Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 6

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai người mua đủ nguyên liệu tại các nông hộ, thì cùng trở về, trả mỗi

người một văn phí vào cửa thành, mới vào được trong thành Hoài Qua.

Lúc này trên người họ vác rất nhiều thứ, ngay cả Mộ Dung Bạc Nhai cũng bắt đầu bái phục sức nhẫn nại của Hoàng Linh Vũ.

“Hắc hắc, không ngờ một tiểu tử mặt trắng ăn trơn như ngươi mà cũng có thể

vác nhiều thứ như vậy.” Bái phục thì bái phục, nhưng ngoài miệng vẫn

nóng lạnh chế nhạo.

“Chưa từng tới núi Thái Sơn đi, chưa từng

thấy qua gánh đòn gánh đi, người gánh đòn ở nơi đó còn ốm yếu hơn ta

nhiều, không phải vẫn gánh được đó sao? Hừ hừ, trên đời này kẻ giá áo

túi cơm thật không ít.” Vừa nói, Hoàng Linh Vũ vừa không sợ chết đánh

giá Bạc Nhai, thuận tiện khinh thường hừ lạnh hai tiếng.

Mộ Dung Bạc Nhai không chịu yếu thế cười lạnh nhìn lại, gót chân hơi tăng lực, lập tức đã bỏ lại y đằng sau.

Sau đó khi càng lại gần ngõ vào đường lớn Thiết Tỉnh, những tiếng vang ầm ĩ không giống bình thường cũng dần rõ ràng hơn, Mộ Dung Bạc Nhai cảm thấy nghi hoặc, cho đến khi từ xa nhìn thấy trước cửa tiệm cầm đồ Hoài Qua

đã bị một đám người bao vây. Những người đó y phục tạp loạn, cầm đao cầm kiếm đứng dưới ánh mặt trời làm phản xạ lại ánh sáng chói mắt, vài

người trong số đang đẩy một xe gỗ lớn muốn tông phá đại môn. Những người đi đường quy quy củ củ tranh nhau đi xa, không ai dám lưu lại.

*

Hoài Qua thành vì ở gần Nam triều, thỉnh thoảng sẽ gặp phải sự quấy rối của

Nam triều, cho nên phong trào luyện võ mạnh hơn Lạc Bình kinh thành rất

nhiều, người đi đường mang theo đao thương là chuyện rất thường thấy.

Chẳng qua một đám người cầm đao cầm thương đứng trước cửa tiệm cầm đồ

náo loạn thì không thường thấy. Đứng đầu là một đại hán mắt bò thắt lưng còn cắm hai cây rìu, chính là người đứng đầu của Điển Băng ở Giang Bắc.

Mộ Dung Bạc Nhai biết chuyện này tiếp theo sẽ xảy ra phân tranh, chỉ cần

không liên quan tới mạng người, thì quan phủ sẽ không ra mặt. Hắn thầm

mắng chửi, quay người chờ Hoàng Linh Vũ đuổi tới, kéo tay áo y nói: “Đi, cửa sau.”

Hoàng Linh Vũ đang chạy hổn hển, hơi cảm thấy ngạc

nhiên, nhưng vẫn theo hắn chạy ngược lại, vòng qua khe hở giữa vài hộ

nhà, đến một con hẻm vắng vẻ. Thì lại phát hiện, cửa sau của tiệm Hoài

Qua cũng đang bị phá.

Điển Bang người đông thế lớn, nếu không

phải tiệm cầm đồ Hoài Qua có bức tường cao vững chãi, trên gờ tường còn

gắn các móc kim mảnh thủy tinh, thì nói không chừng đã thật sự sẽ bị tấn công từ trên tường.

“Mẹ nó.” Mộ Dung Bạc Nhai mắng một câu thô

tục, dẫn tới ánh mắt kinh ngạc của Hoàng Linh Vũ, mới nói. “Đừng lo

lắng, chúng ta leo qua tường!”

Đại địch trước mắt, hai người tạm

thời thu lại tâm tư chiến tranh lạnh, Hoàng Linh Vũ cũng đại chấn tinh

thần, đi theo hắn vòng tới bờ tường phía tây.

Tiệm cầm đồ không

giống nơi khác, bức tường bao quanh nó cao đủ ba bốn tầng, bên ngoài

tường là đất trống, cách xa những hộ dân khác, hai người còn chưa đi tới trước tường, đã bị một tên lâu la của Điển Bang phát hiện, lớn tiếng hô hoán. Chớp mắt, trước sau cửa đều có người vây lại.

Mộ Dung Bạc

Nhai cũng không hoảng loạn, dỡ sọt đồ trên vai xuống, tay phải phất ra

ngoài, thanh kiếm lưỡi mỏng bình thường cất trong cánh tay lập tức duỗi

ra. Hắn cầm cán kiếm trở tay chém tới, lập tức bức lui hai người.

“Lên!” Hắn hét to một tiếng, đỡ Hoàng Linh Vũ phi thân lên tường.

Giang Bắc Điển Bang này chính là câu kết với hai tiệm cầm đồ khác trong nội

thành Hoài Qua, một lòng muốn bức bách tiệm cầm đồ Hoài Qua tăng cao lợi tức tháng.

Chỉ là Tiêu Thanh Ngọc nhờ vào tường cao viện rộng,

đã định sẵn chủ ý đóng chặt cửa không ra, khiến cho tên cầm đầu Điển

Bang tức tới bốc hỏa. Hắn đang chỉ huy đám người dùng xe gỗ lớn phá cửa, đột nhiên nghe thấy bên bờ tường phía tây có tiếng ồn, vội xách cán rìu trên lưng, chạy vội tới nơi đó xem thử, thấy hai đạo nhân ảnh đang

phóng người qua tường, sau đó bức tường tựa hồ lại vượt qua công lực của bọn họ, còn chưa tới được mé tường, đã dần dần trượt xuống.

Tên

cầm đầu trừng to mắt bò, cảm thấy bức tường này ngay cả bản thân cũng

nhảy không qua, trong khuôn viên một trăm dặm gần đây tính ra cũng không ai có thể nhảy qua. Lúc này thấy có người không tự lượng sức, vui đến

mức cười ha hả, nhảy vọt lên muốn tặng cho hai người đó mỗi người một

nhát rìu.

Mộ Dung Bạc Nhai ổn định tư thế từ từ tụt xuống, trong

lúc đó thì phẫn nộ trừng mắt nhìn Hoàng Linh Vũ trong lòng. Thì ra Hoàng Linh Vũ vừa rồi do còn hồ đồ, nên đã quên tháo sọt đồ xuống. Nếu là

trước kia, nhiều thêm một sọt đồ nhỏ bé cũng không tới mức thế này,

nhưng hiện tại…

Thấy Hoàng Linh Vũ đang mất bò mới lo làm chuồng

tháo sọt xuống, Mộ Dung Bạc Nhai cũng không tránh cứ y, nhưng lại thấy

một tên đại hán mắt bò đang múa rìu lao tới, lưỡi rìu chính là nhắm vào chân mình, hắn phất đoản kiếm ra, nghênh chiến.

Lúc này, Hoàng

Linh Vũ bỗng nhiên hét to một tiếng, hung hăng ném sọt đồ xuống. Mộ Dung Bạc Nhai chỉ cảm thấy trong lòng nhẹ hẫng, nhất thời có thêm được chút

khí lực, vội mượn thế điểm lên vách tường, chỉ công phu chớp mắt đã nhảy qua bờ tường. Hắn thầm thở phào một hơi, vững chắc hút chặt thủy tinh

trên tường, mới nghe thấy tiếng gầm tức giận thảm thiết liên hồi bên

dưới.

Đợi khi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trong một đám bụi phấn

màu da cam, đám ô hợp kia đang nhảy nhót la hét, ôm đầu chạy loạn như

ruồi nhặng không đầu. Thảm nhất chính là tên hán tử mắt bò vừa rồi vác

rìu truy hắn, bị quật ngã dậy không nổi.

“Chuyện gì vậy?”

Hoàng Linh Vũ khinh thường nói: “Ngươi quên rồi? Hôm nay chúng ta có mua túi

bột ớt, ngoài ra trong sọt còn sáu mươi cân muối ăn. Đáng thương cho tên cầm đầu vác rìu đó, bị ném trúng mà ngất đi.”

“Ngươi thật ác độc!” Mộ Dung Bạc Nhai nói.

*

Vào trong viện, chỉ thấy Trương quản trướng đang cười hi hi đợi bọn họ.

“Quản trướng tiên sinh, những người khác đâu? Đóng cửa cũng không lo chúng ta không vào được sao?”

“Khinh công của Bác tiểu ca lợi hại như thế còn lo không mang ngươi vào được sao?”

“Hắc hắc, nếu mang theo người khác thì còn được, nhưng mang theo y, ngay cả

ta xém chút cũng vào không được.” Mộ Dung Bạc Nhai nghĩ tới màn nguy

hiểm vừa rồi, bắt đầu mài răng.

“Được rồi đừng phí lời nữa. Cửa

sau có ta và vài hỏa kế khác chống đỡ, không vấn đề. Nhưng mà cửa trước

bị phá mở rồi, các ngươi đi xem thử đi.”

Khi ba người nói chuyện, tiếng phá cửa trước vang lên không ngừng, lúc này lại tông thêm một

tiếng thật vang, vô cùng rõ rệt, hiển nhiên cửa trước đã bị phá.

Mộ Dung Bạc Nhai không gấp, nói: “Ta vẫn nên lưu lại cửa sau, có Tiêu tiên sinh ở phía trước thì không sợ nữa.”__ Đương nhiên, sau này khi hắn

nghe các hỏa kế khác nhắc tới chuyện đã phát sinh ở cửa trước, thì vô

cùng hối hận, nếu biết sẽ náo nhiệt như vậy, hắn sớm đã góp phần vào.

Quay lại vấn đề, Hoàng Linh Vũ nghe được tiếng vang này, quay người chạy ra

cửa trước. Các cửa ở giữa tiền và hậu viện đều đã đóng chặt, muốn chạy

ra phía trước chỉ có thể đi xuyên qua các gác lầu.

Y đi xuyên qua hậu thính, vượt qua mấy cái giếng trời, chạy tới tiền phòng.

Vốn dĩ vẫn không thể thích ứng với tia sáng ở nơi tối. Nhưng vượt qua gian

phòng các học sinh thường ngày viết hóa đơn, trước mắt liền sáng tỏ, đã

tới được quầy hàng.

Lỗ Tấn tiên sinh từng nhắc tới quầy hàng của

tiệm cầm đồ trong các tác phẩm văn chương kể lại cuộc sống khi còn nhỏ,

bất luận chỗ nào, cũng chỉ cao tầm một người với tay, khách nhân tới,

muốn lấy đồ vật nào cao cần phải với, quỹ phòng tiên sinh ngồi trên ghế

gỗ cao sau quầy hàng sẽ với tay qua lấy.

Kiểu quầy hàng cao bảo

thủ này, trong tiệm cầm đồ Hoài Qua đương nhiên cũng trang bị, hơn nữa

còn đặc biệt kiên cố. Mức chênh lệch của mặt đất ở trong và ngoài quầy

hàng là rất lớn, thành quầy đứng vững như thiết, phân tách rạch ròi giữa trong và ngoài.

Khi lần đầu tiên Hoàng Linh Vũ thấy được quầy hàng này, ấn tượng đầu tiên chính là__ vững như thành đồng.

Lúc này, Tiêu Thanh Ngọc đang nhàn tản đứng sau ‘thành đồng’, phủ nhìn đám

người phá được cửa viện xông vào đây, thần tình vô cùng thản nhiên,

khiến bảy tám tên vừa xông vào bị kích thích tới nổi đầy gân xanh.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...