Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 55

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạc Am bị phái đi mua ngựa mới, đợi lấy được thứ cần, lập tức rời khỏi cảnh giới Dương Châu. Mà Mộ Dung Bạc Nhai giúp Hoàng Linh Vũ thay đổi ngoại y trong một dân trạch, lập tức vội vàng lên dường.

Lộ trình một

ngày, Mộ Dung Bạc Nhai và Hoàng Linh Vũ đi sâu vào rừng rậm. trong phạm

vi mười dặm quanh Thạch Cư đó, từng được bố trí thế trận khiến người ta

bị rối loạn phương hướng, chẳng qua những thứ này đối với Mộ Dung Bạc

Nhai và Hoàng Linh Vũ thì căn bản không tạo thành uy hiếp.

Khi

mặt trời sắp lặn xuống núi, hai người đi vào một căn nhà được xây bằng

thạch ngói. Vì thời gian dài không có người dọn dẹp, mái lợp rơm và xà

ngang trên nóc đã sụp xuống phần lớn. Mộ Dung Bạc Nhai lục tung bên

trong, làm bụi bay mù trời, vừa làm vừa nói: “Không phải chỗ này, đây

chỉ là hình dạng giả tạo để thu hút chú ý, phải làm cho chỗ này trông

giống như có người đi qua mới thật.”

Thuận theo khe nứt trên đỉnh vách tường, Mộ Dung Bạc Nhai chỉ vào ngọn núi thấp sau gian nhà: “Nơi giấu sách ở đó.”

Ngọn núi nhỏ đó chẳng qua cũng chỉ cao hai ba mét, tính là một ụ đất thì đúng hơn, cỏ mọc đặc biệt rậm rạp.

Lên được một nửa, Mộ Dung Bạc Nhai đến một chỗ đất lõm mà cỏ mọc đặc biệt

dày nhất, lôi kéo đám dây mây bên trong, lấy chìa khóa hình trụ lục giác mà Tần Vãn Phong giao cho ra, nhét vào một lỗ nhỏ sau tảng đá. Tiếp đó

chuyển sang chỗ khác, sau khi bới một đám đất lên, tìm được một bàn xoay nhỏ nhắn.

Hoàng Linh Vũ đứng sau lưng nhìn hắn bận rộn, khi bàn

xoay được xoay chuyển, dưới chân truyền đến tiếng bánh răng chuyển động

trầm trầm. Mộ Dung Bạc Nhai che giấu bàn xoay kỹ càng, lấy chìa khóa ra, nói: “Cửa ở hậu sơn chắc đã mở rồi. Nơi này cũng có thể dùng để lánh

nạn, đương nhiên phải thiết kế sao cho tinh xảo một chút.”

Thì ra cơ quan mở cửa và vào cửa không thiết kế ở cùng một nơi.

“Đều là do hắn thiết kế?” Hoàng Linh Vũ hỏi một câu. Sau khi chết đến nơi

này, có sinh mạng thứ hai và nhiều thời gian hơn, người đó tựa hồ đã học được rất nhiều thứ, thực sự đã đạt đến trình độ mình theo không kịp.

“Đại bộ phận là thế, đương nhiên cũng có một chút do bằng hữu xuất lực.”

Ở nơi vô cùng bình thường tại hậu sơn, đã mở một lối vào vô thanh vô tức, Mộ Dung Bạc Nhai đi vào trước, lấy đèn dầu bên trong, tìm bình dầu cạnh đó rót vào, mới châm lên. Thì ra vật dụng bên trong cũng chuẩn bị rất

đầy đủ.

Đường đi hướng lên trên trong núi dùng đá xây xung quanh, phần đỉnh thiết kế theo kiểu đấu củng*, vừa không sợ bị sập, cũng không sợ thấm nước. Suốt đường đi tuy không thấy lỗ thông gió, nhưng tim đèn

dầu vẫn không ngừng nhấp nháy, có thể thấy đầu kia của thạch đạo chắc có cửa sổ thông khí ra ngoài, mới có thể hình thành đối lưu thông khí.

(*Đấu củng: một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những

thanh ngang từ trụ cột chìa ra gọi là củng và những trụ kê hình vuông

chèn giữa các củng gọi là đấu.

*Thạch đạo: con đường dựng bằng đá.)

Thạch đạo không lớn, vừa đủ cho Mộ Dung Bạc Nhai đứng thẳng người mà đi, hai người nối đuôi.

Hoàng Linh Vũ đi theo sau lưng, trong lòng ngũ vị tạp trần. Kỳ thật không chỉ là hiện tại, cho dù vào kiếp trước, y cũng cho rằng mình cùng gia hỏa

chết rất oan uổng đó đã tận duyên phận, không bao giờ muốn hồi ức tỉ mỉ

về những chuyện đã xảy ra hôm đó. Nhưng hiện tại xem ra, mỗi một bước đi mỗi một nơi đến, thứ y tiếp xúc đều có dấu vết hắn lưu lại.

Hắn

là vì oán hận cho nên mới nơi nơi để lại dấu vết để y tìm đến sao? Hay

có lẽ, là vì kỳ thật y vẫn luôn sinh tồn trong bóng tối do cái chết của

người đó để lại, mới khiến y có loại cảm giác lệch lạc này?

Kỳ

thật ai cũng không nợ ai cái gì, hà tất phải đời đời kiếp kiếp triền

miên như thế? Tuy đã từng đồng cảm với nhau, nhưng dù sao ý kiến tiêu

chí khác biệt, Diêm Phi Hoàng đã chọn con đường khác… nói đến cùng, nước đổ đi rồi không thể hốt lại, hối tiếc có tác dụng gì? Đau đến rơi lệ

thì có tác dụng gì? Quá khứ thì chính là quá khứ.

Bất luận thế

nào, trong lòng Hoàng Linh Vũ đã quyết định. Nếu Mộ Dung Bạc Nhai đã nói đó là di thư hắn đặc biệt lưu lại, đại khái là chuyện rất quan trọng.

Đây cũng là lần cuối cùng y dính líu vào chuyện của người đó, sau lần

này, thì y sẽ thật sự hoàn toàn buông bỏ chuyện trước kia, không còn

vương vấn nữa.

Mộ Dung Bạc Nhai đối với nơi này vô cùng quen

thuộc, một đường dẫn lối, cuối cùng đến một gian phòng sơ sài. Vẫn không thấy ánh mặt trời, nhưng có làn gió tươi mới không ngừng thổi vào.

Trong gian phòng có đủ bàn ghế, trên mặt đóng rất nhiều bụi, đã lâu

không có ai vào. Trong lòng hắn có bi thương khó nhịn, đặt đèn dầu trong tay lên chiếc bàn vuông mười phân giản dị, nhờ vào ánh sáng leo lắt,

rút một viên gạch ra khỏi tủ âm tường, lấy một chiếc hộp đồng trong hốc

ra.

Hộp đồng tinh xảo vô cùng, trên mặt phủ một tầng xanh gỉ

đồng, rõ ràng là vật thượng cổ. Tuy không gắn khóa, nhưng không ai có

thể mở được nó.

“Hắn từng nói cơ quan trên chiếc hộp này đối với người ở đây thì thật sự rất khó, nhưng nếu là người bên đó, cho dù

không phải ai ai cũng mở được, nhưng mười người thì cũng có một hai

người mở được.”

Nói xong, giao cho Hoàng Linh Vũ.

Chiếc

hộp cầm trong tay nặng trình trịch, Hoàng Linh Vũ lật tới lật lui nhìn,

sau đó không nói nên lời. Nguyên nhân không phải gì khác, chiếc hộp tuy

không có gắn khóa, nhưng cũng không có nghĩa là không khóa, giữa nắp hộp và thân hộp bị một bàn khóa mật mã tinh chế kết dính, trên bàn khóa

khắc các nấc, và hai mươi sáu mẫu tự tiếng Anh.

Xem ra dù không

đến một hai ngàn năm, ít nhất cũng có bảy tám trăm năm. Rất lâu trước

đây đã có thể làm ra khóa mật mã, ở thế giới hiện tại là chuyện khó thể

tin nổi. Đại khái lại là do tên biến thái nào đó từ thế giới kia của họ

đến đây đã tốn tâm huyết chế tác trò nhỏ không có tác dụng thực tế bao

nhiêu này. Một chút khí tức thần bí trước đó mà Hoàng Linh Vũ cảm giác

được lập tức bị phát hiện này đánh vỡ đến hoa rơi nước chảy.

Trên ngón tay vẫn có thể cảm nhận được hoa văn quỹ tích lồi lõm, để gần mắt

nhìn kỹ, thì ra là một câu văn tự trung tây kết hợp, phiên dịch ra chính là__ “Đánh vần chữ biến thái chính là đáp án.”

Xoay chuyển bàn quay, ghép ra chữ ‘biantai’__ tiếng vang rít rít, khóa chưa mở.

Xoay chữ ‘bt’__ vang rít rít, vẫn chưa mở.

Tiếp tục cố gắng, ‘metamorphosis’, ngô, cái hộp này đối với điểu ngữ rất là không mong đợi.

Tiếp tục cố gắng, ‘hentai’, người ta không nhận biết âm La Mã của tiếng Nhật.

Mộ Dung Bạc Nhai lặng lẽ nhìn y ôm đầu khổ sở suy nghĩ, đột nhiên, Hoàng

Linh Vũ ném cái hộp đi, nói: “A, kỳ thật người xưa đã mất, nhiều năm như thế chưa từng thấy được thư tín bên trong, mọi người không phải vẫn

sống rất tốt đó sao? Hay là thế này đi, nhập thổ vi an, nhập thổ vi an.”

Cũng tính là nằm trong dự liệu, y định đứng lên, y phục sau m//ô//n//g lại bị kéo chặt.

Hoàng Linh Vũ quay đầu, đối diện ánh mắt rất nghiêm túc của Mộ Dung Bạc Nhai.

Tim đèn đốt lách tách, hai người đối kháng không lời. Cuối cùng, Hoàng Linh Vũ nhún nhún vai, nói: “Đùa thôi, làm vui bầu không khí.”

Cuối cùng xoay ra năm chữ cái mở đầu btdpx của năm chữ, cách một tiếng, khóa mở.

Nói không nên lời… thật sự là cách giải mã biến thái đến vô nghĩa.

Chiếc hộp không lớn không nhỏ, đại khái lớn cỡ khổ sách ba mươi hai, độ dày

năm ngón tay. Trên cùng chất mấy phiến giấy, xuống dưới, là một quyển

sách có bìa bằng da dê, cuối cùng lại đựng vài tờ giấy.

Hoàng

Linh Vũ cầm phiến giấy lên, trên mặt viết lưa thưa vài chữ, giản thể,

thảo thư*. Tuy viết rất ngoáy, những chữ có mười mấy hai chục nét thì cứ vạch một đường cho xong, nhưng Hoàng Linh Vũ vẫn có thể biết rõ được

đây là chữ viết của ai. Tiếp đó, ký ức đã trở nên xa lạ bắt đầu dâng lên ầm ầm.

(*Hiện tại chữ Trung Quốc có hai dạng: Giản thể và phồn

thề, nói cho dễ hiểu thì giản thể là chữ đã được rút gọn lại cho dễ nhớ. Thảo thư là một cách viết chữ.)

Y đột nhiên nghĩ tới cái gì,

quay đầu dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Mộ Dung Bạc Nhai. Đối phương nhìn chữ

trên phiến giấy, lắc đầu nói: “Thiên thư như thế, ngươi tự xem đi vậy.”

“Có thể để ta xem một mình không?”

“Có chỗ nào không tiện sao?”

Hoàng Linh Vũ nghĩ nghĩ, hai người đều đã đi đến hôm nay, còn có cái gì không buông xuống được. Có thêm một người ở bên cạnh nhìn thật ra cũng không

có quan hệ gì cả. Có lẽ Mộ Dung Bạc Nhai ngồi bên cạnh, y sẽ có thể phân biệt rõ ràng hơn bên nào là mộng ma của quá khứ, bên nào là cuộc sống

hiện thực, bên nào sớm nên quên lãng, mà bên nào cần phải nỗ lực mới có

thể sống tiếp một cách yên ả.

Những suy nghĩ này tuy kịch liệt,

nhưng cũng chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi, cuối cùng, y bình tĩnh nói: “Không có gì, quên yêu cầu của ta đi.”

Cái này thật ra không

tính là thư tín chính thức gì, có lẽ nên gọi là sản phẩm phát tiếc tình

tự thì chính xác hơn. Bên trong thuật lại cuộc sống của người đó khi đến nơi này, xen lẫn nghi hoặc, bi phẫn của hắn, nhưng sau khi trải qua

nhiều đau thương, cuối cùng còn sót lại chỉ có tưởng niệm.

Nhìn

một hồi, Hoàng Linh Vũ thật sự không biết nên làm sao mới tốt, bất luận

kiếp trước ở bên đó hay là kiếp này ở bên đây, bất luận là hắn hay bản

thân y, đều nên nỗ lực để quên đi, tiếp tục cuộc sống bình lặng. Nhưng

mà hiển nhiên, bất luận hắn hay bản thân y, hai người đều chưa thể thành công.

Trang giấy rất nhanh đã lật hết.

Dưới chiếc hộp đặt một quyển sách dày. Bìa ngoài da dê đã cũ kỹ, lộ ra giấy nguyên thư* bên trong.

Bản năng y muốn cự tuyệt đọc quyển sách này, dường như nó vốn là quyển sách của người chết biết ăn thịt người.

(*Giấy nguyên thư: một loại giấy, giống như giấy tuyên thành)

Nhưng y là người đã quen áp chế bản tính, rất nhiều chuyện đều ưu tiên cho

mục đích. Nếu đã đến đây, thì còn mượn cớ gì để cự tuyệt tiếp xúc với

vật mà người đó lưu lại nữa chứ? Sợ hãi kinh hoảng, chẳng qua là sự yếu

nhược tiềm phục trong nội tâm con người, nếu mãi bỏ mặc những cảm xúc

không có ích lợi này, vậy nhân loại sẽ không thể tự khống chế mà yếu

đuối dần đi.

Cho nên, y vẫn cầm quyển sách đó mở ra.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...