn, hành động tru sát Tây Thương tộc nhân đều là từng trận

từng trận. Có lúc tộc nhân cho rằng gió lớn đã qua có thể nhập thế cư

trú, nhưng chưa qua mấy tháng, đợt tru sát mới lại bắt đầu.

Trong bọn họ, có người phụ mẫu bị giam cầm, nhốt trong lồng treo trên cửa

thành để triển thị dị loại. Có người từng bị quý tộc vương tôn xem thành súc vật dưỡng trong chuồng heo, tâm tình xấu thì đi phát giận. Có

người bị trượng phu hoặc thê tử tố cáo, bị bắt chịu đánh kéo đi dạo phố, trong nhiều năm chịu đủ giày vò…

Mất đi quá nhiều, vọng tưởng

cũng sẽ càng nhiều, câu này không phải chỉ đang châm vào Hoàng Linh Vũ,

thật ra nào đâu phải không châm vào ‘bang người lười’ bọn họ, châm vào

tự bản thân Hồ Tôn? Bọn họ đều mất đi rất nhiều, đến nay cũng vẫn bảo

giữ thái độ oán hận thù địch với thế tục. Nếu không chỉ cần ‘phấn đấu’

lên, có lẽ chuyện đầu tiên phải làm chính là khuấy đảo thế cục này, đem

tất cả những kẻ từng tổn thương bọn họ, những kẻ ôm tay bàng quan, và

những kẻ vô tội, đều cuốn vào cơm mưa máu gió tanh.

Không sai, kỳ thật bọn họ là cuồng đao, là lợi đao bị thời cục bức bách mà không thể

không phát cuồng, là cuồng đao căn bản không sợ đồng quy ư tận với địch

nhân. Từng có một người đảm đương vai diễn thao túng thanh đao này,

không để bọn họ tùy tiện đi hủy diệt phá hoại hoặc tự mình tàn hại.

Nhưng hiện tại đã không có ai có thể đảm nhận vai diễn đó nữa.

Cho dù Hồ Tôn cũng chỉ có thể áp chế khát vọng giết chóc và báo thù, thống

lĩnh chúng nhân dưới trướng, dùng thái độ tùy ý nhàn nhã tham gia giáo

vụ, đem một bang ‘cuồng nhân’ đè áp thành ‘người lười’.

Còn về

Hoàng Linh Vũ… Hồ Tôn đột nhiên bật cười, hắn đây là đã cảm thấy mệt rồi sao? Thế nhưng lại tưởng tượng để kẻ lần đầu tiên gặp mặt đó đến quản

đám người lười từ chân lên này? Một người thân tâm đều đã tàn khuyết,

thì có thể làm gì chứ?

_____

“Trước đây ta không biết, Đại Yến tựa hồ không thích tàn phế lắm?” Hoàng Linh Vũ chợt nói.

Mộ Dung Bạc Nhai lưu lại trong phòng ngủ đang đứng trước giá sách giúp

Hoàng Linh Vũ tìm sách, nghe thế ngây ra, mang theo chút ngây ngốc nói

với y: “Đây là thường thức mà!”

Hoàng Linh Vũ nói: “Trước đây

không phát hiện, giống như nếu ngươi vẫn luôn trú trong cung điện, tuyệt đối sẽ không biết cùng dân có cảm giác thế nào.”

Mộ Dung Bạc

Nhai buông sách xuống, đi tới cạnh giường ngồi bên Hoàng Linh Vũ, lý lẽ

thỏa đáng đặt tay lên mu bàn tay để bên ngoài tấm chăn mỏng, nói: “Sao

ngươi đột nhiên lại nghĩ tới chuyện này?” Vừa nói xong, lại nhớ tới hai

thiếu niên trước đó bị Tư Đồ Ngạo phạt đứng ở cuối giường, sắc mặt lập

tức tối đi, “Hai tiểu tử đó nói cái gì rồi?”

Hoàng Linh Vũ chỉ trừng mắt nhìn cánh tay hắn gác lên mu bàn tay mình, không đáp lại.

Mộ Dung Bạc Nhai cũng phát giác thần sắc y kỳ dị, thuận theo mắt y nhìn

sang… da thịt Hoàng Linh Vũ khá lạnh, trong ngày nóng sờ lên rất thoải

mái, giống như con rắn sờ lên lán mịn mát tay__ Mộ Dung Bạc Nhai nghĩ

nghĩ, quyết định làm như không phát hiện gì hết.

Hoàng Linh Vũ

nhìn vị trí da thịt tiếp xúc, nghĩ tới ký ức được che giấu ở nơi rất

sâu, cũng từng có người thường xuyên tiếp xúc như vậy, mang theo rất

nhiều sự cẩn thận và thăm dò.

Đối với nam nhân thường xuyên cầm

cuốc sắt xẻng sắt mà nói, cánh tay là bộ phận phát triển mạnh, làm

chuyện gì đều có thể bị đụng đến, huống hồ một đám nam đồng sự còn

thường xuyên tắm rửa trong hồ ao, xích lõa đối diện, lúc đó Hoàng Linh

Vũ căn bản không nghĩ nhiều. Lúc đó, người đó đã ám thị rất nhiều lần,

nhưng Hoàng Linh Vũ lại không có phản ứng gì, cho đến khi lòng nhẫn nại

của hắn bị mài sạch…. Nhiều năm qua đi, thế nhưng lại trải qua chuyện

tương tự a! Hoàng Linh Vũ cảm thán.

“Ta có một vấn đề, nếu còn

không hỏi nữa, đại khái sẽ bị nghẹn chết.” Vì thế y hỏi. “Trong nửa năm

nay, đối với việc ngươi đến giải cứu ta, ta vô cùng tin tưởng. Lý do

chính là, đại khái ta là người duy nhất trên đời này có thể đọc hiểu

những mật văn kia. Nhưng hiện tại lại không còn xác định nữa, một tháng

nay, các ngươi không hề một lần ở trước mặt ta nhắc tới chuyện những

quyển cổ tịch kia. Tại sao?”

Mộ Dung Bạc Nhai trầm mặc một lúc,

cảm thấy nơi da thịt dưới tay tiếp xúc dần mang theo độ ấm, chỉnh lý tâm tình xong mới hỏi: “Trình Bình đó, chúng ta từng hỏi hắn những chuyện

đã xảy ra với ngươi trong thời gian nửa năm bị nhốt. Hắn chỉ nói, nếu

ngươi nguyện ý hiệp trợ bọn họ phiên dịch, thì sao lại rơi vào bước

đường hiện tại?” Ta không cho rằng ngươi là vì chúng ta mà đối địch với

bên đó, hơn nữa còn tới trình độ này. Ngươi có thể nói với ta, là vì sao không?”

Hắn lại không cho Hoàng Linh Vũ thời gian trả lời: “Năm

đó Diêm Phi Hoàng cũng chỉ phiên dịch bộ phận cực ít sử dụng, trưởng lão trong giáo cho rằng năng lực của hắn có hạn không thể dịch hết, nên

cũng khát vọng một dị nhân khác đã hoặc sắp giáng lâm tới thế giới này

như hắn nói, giúp hắn tìm kiếm tung tích. Ta thì lại không cho rằng như

thế, hắn căn bản chính là không muốn để những nội dung này lưu truyền ra ngoài. Hiện tại thấy ngươi cũng mang thái độ như vậy, thì càng chứng

thực suy đoán của ta, vậy thì hiện tại, ngươi có thể nói với ta, là tại

sao không?”

“Hắn đã thay đổi rất nhiều.” Hoàng Linh Vũ nói.

Y đột nhiên cảm thấy, Diêm Phi Hoàng có lẽ vô cùng thích nơi này, đến mức ngay cả tính tình cũng thay đổi rất nhiều.

Người đó trước đây căn bản là muốn gì làm đó, sẽ không suy nghĩ triệt để và sâu sắc như vậy.

Diêm Phi Hoàng bất luận đến đâu cũng rất dễ dàng hòa nhập vào cuộc sống ở

đó, trước đây vì những người nghèo dọc đường chìm sâu vào khốn cảnh, có

thể giao cho bọn họ tri thức và tình báo của trộm mộ. Sau khi đến đây,

nhất định cũng có thể rất nhanh nhập vai nhân vật.

Mộ Dung Bạc

Nhai nói: “Mộ Dung thị tuy đã có thiên hạ, nhưng giữa huyết thân lại

động một tý là phản bội chém giết. Mà trong triều dã, chuyện tình yêu

đồng tính thì có chướng mắt ai, mà nhất định phải chịu sự khinh bỉ chửi

rủa của thiên hạ. Một khi hành vi kinh thế hãi tục, ý kiến bất đồng bản

thân, thì liền bè cánh đấu đá, phân tranh tứ khởi__ Thế nhân như vậy,

nếu đạt được bí mật trong những quyển sách kia, trừ dùng nó để nội chiến nội đấu, còn có thể dùng làm gì nữa?”

“Đích thật cũng không thể

dùng làm gì.” Hoàng Linh Vũ nhìn Mộ Dung Bạc Nhai, trong ánh mắt bắt đầu dâng lên ý cười nhàn nhạt. Hình như, cuối cùng vẫn phải hạ quyết tâm

thôi. Y thở dài nhìn cuộc sống tự do quá khứ một đi không trở lại.

Ngược lại Mộ Dung Bạc Nhai bị ánh mắt nhìn thẳng tắp của y nhìn tới mức lúng

túng, giống như học sinh đang khảo bài trước mặt thầy giáo, sau khi

nhiệt huyết lui đi chỉ còn lại chính là túng túng và hối hận, hắn ngại

ngùng vẫy đầu, sau đó buông tay, ngồi yên.

Ngồi không bao lâu, Mộ Dung Bạc Nhai không biết phải tiếp tục nói vấn đề gì, Hoàng Linh Vũ

cũng chỉ nhìn hắn không chớp, bầu không khí dần trở nên ái muội.

“Ngươi… ta đi xem thử cơm trưa đã làm xong chưa, ngươi cứ ở đây đợi một lát.”

Hoàng Linh Vũ cười như không cười nhìn người cuối cùng không còn giả vờ sắc

mặt trấn định nổi nữa, lúc này trong viện lạc là một phiến dương quang

sáng lạn, gió ngoài cửa sổ thổi vào cũng mang theo khí tức mùa hạ, tâm

tình y càng lúc càng không tệ, nói: “Ta đã rất lâu không thấy Tiêu

chưởng sự rồi, nếu có thể, giúp ta tìm hắn tới đây được không? Ta có vài lời muốn nói với hắn.”

“Tiêu chưởng sự?” Mộ Dung Bạc Nhai vừa đi được chừng ba thước thì dừng lại, vì xưng hô có chút quen thuộc lại

không mấy quen thuộc này.

“Sư phụ ngươi!” Hoàng Linh Vũ nhấc gậy chống bên cạnh giường, hung ác chọc chọc đầu đối phương.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...