Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 23

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh đèn dầu chiếu trong con đường vào mộ, ảm đạm u ám. Chủ nhân ngôi mộ đại khái là một quý tộc nơi này, cho nên đường đi ngầm dưới đất vô cùng nhỏ hẹp, chỉ cho phép một người cúi người đi vào. Ngọn lửa lớn bằng hạt đậu lay lắt trong lồng chụp lưu ly, âm trầm phân cách bóng lưng của người

cầm đèn, người đó cong lưng đi tới trước.

…….

Hoàng Linh

Vũ chớp chớp mắt, trước mắt là một rừng giá sách tử đàn, loại gỗ đã rất

lâu năm. Ảo giác, nhất định vậy. Y nghĩ như vậy nên liền nhắm mắt lại,

nhưng một lát sau mở mắt ra, vẫn là một rừng giá sách gỗ tử đàn, trên đó cất đầy các loại hộp sách cột bằng tơ lụa và các tập sách mềm kết bằng

dây.

Y vỗ bàn một cái rồi ngẩng đầu lên, hoang mang mất một lúc,

mới tỉnh lại. Thế là sờ sờ đầu mình nghĩ: “Trang Chu mộng điệp* a, ha

ha! Bên này mới là hiện thực.”

(*Đơn giản là nằm mơ thấy chuyện khó thể tin.)

Lại nhìn trước mắt, vẫn là cảnh tượng trong lúc ngủ, dầu trong chụp đèn

dùng chưa tới một nửa, xem ra ngủ cũng không tới nửa canh giờ. Nhưng mà

tờ giấy đè dưới khuỷu tay, thì vẫn trống không.

Y bị điều sang

bên này đã gần mười ngày, Chu tổng quản trừ ngày đầu tiên gặp y một lần

ra thì sau đó không xuất hiện nữa, đều là phái người đến truyền lời, nào là mệnh lệnh y quét dọn thư khố, nào là lệnh y sao chép bản kê thư

sách, sau đó là không thỏa mãn với bản kê y viết nên lại lệnh y viết

lại.

Nhưng mà___

Y cầm tờ giấy đã viết được một nửa trước

mặt lên bắt đầu tự khinh thường mình__ vì phải dùng bút lông, tuyệt đối

là một môn học vấn cao thâm!

Muốn duy trì một hệ thống hoạt động

to lớn, tuyệt đối không phải là chuyện ngăn nắp rõ ràng như bề ngoài nó

thể hiện, đặc biệt là khi duy trì hoạt động bình thường của một cung

điện khổng lồ thế này. Cho nên cho dù trời đã tối, đa số cung nhân đều

bị cấm đi lại, nhưng vẫn có một bộ phận là ngoại lệ, bọn họ làm nhiệm vụ trong đêm, để tiện cho công việc này, cho nên có thể đi khắp nơi trừ

cấm địa của hoàng cung ra.

Đương nhiên, vì một bộ phận cung nhân

làm nhiệm vụ trong đêm này, các điện sẽ phát cho các thẻ bài đặc chế.

Nhờ phúc được Chu Bác Bì mệnh lệnh sao chép suốt đêm, Hoàng Linh Vũ cũng được phát một thẻ bài, chỉ là cho đến nay vẫn chưa từng dùng tới.

Y lại ngồi trong chốc lát, bụng kêu ọt ọt. Cũng chỉ đành chống bàn đứng

lên, kiên quyết ra khỏi thư khố, ra ngoài tìm bữa khuya lấp bụng đã. Cài khóa thư khố xong, cầm đèn lồng đi về phía đông viện, lại đi qua một

hành lang thật dài. Bốn bên gió thu không ngớt, những họa khắc truyền

thuyết quỷ thần trên rường cột từng cái được chiếu sáng, sau khi y đi

qua thì lại tối đi. Trong mớ này, y gom luôn những ký hiệu bao hàm ý

nghĩa đặc thù.

Mấy ngày nay y đã nhân lúc rảnh rỗi chạy ra nhìn.

Nếu nói lần đầu tiên khi chú ý đến sự tồn tại của chúng cảm thấy nghi

ngờ, thì lần sau khi nghiên cứu chúng chính là kinh ngạc.

Thân là một nam sinh, trong học viện lịch sử với phần đông là nữ sinh, y cũng

coi như là học sinh hiếm có nghiên cứu khá sâu về hóa học, đặc biệt là

đối với những thứ được ghi chú bằng phương thức hóa học trước mắt này.

Đối với nữ sinh mà nói, nam sinh không cần nghi ngờ là một sinh vật khó thể lý giải__

Tuy đối với nam sinh mà nói nữ sinh cũng đặc biệt khó có thể dùng lý luận giải thích___

Bọn họ có thể chủ động chế tạo hoàn cảnh sống dơ bẩn, phức tạp, có sự yêu

thích đặc biệt với chiến tranh, tấn công. Cứ lấy trung học hóa học mà

nói, không ít các nam sinh rất nhiệt tình nghiên cứu đủ các loại phương

pháp chế thuốc nổ, cho dù thầy cô nghiêm khắc cấm tự chế tạo, nhưng họ

vẫn lén trộm vài dược phẩm trong phòng thí nghiệm, trốn tới một nơi nào

đó tiến hành hoạt động say mê chất nổ.

Không sai, những ký hiệu

trên trụ đế, rường cột xà ngang này, chính là phương pháp chế tạo thuốc

nổ đơn giản. Chế tạo từ một trong những nguyên liệu của axit sunfuric và axit nitric, cuối cùng là thay thế bằng amino carboxy, đều được phương

trình hóa học và thức phân tử này ghi lại.

Chứng kiến công trình vĩ đại như thế, y không thể không cảm thấy kinh ngạc.

Sau đó lại thất vọng. Vì chỉ cần suy nghĩ một chút, liền biết không có

người cùng thế giới với y cùng đến thời đại này, ít nhất là gần ngàn năm không có.

Mấy hôm nay chỉnh lý thư khố cũng thấy không ít sử

sách, dựa theo ghi chú trong [Kiến Quốc Chính Sử], ngàn năm trước vào

thời chiến khi Đại Yến thôn tính thiên hạ, được miêu tả là ‘lôi hỏa tề

uy, bụi mù động núi, Nam Sở hết đường, hoảng sợ mà vong.’ [Kiến Quốc

Chính Sử] không pha trộn bất cứ sử sách thần thoại nào, như vậy chỉ có

thể giải thích là lúc đó đã xuất hiện vật gây nổ uy lực cường đại.

Nhưng ngàn năm trở lại đây, lịch đại Yến vương nối ngôi, cho dù vào trận

chiến tranh thiên hạ phân rẽ lần nữa vào ba trăm năm trước, cũng không

xuất hiện hiện tượng dị thường như thế, cho đến hôm nay, những cảnh

tượng được ghi chú trong sử sách năm đó vẫn bặt tăm.

Có lẽ hiền

nhân ngàn năm trước cũng là vong hồn đến từ thế giới bên kia, có lẽ hắn

đã đem tri thức của mình ghi lại thành sách, nhưng lại lo lắng người

không khai hóa sẽ dùng nó để giết chóc, thế nên__ thế nên đã dụng phương pháp ghi chép mà người của thế giới này không thể hiểu.

Ký hiệu

này, lại còn được dùng để khắc lên xà ngang cột trụ làm trang trí. Có lẽ là người nào đó trong lúc vô ý có được cuốn cổ thư, cảm thấy đồ án ưu

mỹ, thế là làm ra chuyện khiến y cảm thấy kỳ diệu khó hiểu này.

Thôi bỏ đi, dù sao đã không còn là đám nhóc quỷ năm đó thích lén làm thuốc

nổ nữa, dù sao y cũng không muốn gây phiền phức gì. Nhân sinh a, chính

là phải bình bình đạm đạm mà sống mới có thể lĩnh hội được thâm ý trong

đó.

Giao thẻ bài ra, ghi lại, cất thẻ bài về, thủ tục đi đường

vào ban đêm ở hoàng cung vẫn phiền toái như thế. Hoàng Linh Vũ ngáp một

cái híp nửa mắt lờ đờ đi tiếp, căn bản không sợ bị xem là phần tử đáng

nghi. Đương nhiên, cũng sẽ không có thị vệ nào xem một kẻ qua đường

không có tinh thần như y là phần tử đáng nghi có tính uy hiếp gì.

Kỳ thật đêm hôm nay cũng nên là một đêm bình thường đến không thể bình

thường hơn, để y có thể cảm thụ hoàn toàn buổi tối hạnh phúc khi làm một tiểu nhân vật, nhưng thực tế thì__ lại không như thế. Vì tiếng sáo

nghẹn ngào.

Khi ở trong phủ tam hoàng tử không hoàn toàn nghe rõ

lắm, nhưng càng đi về phía thiện phòng, thì càng nghe rõ ràng hơn. Tiếng sáo này, không giống âm vực khoáng đạt uyển chuyển dễ nghe mà y thường

nghe thấy, mà nó chân chính giống như tiếng nghẹn ngào của nữ quỷ vì bị

tình nhân vứt bỏ mà nửa đêm nhảy xuống giếng, lạnh lẽo bồi hồi. Nếu phải nói ra, vô cùng giống tiếng sáo Nhật Bản của Minamoto no Hiromasa trong [Âm Dương Sư] thổi, vì căn bản chẳng nghe ra âm luật gì.

Hoàng

Linh Vũ chỉ cảm muốn né khỏi mấy thứ không phù hợp với chí nguyện sống

của mình, đáng tiếc con đường hẹp này lại không biết là do bờ tường của

cung điện hoàng đế phi tần nào gì trú ngụ, vừa rồi đi qua nơi thị vệ ghi chú nghiệm chứng, thị vệ đó vẫn còn đang lăm le như hổ rình mồi sau

lưng trừng y.

Cho dù có bước thật chậm, hy vọng gia hỏa thổi khúc sáo quỷ đó chóng tận hứng bỏ đi trước khi y đi tới đó. Nhưng cho dù đã

đến cuối con đường, sắp sửa phải theo bình thường đi xuyên qua một rừng

trúc và một trì đàm, tiếng sáo vẫn không ngừng.

Trước mắt đột

nhiên quang đãng, cũng bởi vì đã cách xa đèn đuốc chiếu sáng thông đạo,

tia sáng từ đèn lồng trong tay không đủ chiếu tới phần tối, muốn tìm

người đang thổi sáo, cũng phải từ bỏ vì nhìn không rõ.

Y cúi đầu cố đi thật nhanh, muốn giả vờ là một người qua đường không tranh thế sự vội vàng bước đi.

Tiếng sáo ngừng.

Tiếp theo là một trận gió lạnh thổi qua, sau lưng truyền tới cảm giác làm

người ta rợn tóc gáy, tuy không bị đụng chạm, nhưng y cũng biết, có thứ

gì đó đang ở sau lưng mình.

Thứ đó cười phốc lên, khí tức mát

lạnh phà những làn hơi lạnh lẽo lên cổ y, sau đó âm thanh không tính là

quen cũng không tính là xa lạ u ám vang lên: “Gấp cái gì, ngươi muốn làm gì sao?”

Hoàng Linh Vũ không cam lòng lầu bầu, đi kèm với sự

xuất hiện của người này, giấc mộng ảo một đêm nghỉ ngơi bình thường và

tươi đẹp của y đã tan tành.

Mộ Dung Sí Diệm, một kẻ khiến y không thể nhìn thấu được rốt cuộc hắn là người bình thường hay không phải

người bình thường. Cũng như Hoàng Linh Vũ âm thầm đặt biệt danh cho hắn, một người có sự tồn tại đẹp đẽ mà quái dị như quỷ lửa.

Y quay người lại, đèn lồng chiếu sáng gương mặt tái nhợt kinh diễm của người trước mắt, mang theo nụ cười ớn lạnh.

“Oa! Xuất, xuất, xuất hiện rồi…” Hoàng Linh Vũ run tay, hầu như muốn ném cả đèn lồng vào hồ bên cạnh.

Mộ Dung Sí Diệm giống như sớm đã biết y sẽ hành động như vậy, bước đầu tiên tóm lấy tay y, nắm chặt cán cầm.

“Ta khó coi đến thế sao, ngay cả đèn lồng cũng ném?”

Hoàng Linh Vũ hung tợn trừng mắt nhìn tay đối phương cứ như đang nhìn thứ gì

không thể tin nổi, thân thể không tự chủ bắt đầu run rẩy, cảm giác bị

nam nhân tay cầm tay không phải là hồi ức tốt đẹp gì đáng để giữ lại chờ tương lai hồi tưởng. Sau đó y hạ quyết tâm, cẩn thận hỏi: “Có thể xin

điện hạ ngài bỏ tay ta xuống trước rồi nói chuyện không?”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...