Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 36

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng Linh Vũ phẫn nộ đứng dậy, y tuy khá nhỏ con, nhưng lều dù sao cũng nhỏ hẹp, chỉ có thể đứng cong lưng.

“Tiểu Hoàng, không phải như cậu nghĩ đâu!” Diêm Phi Hoàng kéo lại góc áo sơ mi bị tuột ra khỏi quần y, muốn giữ y lại.

Hoàng Linh Vũ cười nguy hiểm, đá vào ngực Diêm Phi Hoàng không chút phòng bị, khi đối phương vì nghẹt thở mà cong người, lại hung hăng dộng đầu hắn

vào túi ngủ, cưỡi lên lưng hắn khống chế hai tay đối phương rồi mới hỏi: “Không phải? Không phải vậy thì cậu làm cái gì đó?”

“Không có ý

muốn tiến thêm một bước, chỉ là muốn hôn một cái cũng không tính là gì

chứ__ chỉ vậy mà thôi, thật đó.” Diêm Phi Hoàng ngắt quãng nói.

“Làm việc gì cũng phải phân rõ nơi chốn, cậu đã quên ước pháp tam chương của chúng ta rồi sao? Bạch si dã lang!”

“Nhưng hiện tại chỉ có chúng ta.”

Điều này lại càng khiến Hoàng Linh Vũ lạnh mặt: “Có muốn tôi ném cậu vào lỗ

thủng thiên nhiên để bình tĩnh lại không, nghe nói huyện Lạc Nghiệp cách đây rất gần đó, lỗ thủng thiên nhiên ở đó rất nổi tiếng nha.”

“Ô ô, tại sao? Theo đuổi hai năm rồi, không dễ gì cuối cùng mới đắt thủ

trong lần đi này, nhưng phải đợi đến khi trở về mới có thể chạm.”

“Nếu bị con sắc lang đứng thẳng đi bằng hai chân nhà cậu đụng chạm, tôi thấy tôi cũng không cần tiếp tục khảo sát ở đây nữa, trực tiếp để Tiểu

Trương cuộn về tu dưỡng xem ra thực tế hơn.” Khi xác định người bên dưới sẽ không có hành động gì nữa, Hoàng Linh Vũ mới rời khỏi người hắn, bổ

sung: “Xem ra sau này tôi vẫn không nên trông mong lấy cậu làm chỗ dựa

thì an toàn hơn.” Ngừng một lúc, giống như nghĩ tới cái gì, nói: “A, dứt khoát đổi lều với Tiểu Trương đi.”

Diêm Phi Hoàng vốn còn có ý

phản bác, nhưng nghe thấy đối phương nói muốn đổi lều, thì giống như đại nạn lâm đầu đứng bật dậy, ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm mặt nói: “Không

cần! Hoàn__ toàn không cần thiết. Cậu xem tôi chính nhân quân tử như

thế, những__ chuyện dư thừa sẽ không làm đâu.”

Thấy Diêm Phi

Hoàng hầu như dùng bước chân tốc độ khi hành quân dò cự ly đi thẳng tới

bờ sông, Hoàng Linh Vũ thở phào một hơi, trong nội tâm sâu kín không ai

biết, y vẫn cảm thấy khẩn trương. Nam nữ trong khoa lịch sử có tỉ lệ một trên bốn, không biết xuất phát từ lý luận nào, các nữ sinh lại phát

triển ra quan điểm ‘nếu đã không thể hoàn thành phối cặp một nam một nữ, vậy còn không bằng để một đám nam sinh đến với nhau biểu diễn cho nữ

sinh xem’, thế là trong bốn năm trước khi tốt nghiệp bị các đàn chị đàn

em truyền bá rất nhiều, nên chuyện về phương diện này cũng không tính là không hiểu chút nào.

Chỉ là sau khi tốt nghiệp không lâu, khi

thật sự gặp phải người đồng tính mặt đối mặt đưa ra yêu cầu nghiêm túc

kết giao, y vẫn thực sự phải phiền não một trận.

___ Nói một cách bình thường thì, ai cũng đều sẽ thích nữ giới ôm vào cảm thấy rất mềm

mại dễ chịu đi. Cái tên Diêm Phi Hoàng đó… Hoàng Linh Vũ theo tiềm thức

liếc mắt nhìn thân hình trên rộng dưới hẹp rất tiêu chuẩn rất man đó,

không nói gì chỉ có thể ngậm miệng.

___ Tóm lại, không tiếp tục

có quá nhiều yêu cầu về phương diện này thì tốt hơn. Cổ nhân có câu:

Biết đủ sẽ hạnh phúc biết đủ sẽ hạnh phúc!

Diêm Phi Hoàng, tuy có vẻ hơi thô não một chút, nhưng kỳ thật là người rất tỉ mỉ, cũng rất có

cảm giác chính nghĩa. Hoặc là, có thể nói cảm giác chính nghĩa quá nồng

đậm. Y cũng từng hỏi hắn tại sao rơi vào con đường BL này. Lúc đó hắn

nói thế nào nhỉ? Đúng rồi, không ngờ hắn nói thế này: “Hừ hừ, người khác đều cảm thấy sỉ nhục vì đồng tính luyến ái, nhưng tôi cứ thích đi ngược đường thế đó.”

Hoàng Linh Vũ đau đầu xoa trán.

Thôi vậy.

Cha mẹ ở quê nhà có nhiều con cái, ít đi một người sinh con nối dõi cũng

không có vấn đề gì. Huống hồ, ý nghĩa của chuyện sinh con nối dõi vốn

rất vô vị. Lẽ nào không phải huyết mạch của bản thân thì chính là cặn bã của xã hội sao? Dùng cách nói của các đàn chị thì, hiện tại số lượng

người trên địa cầu nhiều, càng huống hồ nếu chỉ lấy Trung Quốc ra nói,

thì số nam giới đã nhiều hơn nữ giới mấy ngàn vạn, hai người bọn họ ‘tự

sinh tự diệt’ cũng tính là chuyện lợi mình lợi người vô cùng.

Túi ngủ của Diêm Phi Hoàng trống rỗng.

Hoàng Linh Vũ rất ít khi tỉnh ngủ giữa đêm, cũng là lần đầu tiên phát hiện người chung lều không ở đây.

____

Có lẽ đi vệ sinh thôi. Nghĩ như vậy, trở người định tiếp tục ngủ. Nhưng

không biết do nguyên nhân gì, thần ngủ luôn luôn chiếu cố lúc này không

biết trốn đi đâu chơi. Y cứ mở trừng mắt nhìn vách lều khá lâu, vẫn

không nghe thấy tiếng động có người trở về.

Một cảm giác bất an chậm rãi lan tràn.

Trong nửa tháng nay, cuối cùng đã tìm được vị trí của phần mộ Hoài Nam Vương, bốn người kia đều đã về thành phố mua một chút đồ cần thiết thuận tiện

liên lạc với đội ngũ khác, chỉ có y và Diêm Phi Hoàng ở lại.

Tiếng dế nơi hoang dã vang lên không ngừng, nhưng Diêm Phi Hoàng vẫn không

trở lại. Cuối cùng Hoàng Linh Vũ không ngủ nữa, lật người ngồi dậy.

Mùa hạ ở phía nam, cho dù vào giữa đêm cũng rất nóng, chỉ mặt một áo sơ mi

tay lửng là đủ, túi ngủ dùng làm đệm là xong, cho nên căn bản không thể

phán đoán người đã đi mất bao lâu thông qua nhiệt độ. Hoàng Linh Vũ cầm

đèn pin, kéo dây kéo lều, đi ra ngoài.

Mới vừa bước ra, tiếng

muỗi vo ve bắt đầu không dứt bên tai, y thở dài kéo lại dây kéo, rồi lấy thuốc nước trong túi bôi hết từ trên xuống dưới người một lượt. Sinh

sống nơi hoang dã, hiện tại đã hoàn toàn quen thuộc.

Những nơi

ánh đèn pin không thể chiếu tới chỉ m//ô//n//g lung mờ mờ, chỉ có một khoảnh

rất xa, vì có ánh đèn huỳnh quang thành phố, mà áng mây cũng bị nhiễm

đỏ.

Không có âm thanh đặc biệt gì, liệu có phải ra bờ sông tắm

rửa không? Trước đây không lâu có chuyện một tên ngốc dựng lều trên bờ

sông khô ráo, kết quả bị dòng nước bất chợt dâng lên cuốn trôi. Vì thế

nơi dựng lều của họ đều phải cách bờ sông một khoảng, nghe không được

tiếng tắm rửa cũng là chuyện thường.

Y rất nhanh đã phủ định suy

nghĩ này, Diêm Phi Hoàng sẽ không bỏ qua cơ hội lộ ra thân hình của mình trước mặt y, muốn tắm cũng sẽ không lén lén lút lút thế này.__ Lẽ nào

là đi về phía phần mộ Hoài Nam Vương.

Y ngẩng đầu nhìn sang chỗ

ngọn núi nhỏ trong bóng tối bên đó, bị những táng cây không tính là rậm

rạp che khuất tầm mắt, thanh âm không truyền tới cũng là chuyện bình

thường.

Ôm tâm trạng tạm thời thử xem, Hoàng Linh Vũ đi về phía khu rừng khá rậm.

___ Có thanh âm.

Hoàng Linh Vũ chậm rãi dừng chân.

Thanh âm này quá mức quen thuộc, nếu y còn không phân biệt được cuốc đất và

đào mộ, vậy thì không chuyên nghiệp chút nào. Vì phòng ngừa nước trong

đất thấm vào, cổ mộ sẽ dùng một lớp bạch cao vây một tầng xung quanh,

sau đó mới đóng huyệt. Muốn đào thủng tầng bạch cao khá kiên cố kín kẽ

này, thanh âm sẽ rất khác biệt.

Y nghi ngờ tắt đèn pin. Rất gian

nan mới nhấc bước tiếp tục đi được, thanh âm càng lúc càng rõ ràng, cũng dần thấy được một chút tia sáng.

Ban ngày y cũng từng đến nhìn

qua, phần mộ này rất hoàn hảo. Nhanh như vậy đã đào đến tầng bạch cao,

rõ ràng không phải công sức của một người…

Càng tiếp cần, càng thấy rõ trước mắt là một mảnh đất bằng không lớn lắm. Tia sáng nhỏ nhoi chiếu ra từ cửa mộ đã bị khoét mở.

Không bao lâu sau, truyền tới thanh âm tranh cãi, ánh sáng màu trắng bị thứ

gì che đi một lần, hai lần. Tiếp theo có hai người chui ra từ bên

trong. Bóng dáng đó…

Hoàng Linh Vũ giống như thoáng chốc bị rút cạn sức lực, lặng lẽ vô thanh dựa lên gốc cây sau lưng, chậm rãi trượt xuống.

Một người trong số đó bấm bật lửa, châm thuốc, trầm mặc ngồi bên cạnh đống

đất đã chất khá cao. Một cơn gió thổi qua, xen lẫn chút hương thuốc lá

quen thuộc.

“Nếu không muốn chúng tôi ra tay, thì trông chừng y cho tốt!” Thanh âm xa lạ.

“Thời cơ lần này không đúng, tôi đã sớm nhắc nhở anh.”

“Lần trước ở phần mộ Hán Dương, còn lần trước nữa, có lần nào không phải

giành trước bọn họ? Nếu anh muốn thu tay, thì lúc đầu đừng tham gia

vào.”

“…”

“Anh cũng biết, chúng ta làm như vậy không phải chỉ vì tiền, là vì….”

Hoàng Linh Vũ tựa trên lưng cây, đã co thành một đống. Người đó còn đang nói, sau lưng Hoàng Linh Vũ truyền tới tiếng động phác cỏ dại, ánh đèn pin

lia tới, rất nhanh đi qua vị trí của y.

“Nhị Thập Cửu, về rồi à?” Người vừa rồi còn nói chuyện quay sang người vừa trở về.

“Bình Đầu đổi ca cho tôi.” Giọng nói của một đứa nhỏ còn rất trẻ.

“Bên chỗ dựng lều thế nào?” Giọng của Diêm Phi Hoàng.

“Hoàn toàn không có động tĩnh, ngủ say như chết.”

Hoàng Linh Vũ co dưới gốc cây, không biết nên tức hay nên vui, y thế nhưng

không chú ý đến người luôn ngủ bên cạnh, bắt đầu từ lúc nào đã để những

người khác giám sát y. Đứa trẻ vừa rồi có lẽ đi đánh một giấc, nên không phát hiện y ra ngoài.

Nếu… bị Diêm Phi Hoàng phát hiện, người đó sẽ xử lý y thế nào?

Bất chợt, trong lòng xuất hiện suy nghĩ khiến y không rét mà run.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...