Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 44

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Bạc Nhai mang về không phải thứ gì không bình thường, ngược lại,

chỉ vì chúng quá mức bình thường, mới khiến Hoàng Linh Vũ ngạc nhiên.

“Nồi chén gáo chậu bột mì hòn đá…” Hoàng Linh Vũ điểm danh từng món, nửa

chừng thì Mộ Dung Bạc Nhai cũng không nhịn y nữa, nói: “Cái gì mà bột

mì, ngươi nhìn rõ cho ta, đây là bột phấn! Bột phấn!”

Hoàng Linh Vũ chớp mắt, bừng tỉnh đại ngộ.

Quả nhiên, Mộ Dung Bạc Nhai giải thích ngay sau đó: “Tuy là nông thôn,

nhưng cũng may gần nơi phồn hoa, bột phấn các thôn phụ bôi lên mặt cũng

tinh tế hơn phương bắc.”

“Bột phấn bôi mặt, gọi tắt lại không

phải là bột mì hay sao…” Hoàng Linh Vũ nhỏ giọng phản bác, nhưng phát

hiện trong chốc lát bốn phía bỗng an tĩnh rất nhiều, ngẩng mắt lên thì

thấy Mộ Dung Bạc Nhai vẻ mặt bất thiện, giống như là muốn ép tới đánh

người, vội cười trừ. “Vậy hòn đá này thì sao?”

(*Bột phấn: hán

việt là ‘bạch phấn’, bột mì: hán việt là ‘diện phấn’, bột phấn thoa mặt: hán việt là ‘sát diện bạch phấn’ nói tắt là ‘diện phấn’. =]])

“Đá đỏ.” Mộ Dung Bạc Nhai vừa nói vừa nhận lấy cối và chày từ trên vai Mạc

Am, bỏ viên đá son màu đỏ diễm đó vào trong, tự mình mài nát. Mạc Am

cũng ở một bên dùng nồi nhỏ nấu nước, đổ hết bột phấn thoa mặt trong túi vào rồi khuấy đều.

Không bao lâu, Mộ Dung Bạc Nhai cũng đổ vụn đá đỏ vào bên trong, nồi canh trắng lập tức biến thành màu sắc hơi đậm.

Lúc này Hoàng Linh Vũ đã biết bọn họ rốt cuộc muốn làm cái quỷ gì, chẳng lẽ đây chính là thuật dịch dung của cổ đại? Chẳng qua so với những gì được viết trong tiểu thuyết võ hiệp thì phức tạp hơn nhiều a. Tuy nghĩ như

vậy, nhưng y vẫn an an tĩnh tĩnh ngồi xổm một bên quan sát.

“Công tử, ta đi lấy thêm chút nước lạnh.” Mạc Am cầm cái chén nhỏ đi.

Mộ Dung Bạc Nhai gật đầu đáp, thấy Mạc Anh chớp mắt đã đi xa, thế là nói:

“Hoàng Linh Vũ, trên người ngươi có vết sẹo gì rõ ràng không?”

“Không có.”

Mộ Dung Bạc Nhai r//ê//n rỉ không nói gì, Hoàng Linh Vũ đáp quá mức dứt khoát, khiến hắn ngược lại có chút không biết làm sao mới tốt.

“Không

thể nào không có được, ngươi tỉ mỉ nghĩ lại xem, sau lưng đó, rốt cuộc

có hay không?” Hắn lại hỏi. Kỳ thật nếu di hậu của Lâm Lãng không phải

là tâm bệnh tâm niệm không quên của sư phụ hắn, hắn hà tất phải khẩn cấp như thế? Huống hồ trong lòng hắn, Hoàng Linh Vũ đã là người thân cận

hơn bình thường rồi, không cần phải làm mào hư hư thật thật với nhau, có yêu cầu gì tự nhiên là cứ trực tiếp nói ra.

“Đương nhiên không

có, thân thể của ta, ta còn không rõ hay sao? Còn ngươi cứ muốn truy cứu tận gốc rễ rõ ràng như thế để làm gì?”

“Ta không tin, tự ngươi

có thể nhìn thấy sau lưng của mình có bộ dáng nào sao? Không bằng thế

này đi, ngươi thoát y phục xuống, ta xem thử.” Mộ Dung Bạc Nhai quyết

định, bất luận Hoàng Linh Vũ trả lời thế nào, tai nghe là giả, mắt thấy

mới là thật.

“Thời tiết lạnh.”

“Đến gần đống lửa thoát là được.”

“… Không muốn.”

“Tại sao không? Là nam nhân thì thoát đi, ưỡn ẹo ngại ngùng làm như là người vợ nhỏ, cũng không sợ người ta cười à.”

“Ta không muốn thoát lẽ nào còn cần lý do hay sao? Nói không muốn là không muốn.”

Mộ Dung Bạc Nhai sầm mặt: “Ta nói phải thì phải!”

Hoàng Linh Vũ nhớ tới người này tựa hồ có sở thích đặc thù đối với nam nhân,

thế nên càng không chịu, cũng sầm mặt nói: “Không muốn!”

“Thoát!”

Hoàng Linh Vũ đứng lên, quay người muốn đi.

Chỉ đáng tiếc, y tính sai tình hình. Cái gì gọi là ‘thứ này tăng, thứ kia

giảm’? Ngay sau đây chính là một điển hình rất tốt. Vì y co lùi trước,

nên về mặt khí thế tự nhiên thua một bậc__ càng không cần phải nói

chuyện cường thoát y phục này chính là cần có khí thế cao từ trên

xuống__ dưới sự dẫn dắt của khí thế, nói thì chậm mà đến thì nhanh, Mộ

Dung Bạc Nhai lập tức đứng lên chắn trước mặt y, vươn tay muốn nắm y sam của y.

Đang lúc nguy cấp, chỉ nghe bõm một tiếng, hai người ngạc nhiên nhìn sang hướng âm thanh, thì ra Mạc Am đã mang nước về, thấy hai người này ôm nhau một đống, hơn nữa người thì không muốn người thì

phải, nhất thời đánh rớt cái chén.

“Công tử.” Mạc Am lau mồ hôi, nhìn nhìn bốn phía, mới cẩn thận lựa lời: “Nơi này, không mấy thích hợp đi.”

Mộ Dung Bạc Nhai cực kỳ thất vọng, chỉ còn kém một bước.

Mạc Am lại lau mồ hôi ở góc trán, sao lại cảm thấy mục quang của công tử lúc này, hung ác cứ như muốn ăn sống hắn!

Sau một phen tranh chấp bụi bặm kết thúc, Hoàng Linh Vũ tuy càng thêm cảnh

giác với Mộ Dung Bạc Nhai, nhưng vẫn yên tĩnh ngồi đó cho hắn hóa trang.

“Diện mạo của ngươi hiện tại đã bị lộ, cho nên mới càng phải dịch dung. Đông

Ngô là nơi khói hoa, có câu giấu cây trong rừng, giấu cá trong nước, ta

hóa trang ngươi thành tiểu quan ở nơi khói hoa này__ huống hồ ta cũng có mối làm ăn trong phương diện này__ chúng ta sẽ không bị ai nghi ngờ.”

Mộ Dung Bạc Nhai giải thích, vừa cầm cái kìm nhỏ, không chút do dự động

thủ trên mặt Hoàng Linh Vũ.

“Lông mày có thể nào dùng phương thức cạo không?” Bị Mộ Dung Bạc Nhai liên tiếp nhổ vài sợi lông mày, Hoàng

Linh Vũ đau đến chảy nước mắt. Không phải là y không thể chịu đau, mà là bất cứ ai bị nhổ lông mày lần đầu tiên, đều rất khó khống chế tâm trạng kích động của tuyến lệ.

“Cạo xong rất nhanh sẽ mọc lại, không lâu bằng nhổ.”

Một lúc sau__

“Tại sao ngay cả tóc mai cũng phải nhổ!”

“Tạo ra điểm nhọn mỹ nhân, như vậy mới giống tiểu quan.”

Lại một lúc sau__

“Ngươi lại cầm dao cạo làm gì?”

“Không cạo sạch lông chân sao mà được? Nào có nam nhân nào thích khi đang làm lại sờ thấy cái này của đối phương?”

“Không cần phải làm đến bước này đi? Ta cũng không định cho người ta thấy.”

“Đề phòng vạn nhất.”

“Cái này thì vạn nhất gì chứ!”

Mộ Dung trừng mắt.

“Ách… để ta tự làm đi.” Tiểu Hoàng nhượng bộ.

Lại một lúc sau nữa__

“Ngươi!__ Còn muốn làm cái gì!”

“Ngươi có lông ngực hay gì đó không?” Nhổ nhiều chỗ như thế, Hoàng Linh Vũ đều rất phối hợp, lần này cho dù không để hắn đích thân động thủ, ít nhất

cũng sẽ tự động ngoan ngoãn thoát y phục cho hắn xem đi, Mộ Dung Bạc

Nhai nghĩ như thế.

Nửa ngày không có hồi âm, Mộ Dung Bạc Nhai

ngẩng đầu nhìn, Hoàng Linh Vũ mang thần sắc phòng bị, và cả mục quang

hiểu rõ của Mạc Am.

Bạc Nhai không nói nên lời.

Một phen

náo loạn quên cả trời đất, sau một hồi thì thanh tĩnh lại. Hoàng Linh Vũ chỉ cảm thấy tinh lực trên người bị bào mòn hơn phân nửa, may mà Mộ

Dung Bạc Nhai đã đi đùa nghịch cái nồi cháo vàng chứa bột phấn và đá son đỏ đó rồi.

Chỉ thấy đối phương lại bắt lên đun cho khô, sau đó

đem đi lọc, Hoàng Linh Vũ đột nhiên nhớ tới vật phẩm hóa trang của nữ

nhân hiện đại, liền cảm thấy khó thể tin__ Hiện tại thứ đựng trong cái

chén trên tay Mộ Dung Bạc Nhai, chẳng lẽ là ‘kem nền’ của cổ đại sao?

Người cổ đại cũng biết làm thứ này? Là đã có từ xưa hay do tiểu tử Diêm

Phi Hoàng đó đem tới?

Quả nhiên, Mộ Dung Bạc Nhai nhận khăn Mạc

Am đưa qua, thấm một chút rồi bôi lên mặt y. Bôi rồi cũng chưa xong,

trong hàn phong thổi khô rồi rất lâu lại dùng dao cạo đi, sau đó lại bôi thêm tầng hai, cứ vậy lặp lại ba lần.

Hoàng Linh Vũ yên lặng,

không cần nói nhiều, cái này hơn phân nửa là do Diêm Phi Hoàng dạy cho

tiểu tử này, người đó đặc biệt không thích con gái Hàn Quốc, luôn cười

nhạo các cô nàng bôi kem nền rồi còn phải tẩy trang ~ tẩy trang ~, một

ngày không mất hai tiếng đồng hồ trang điểm thì toàn thân không thoải

mái.

“Ân, màu da cũng coi như óng ánh tựa thủy tinh rồi đó.” Mộ

Dung Bạc Nhai chơi đùa xong, thập phần thỏa mãn nhìn trái nhìn phải,

cuối cùng còn quay lại hỏi Mạc Am. “Có nhìn ra được y bôi phấn không?”

“Không có, kỹ thuật hóa trang của công tử càng thêm tinh tế rồi.”

“Như vậy thì tốt. A Hoàng, trong chất hóa trang này có bỏ dược phấn, nước

tẩy không sạch, tuy hơi khó chịu, nhưng ngươi vẫn phải nhẫn nhịn a.” Khi quay dầu lại nhìn, thì thấy Hoàng Linh Vũ vẻ mặt quái dị khóe môi co

giật.

“Ngươi làm sao vậy?” Hắn hỏi.

“Hiện tại nên đến

phiên ta nhổ lông cho ngươi rồi đi.” Hoàng Linh Vũ không mang ý tốt cười cười, cái gì gọi là ngay lập tức gặp ác báo, chính là đây.

Ai

biết mặc dù y tính toán rõ ràng, nhưng đối phương cũng không phải đối

thủ có thể xem thường, nhàn nhã quay người lấy một cái túi trên lưng

ngựa, lục ra một cái hộp nhỏ trong đó, lại từ trong đó lấy ra khối nhỏ

xếp chỉnh tề gọn gàng, mở ra, phủ lên mặt.

Tức khắc, một hán tử

trung niên lưng gù diện mạo thô tục hiện ra trước mắt, ho khan nói:

“Công tử đừng tức giận, tức giận rồi thì sẽ không thể làm vui lòng cái

vị gia kia, thì làm sao kiếm đủ tiền chuộc thân?”

__ Giống y đúc một kẻ dẫn mối.

……..

Mạc Am thấy không khí xung quanh Hoàng Linh Vũ đang càng lúc càng ngưng

động, có cảm giác mưa bão sắp tới, ở một bên hòa giải nói: “Hoàng công

tử, không phải công tử không nguyện ý cho ngươi mượn diện cụ, chỉ là

gương mặt của ngươi quá nhỏ, nếu đeo vào sẽ không thích hợp, sẽ bị nhăn, cho nên mới đưa ra hạ sách này, đưa ra hạ sách này!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...